Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325675

Bình chọn: 7.5.00/10/567 lượt.

n sở trường “Cành trúc từ” hay không?”

Doãn Hương ôn nhu hướng ngũ hoàng tử hạ thấp người, “Thực xin lỗi, khúc này ta chỉ vì một người mà đạn tấu.”

“Nga? Con thứ chín của Bùi đại tướng quân, Bùi Cửu sao?” Tam hoàng tử bỗng nhiên nâng chén, không chút để ý nói một câu như vậy.

Bạch Chỉ cùng Mộ Đồ Tô đều ngẩn ra. Sức lực tin đồn xem ra không nhỏ. Chỉ thấy Doãn Hương không chút nào che giấu trả lời: “Công tử đã biết, vậy Doãn Hương cũng không cần lại trả lời.”

Tam hoàng tử cười gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu. Ngũ hoàng tử lại có chút khó chịu, nhanh mồm nhanh miệng, lập tức trả lời: “Bây giờ Bùi Cửu mất tích không rõ, ngươi còn giữ quy củ này? Nếu như hắn luôn luôn không xuất hiện, chẳng lẽ ngươi vĩnh không đạn?”

Doãn Hương mặt không đổi sắc mỉm cười, “Đúng thế.”

Nữ nhân như vậy… Bạch Chỉ bỗng nhiên thích nữ nhân này, tính cách nàng rất để người khác thích, nói vậy Bùi Cửu cũng thích nàng, bằng không, như thế nào lại không hề cố kỵ, mặc lời đồn đãi truyền lưu, như trước làm theo ý mình cùng Doãn Hương duy trì liên hệ.

Ngũ hoàng tử dường như chưa bao giờ bị người cự tuyệt thẹn quá thành giận, lấy ra một đống ngân phiếu, hung ác đặt lên bàn, “Số tiền này, ta mua ngươi một đêm.”

“Thực xin lỗi, Doãn Hương sớm không bán thân, bây giờ chỉ bán nghệ, công tử nếu như không còn việc khác, Doãn Hương cáo lui.” Doãn Hương rất quả quyết rời khỏi, Bạch Chỉ từ trong mắt nàng nhìn ra sự chán ghét đối với mọi người. Ngũ hoàng tử muốn túm nàng trở về, bị tam hoàng tử quát lớn , “Ngũ đệ!”

Ngũ hoàng tử bĩu môi, cực kì không phục. Tam hoàng tử đối Doãn Hương nói: “Doãn Hương cô nương chớ trách, ngũ đệ ta từ nhỏ bị làm hư . Nếu Doãn Hương cô nương bán nghệ không bán thân, như vậy còn thỉnh Doãn Hương cô nương tiếp tục diễn tấu. Được không?”

Doãn Hương nhìn bọn họ, gật đầu.

Bạch Chỉ không hiểu rõ tam hoàng tử vì sao còn muốn để Doãn Hương lưu lại, chỉ phải yên lặng xem xét. Nàng giơ lên chén rượu mân một ngụm, bị Mộ Đồ Tô ngăn lại. Hồng Kiều đứng phía sau nói bên tai Bạch Chỉ, “Tiểu thư, em còn chưa gặp qua nữ tử thanh lâu ngạo mạn như thế.”

Bạch Chỉ mỉm cười, “Hoa khôi thôi, được sủng mà kiêu.”

Bọn họ yên tĩnh uống rượu nghe khúc, nhìn như cực kì thanh nhã, Bạch Chỉ lại cảm thấy, kỳ thực có càn khôn.

Doãn Hương lại đạn xong một khúc, tam hoàng tử liên tục vỗ tay, lấy ánh mắt thưởng thức nhìn Doãn Hương, “Doãn Hương cô nương đạn thật diệu, có thể đạn thêm vài khúc để chúng ta thưởng thức được không?” Doãn Hương thấy bộ dạng hắn chỉ thưởng thức tỳ bà của nàng, nhẹ nhàng gật đầu. Nhưng Doãn Hương cứ đạn xong một khúc, tam hoàng tử lại yêu nàng đàn thêm một khúc, như thế lặp lại, đã không biết bao nhiêu khúc . Lấy tính tình Doãn Hương, chỉ ăn mềm không ăn cứng, cộng thêm người tới là khách, việc này không nên cự tuyệt.

