Disneyland 1972 Love the old s
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325640

Bình chọn: 10.00/10/564 lượt.

thể so sánh? Thu Thiền không phải không sợ chết, chỉ vì nàng yêu hắn. Nàng biết, không có Tống Kha, nàng không biết sống thế nào.

Tâm ý của Thanh Hà bị giẫm lên, hại người hại mình, cuối cùng vẫn như trước mỉm cười nhìn cuộc sống, sinh con dưỡng cái, hạnh phúc một đời. Nàng có thể bước ra từ trong thương hại, lại dũng cảm đi yêu, đi tranh thủ.

Hai chữ “dũng cảm”, không phải ai đều có thể viết xong. Cũng không phải có “dũng cảm” liền có hạnh phúc. Trước đây, nàng dũng cảm cỡ nào, dũng cảm yêu một nam nhân sẽ không bao giờ yêu chính mình, có gan làm lại không có gan thừa nhận thống khổ. Sống lại, hai chữ này đã cùng nàng cách biệt, nàng sợ hãi rụt rè, mất đi lý trí, dạy bản thân “Hắn sẽ không yêu mình, mình sẽ không lại yêu hắn”. Nhưng rõ ràng đã khác , kiếp trước nàng yêu không được đền đáp, bây giờ, hắn đang không ngừng đáp lại nàng. Hắn sẽ vì nàng mà vui, vì nàng mà giận, thậm chí vì nàng mà mất đi lý trí…

Nàng muốn tiếp tục dũng cảm một lần, vì bản thân, vì đứa nhỏ. Nàng sẽ không phá thai, cũng không muốn một mình nuôi nấng đứa nhỏ. Như thế đối với bản thân hay đứa nhỏ đều là một loại tàn nhẫn. Sống lại mà thành bộ dáng kia, còn không bằng tự cắt cổ tự sát. Việc đã thành kết cục đã định, không có đường sống cứu vãn, sao nàng không tiếp tục dũng cảm một lần? Nàng có thể thay đổi vận mệnh của mẫu thân, vì sao không nếm thử một chút, thay đổi kết cục của nàng cùng Mộ Đồ Tô?

Nam Chiếu tiểu công chúa…

Từ đầu đến cuối là tảng đá trong lòng nàng.

“Chỉ Nhi…” Mộ Đồ Tô thấy Bạch Chỉ trầm tư. Bạch Chỉ ngửa đầu nhìn hắn, hắn nói: “Ta đồng ý với nàng, trừ nàng ra, ta sẽ không cưới thêm bất luận kẻ nào. Lấy thân phận thiếp gả cho ta, chỉ là tạm thời, tương lai ta sẽ cho nàng danh phận thê tử.”

Bạch Chỉ cảm giác hắn nắm tay nàng rất chặt. Giống như đang truyền lại sự kiên định của hắn.

Bạch Chỉ cuối cùng nở nụ cười, “Đây chính là ngươi nói .” Mộ Đồ Tô là người nói được thì làm được.

Con đường phía trước, có lẽ rất khó đi. Có lẽ sẽ làm nàng mình đầy thương tích, vết thương luy luy. Nhưng nàng vẫn muốn thử lại một lần, cho bản thân thêm một cơ hội, cho Mộ Đồ Tô một cơ hội, càng cho ” tình yêu của nàng” một cơ hội.

Nàng đúng là vẫn còn yêu hắn, Mộ Đồ Tô của nàng! Người cái thế anh hùng, khó có thể di tình trong lòng nàng.

Ở cửa Bạch phủ, Bạch Chỉ bỗng nhiên kéo cổ áo Mộ Đồ Tô, ở trên mặt hắn hôn một cái, “Tướng công, tái kiến.”

Nàng còn chưa đi ra một bước, lại bị Mộ Đồ Tô kéo lại. Mộ Đồ Tô không thể tin được nàng, có chút thụ sủng nhược kinh, lại có chút ngượng ngùng bị đùa giỡn, hắn nói: “Mới vừa rồi nàng bảo ta cái gì?”

