Tuy rằng sáng sớm bị Mộ Đồ Tô đá xuống giường vài lần, nhưng sau này nàng thông minh, mỗi lần đều dậy sớm hơn so với hắn, không lại bị đá xuống giường.
Nàng thích mùi của hắn. Bạch Chỉ nhẹ ngửi vài cái, tay cầm lấy chăn lại trở nên run run, nước mắt cuồn cuộn rơi xuống. Nàng đã từng khóc. Kiếp trước, vì yêu hắn, nàng hao hết tâm tư, không biết hổ thẹn, thầm nghĩ con mắt hắn liếc nhìn nàng một cái. Bây giờ, hắn nói hắn yêu nàng, nhưng nàng hiểu rõ, nàng không phải người trong mệnh của hắn, Nam Chiếu công chúa vừa xuất hiện, nàng sẽ bị ném sang một bên, cái loại đau đớn này nàng không muốn trải qua một lần nữa, nàng biết rõ, cho dù sống lại, nàng vẫn như trước không đủ kiên cường.
***
Mộ Đồ Tô rốt cục muốn ra thôn, trở về quân đội . Bạch Chỉ không biết vì sao hắn đột nhiên hiểu rõ. Chỉ biết, hắn nhìn đứa nhỏ trong mắt cho tới bây giờ đều là ôn nhu , ban đêm, xem trời đổ tuyết, sẽ luôn ngẩn người, nội tâm hắn có suy nghĩ gì, nàng không biết. Nhớ lúc nàng gọi hắn ăn bữa ăn khuya, hắn luôn hỏi Bạch Chỉ, “Tuyết ở Tô thành, nàng còn nhớ rõ sao?”
Nàng trả lời: “Lúc Tô thành đổ tuyết, ta cũng không ra.”
“Phải không? Sợ là nàng không nhớ rõ thôi.”
Bạch Chỉ không hiểu ý tứ hắn trong lời nói này. Mộ Đồ Tô không đáp, nhìn bánh bao nóng hầm hập nàng đưa đến trên bàn, mỉm cười, “Lúc trời đổ tuyết, ăn bánh bao, là sở thích của ta.”
“Ta biết.” Bạch Chỉ thật tùy ý đáp.
Mộ Đồ Tô giật mình, lăng lăng nhìn nàng. Bạch Chỉ tự biết bản thân nói lỡ , nàng ngượng ngùng cười, che lấp cho bản thân, “Lúc trước Thanh Hà làm các loại bữa ăn khuya, chỉ có bánh bao, ngươi ăn cái là hết. Này thật dễ dàng quan sát.”
Đôi mắt Mộ Đồ Tô phai nhạt rất nhiều, bật cười, “Là ta suy nghĩ nhiều.”
“Tướng quân không nên suy nghĩ nhiều.” Bạch Chỉ đáp lại hắn, “Tướng quân, ngài chậm rãi dùng, ta cáo từ .”
Một lần ăn bánh bao vào bữa ăn khuya, Mộ Đồ Tô nói với Bạch Chỉ: “Đêm nay nàng dọn dẹp một chút, ngày mai chúng ta đi ra ngoài.”
Nhưng trời không tốt, sáng sớm nổi lên bàng bạc đại tuyết. Thanh Hà đề nghị chờ tuyết ngừng lại rồi đi. Bạch Chỉ đợi lâu như vậy cũng không vội một ngày này, nhưng nàng không ngờ, chờ không kịp là Mộ Đồ Tô, hắn cố ý muốn đội tuyết rời đi. Hắn đột nhiên làm cho Bạch Chỉ có chút không hiểu, nhưng hắn lớn nhất, không thể không theo.
