đường đi ngang qua bàn tiệc, cảm giác được tiếng người ồn ào.
Nhưng ở bên tai lại nghe thấy Bùi Thất lạnh lùng nói ra hai chữ, “Tiện – nhân.”
Có gió thổi qua, tầm nhìn Bạch Chỉ bởi vì hỉ khăn vén lên, thấy Bùi Thất ngồi trên xe lăn, lạnh lùng nhìn nàng. Mà phía sau hắn đứng đúng là sư phụ nàng – Hùng Phong. Hùng Phong đang dùng ánh mắt bi thống nhìn nàng, trong mắt lướt qua các loại tâm tình phức tạp. Đôi mắt Bạch Chỉ rủ xuống, bỗng nhiên có chút uể oải.
“Chỉ Nhi, tất cả có ta.” Mộ Đồ Tô đơn giản như vậy đã nhận ra tâm tư của nàng, thanh âm hắn không lớn, lại đủ Bạch Chỉ nghe thấy. Hỉ khăn che đậy tầm mắt nàng, nhưng nàng lại có thể phán đoán thập phần chắc chắn, trong mắt Mộ Đồ Tô kiên định.
Bước ra tới bước này, coi như liều mạng tìm hạnh phúc, nỗ lực lại nỗ lực.
Bạch Chỉ dùng sức đem tay vòng qua cổ Mộ Đồ Tô.
Đại hôn tiến hành cực kì thuận lợi, bái thiên địa, kính cha mẹ, đưa vào động phòng. Bạch Chỉ lẳng lặng ngồi bên giường, lắng nghe bên ngoài náo nhiệt vui vẻ. Bạch Chỉ vốn nhẫn nại, nhưng hôm nay không biết tại sao, ngọn nến mới cháy ba phần, Bạch Chỉ liền không chịu nổi thường xuyên vén lên hỉ khăn, nhìn ra cửa, ngóng trông ai đó có thể đi vào.
Rốt cục, có người vào được. Có điều không phải theo cửa chính vào, mà leo cửa sổ vào. Bạch Chỉ ngẩn ra, “Sư phụ.”
Hùng Phong gật đầu, dựng thẳng một ngón tay bên miệng, mang cái ghế dựa ngồi đối diện nàng, khuôn mặt nghiêm túc, “Mộ tướng quân còn chưa xã giao xong, ta cũng chỉ muốn nói ngắn gọn. Tuy sư phụ chưa dạy ngươi cái gì, nhưng một ngày làm đồ đệ, cả đời là đồ đệ, ta hỏi ngươi chút việc, ngươi nói thực ra.”
Trong lòng Bạch Chỉ căng thẳng, nàng hướng Hùng Phong gật đầu.
“Nghe A Thất nói, ban đầu ngươi là nữ nhân của A Cửu?”
Bạch Chỉ nói: “Ta nghĩ làm nữ nhân của hắn, nhưng chưa thực thi.”
Hiển nhiên, đáp án này ra ngoài dự đoán của Hùng Phong. Hắn bỗng chốc trầm mặc , ban đầu muốn nói một đống lớn, toàn bộ nuốt xuống. Hắn không tiếng động thở dài, “A Cửu… Bây giờ cũng không biết, sống hay chết.”
Bạch Chỉ không nói lời nào, nàng đã không hề có lập trường.
“Về chuyện ngươi cùng Mộ tướng quân, ta cũng biết một hai. Ta không biết rốt cuộc ai dụ hoặc ai, việc thành kết cục đã định, tất nhiên chúc đồ đệ ngày sau hạnh phúc.” Hùng Phong đứng lên, muốn rời đi. Mẫn cảm như Bạch Chỉ, sao không biết Hùng Phong đến đây, muốn nói không phải những lời đó. Nàng mở miệng hỏi: “Sư phụ, ngươi muốn nói cái gì thì nói đi, không cần lo lắng quá nhiều.”
Hùng Phong dừng lại, nhấp mím môi, “Ngươi có biết lúc trước vì sao ta chọn ngươi làm đồ đệ không?”