“Tướng công.” Tựa như kiếp trước, nàng ẩn tình đưa tình, ánh mắt mang theo mê luyến nhìn hắn, người đứng trước mặt, là tướng công nàng, người trong lòng nàng.

Mộ Đồ Tô đi lên phía trước, hôn lên môi nàng, ngậm hồi lâu, lưu luyến không rời nói: “Nương tử.” Lúc hắn buông ra môi nàng, ánh mắt của hắn thần thái sáng láng, hắn vuốt ve mặt Bạch Chỉ, thấy thế nào cũng nhìn không đủ, hắn vuốt ve đôi lông mày lá liễu, mắt tròn đầy sao, cùng đôi môi đỏ mọng còn mang theo hơi thở ấm nóng của hắn.

Hắn nói: “Tái kiến.”

Tái kiến, không phải tái kiến khi ly biệt. Có lẽ lại gặp nhau…

Hạnh phúc của ta, đã thật lâu không thấy.

Khi hai người gặp lại, đã là đại hôn. Hôn lễ Mộ Đồ Tô dành cho Bạch Chỉ, là đãi ngộ dành cho thê tử . Lục lễ một cái cũng không thiếu, hôn lễ thuận lợi vui vẻ. Nhiều người kinh thành đều nói, đây là một kỳ tích. Phải biết rằng, Mộ Đồ Tô là kinh thành đệ nhất mỹ nam tử, rất nhiều danh môn thục nữ mơ ước, Mộ Đồ Tô qua tuổi trưởng thành, ngay cả một nha đầu thông phòng cũng không, bây giờ rõ ràng kì tích nạp thiếp, lại bài trí phô trương như cưới vợ, thật sự làm cho người ta không khỏi rớt cằm.

Bạch Chỉ ngồi bên trong kiệu hoa, đầu trùm hỉ khăn, dây kết mũ phượng rơi bên sườn mặt có chút ngứa. Bạch Chỉ xốc lên khăn voan, bên tai nghe thấy thanh âm khua chiêng gõ trống, trong lòng cũng trở nên bồn chồn. Trải qua hai kiếp, đây vẫn là lần đầu nàng ngồi kiệu hoa, chẳng qua thiếu một phần chờ mong, rõ ràng động phòng hoa chúc là lúc tâm động nhất, nhưng nàng cùng Mộ Đồ Tô đã động phòng, thật sự đáng tiếc . Hôn lễ này, nàng còn cái gì để chờ mong? Nàng chờ mong rất nhiều, bái thiên địa, kính cha mẹ, ngồi ở hỉ giường, chờ tướng công thổi tắt nến.

Kiệu hoa nâng tới Cung Thân Vương phủ, có người đá cửa kiệu, ánh mặt trời bỗng nhiên tiến vào, Bạch Chỉ cùng Mộ Đồ Tô đều ngẩn ra. Nửa thân mình Mộ Đồ Tô vói vào, nhìn Bạch Chỉ bật cười, môi thiếp môi nàng, sau đó vội vàng đem hỉ khăn Bạch Chỉ xốc lên thả xuống. Bạch Chỉ vừa tức vừa giận, giờ phút này , còn không quên sàm sỡ một chút.

Dựa theo thường lệ, Mộ Đồ Tô nên cõng Bạch Chỉ vào phủ , nhưng Mộ Đồ Tô yêu cầu ôm ngang, nói là sợ thương đến đứa nhỏ. Bà mối biết được sau, cười khanh khách không ngừng, nói hắn quá mức cẩn thận. Hắn thật quý trọng đứa nhỏ của nàng.

Tầm mắt Bạch Chỉ bị hỉ khăn che khuất, nàng không nhìn thấy bên ngoài rốt cuộc có bao nhiêu người, nhưng nàng có thể cảm giác được bên ngoài chắc hẳn rất đông, bởi vì nàng vào chủ