A Phúc đi phía trước dẫn đường cho bọn hắn, hắn quen thuộc “Vô Hồi Lâm” thật giống như bồ câu đưa thư đối với mục đích, tập trung vào mục đích , cho dù gió tuyết đan xen, hắn cũng có thể chuẩn xác không lầm. Mấy ngày liền tuyết rơi chồng chất. Mỗi lần Bạch Chỉ đi một bước, đều thập phần gian khổ. Nếu như thân mình giống kiếp trước, đi hai bước đã gục không dậy nổi. Bây giờ, nàng không thể nói thân cường thể tráng, nhưng không đến mức động bất động liền gục.
Có điều tuyết càng lúc càng lớn, cho dù xương cốt nàng cường tráng , nhưng cuối cùng cũng là nữ nhân, thể lực theo không kịp, nàng bất hạnh vấp ngã, cả người chui vào trong tuyết. Cả người nàng bị khiêng lên, Mộ Đồ Tô giúp nàng thanh lý tuyết trên người, nắm hai bàn tay đông lạnh của nàng, vuốt vuốt mái tóc nàng hơi hỗn độn, “Lạnh sao?”
Bạch Chỉ gật đầu. Thật sự là nam nhân nhiệt huyết a, thời tiết như vậy, tay vẫn ấm áp dễ chịu , đi lâu như vậy, ngay cả hơi thở cũng không ngắt một chút.
“Ta cõng nàng.”
Bạch Chỉ ngẩn ra, “Không cần.”
“Nói nhiều, đi lên.” Mộ Đồ Tô chìa lưng về phía nàng. Mặc dù hắn mặc nhung trang, nhưng nàng cảm thấy tấm lưng kia nhất định sẽ ấm . Nàng nuốt nuốt nước miếng, hít sâu, vẫn là trèo lên. Nàng quả thật đi không nổi, chân đông lạnh đã không phải của nàng , sắp rụng xuống.
“Nàng đúng là nữ nhân ngu xuẩn, tại sao không làm cho bản thân một đôi giày?” Mộ Đồ Tô vừa cõng nàng, lại oán trách trách cứ nàng.
Hắn chú ý tới ? Bạch Chỉ không trả lời, nàng cho tới bây giờ sẽ không chăm sóc người khác, bản thân cũng không ngoại lệ. Trước kia nàng rất muốn lấy lòng Mộ Đồ Tô , ánh mắt luôn tùy tùng trên người hắn, hắn hơi gió thổi cỏ lay, nàng sẽ cảnh giác toàn thân. Bạch Chỉ gắt gao đem tay vòng ở trên cổ Mộ Đồ Tô, vô ý thức đem gương mặt lạnh lẽo của bản thân tựa vào cần cổ ấm áp của hắn. Mộ Đồ Tô chưa hừ một tiếng, tùy ý nàng dựa vào.
Đi hồi lâu, A Phúc nói lộ trình còn hai canh giờ, đề nghị nghỉ ngơi lại tiếp tục đi. A Phúc dẫn bọn hắn đi đến nhà gỗ nhỏ trong thôn, bên trong có chăn bông, bát tô, còn có củi lửa. Mộ Đồ Tô đem Bạch Chỉ bao vây trong chăn bông, mang theo bát tô ra ngoài, nhồi một bát tuyết, đốt lửa đun tuyết.
“Cởi giày ra.”
Bạch Chỉ biết ý tứ của hắn, vội vàng lắc đầu, “Không được, chân bị đông lạnh không thể ngâm nước ấm , sẽ nứt da .”
A Phúc ở bên cạnh gật đầu, “Ra vẻ nương tử cũng từng nói, cho nên mỗi lần săn thú trở về, nương tử đều để ta ngồi bên cạnh lò sưởi một lát, chờ ấm áp lại ngâm chân.”
Mộ Đồ Tô trầm tư một chút, lặp lại câu nói vừa rồi, “Cởi giày ra.”
“…” trong lòng Bạch Chỉ không ngừng mắng nam nhân này không biết thương hương tiếc ngọc, còn muốn khư khư cố chấp, làm cho nàng nứt da? Cấp trên ra mệnh lệnh, nàng đành phải nghe theo, tâm không cam tình không nguyện thoát giày.
Mộ