“Sư phụ cả đời không có con nối dõi, có một thân võ học, muốn có một hậu nhân? Ngươi nói ta là kỳ tài luyện võ, cho nên…”
“A.” Hùng Phong che miệng cười đến bất đắc dĩ, “Này ngươi cũng tin?”
Hai gò má Bạch Chỉ đỏ bừng, không biết làm sao.
“Ta cả đời không có con nối dõi là thật, mà một thân võ học ta đã sớm chọn tốt hậu nhân, đó là A Cửu. Mặc dù thân mình hắn có hàn khí, hàng năm ngâm mình trong thuốc, nhưng hắn quả thật là kỳ tài luyện võ. Nếu không phải hồi nhỏ bị tật xấu, sớm theo Bùi lão tướng quân ra chiến trường , hắn tuyệt đối không kém Mộ tướng quân.”
“…”
Hùng Phong lại nhìn đôi mắt trừng lớn của Bạch Chỉ, nở nụ cười, trêu ghẹo nói: “Ngươi a, làm sao là kỳ tài luyện võ, bộ dáng thì yếu đuối.”
Bạch Chỉ oán niệm nhìn Hùng Phong, “Vậy ngươi gạt ta làm đồ đệ làm chi?”
Hùng Phong vốn khuôn mặt tươi cười, nhất thời kiềm hãm, “Ta là nghĩ để ngươi làm thê tử A Cửu… Ta mang A Cửu đi chiến trường cũng không phải thuận tiện.”
Đáp án này làm cho Bạch Chỉ không thể nói gì.
Hùng Phong nhức đầu, không thú vị nói: “Nguyên tưởng rằng ngươi không chọn A Cửu là vì thanh danh ở ngoài của hắn, quả thật có chút khó khăn, ăn chơi trác táng, bại gia tử không làm nên trò trống gì… Kỳ thực A Cửu không phải người như vậy, hắn…” Hùng Phong không nói thêm gì nữa, mà nhìn Bạch Chỉ đang chờ hắn tiếp tục nói tiếp. Cuối cùng hắn thở dài, “Nhiều lời vô ích, vẫn là không nói . Đã biết ngươi không có quan hệ cùng A Cửu, chẳng phải như ta tưởng tượng, trong lòng vi sư dễ chịu hơn chút, ta đi đây.”
Bạch Chỉ mím môi, kỳ thực nàng rất muốn truy vấn, vì sao Bùi Cửu phải làm bộ thành bại gia tử ăn chơi trác táng, lưu luyến phố hoa. Bạch Chỉ nhìn Hùng Phong khéo nhảy ra cửa sổ rời đi, cuối cùng cũng không mở miệng.
Không nên hỏi , nàng cùng Bùi Cửu không hề quan hệ, nàng hiện tại là nữ nhân của Mộ Đồ Tô, muốn cùng Mộ Đồ Tô bạch đầu giai lão, tự nhiên một lòng chỉ nghĩ đến Mộ Đồ Tô. Bạch Chỉ lo lắng trùng trùng một lần nữa đội hỉ khăn, chờ chú rể của nàng.
Lúc Mộ Đồ Tô vào phòng, ngọn nến đã cháy tám phần, Bạch Chỉ ít khi thức đêm sớm tựa vào giường, đang ngủ. Mộ Đồ Tô xốc lên hỉ khăn trên đầu Bạch Chỉ, mắt say lờ đờ mông lung si ngốc nhìn, hắn chạm đến mi nàng, mũi nàng, môi nàng, hắn phác họa từng chút một, dường như say mê.
“Chỉ Nhi, rốt cục nàng là của ta.” Mộ Đồ Tô đem môi tới gần môi Bạch Chỉ, chuồn chuồn lướt nước hôn một cái.
Mùi rượu xông vào mũi, làm Bạch Chỉ thức tỉnh. Nàng mở mắt ra, thấy hai gò má Mộ Đồ Tô đỏ ửng, mắt phượ