Bạch Chỉ rõ ràng cảm giác ngón tay Doãn Hương như nhũn ra, nhưng nàng cắn răng kiên trì , trên khuôn mặt lạnh nhạt rõ ràng có thống khổ. . Bạch Chỉ có thể nhìn thấy, ngũ hoàng tử, tam hoàng tử thậm chí Mộ Đồ Tô không có khả năng không nhìn thấy. Bọn họ chẳng lẽ không thương hương tiếc ngọc sao?

Doãn Hương đạn xong một khúc cuối cùng, ngón tay nàng cùng cánh tay đều phát run, huân hương đã thay đổi ba lần, từ khi sắc trời dần tối đã bước vào canh một, Bạch Chỉ trực tiếp ghé vào trên bàn không có tinh thần.

Tam hoàng tử thấy bộ dáng Doãn Hương suy sụp, thật thương tiếc nói: “Doãn Hương cô nương còn khỏe không? Đều trách ta nghe khúc mê mẩn, không nhìn thấy ngươi đã mệt thành như vậy.”

Doãn Hương không ngu ngốc, khẽ cắn môi hung hăng nói: “Đa tạ công tử nâng đỡ, nếu như không còn việc khác, Doãn Hương xin cáo từ trước?”

Tam hoàng tử quay đầu hỏi ngũ hoàng tử, “Huynh còn có việc sao?”

Ngũ hoàng tử xua tay, “Có thể , không có việc gì.” Tam hoàng tử lúc này mới quay đầu hướng Doãn Hương, trên mặt đã mất đi thân mật mới vừa rồi, mà là mặt không biểu cảm, “Ngươi có thể đi rồi.”

Bạch Chỉ lăng lăng nhìn, nghĩ rằng, tam hoàng tử thật là người có thù tất báo. Đáng sợ, khó trách có thể từ trong tay người thừa kế ngôi vị đoạt được ngai vàng. Sau khi Doãn Hương rời khỏi, Hồng Kiều liền lập tức ngáp một cái, nước mắt chảy ròng, xem ra nàng nhịn cực kì vất vả. Cũng khó trách, nha đầu Hồng Kiều kia luôn luôn ngủ sớm, bây giờ đã canh một, đối với nàng mà nói, quá muộn .

Bạch Chỉ muốn đi trước cáo từ.

Bạch Chỉ đứng dậy đối bọn họ nói: “Canh giờ không còn sớm , ta cáo từ trước .”

Ngũ hoàng tử nói: “Đừng, ra ngoài chơi, làm gì mất hứng như thế? Buổi tối ở trong này ngủ đi, bảo quản ngươi vui vẻ giống như thần tiên. Cùng Tô Tô cùng nhau chiêm nghiệm đi.”

“…” Bạch Chỉ chỉ cảm thấy lời này rất dâm đãng, nghẹn đỏ mặt, nhìn một bên Mộ Đồ Tô, ai biết, trước mặt hai người Mộ Đồ Tô đem Bạch Chỉ ôm lên đùi hắn, ánh mắt ẩn ẩn hướng về phía ngũ hoàng tử, “Vậy ngươi giúp hai chúng ta thuê một gian phòng đi.”

Ngũ hoàng tử đương trường ngây ra như phỗng, một hồi lâu, mới giựt mình kêu, “Ta còn nói ngươi không thích nữ sắc, thì ra có ham mê này.” Ngũ hoàng tử lập tức xoay quanh, hướng tam hoàng tử ủy khuất kêu khổ, “Tam ca, trước kia ba


Polaroid