Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325385

Bình chọn: 9.00/10/538 lượt.

ùi lão tướng quân, gọi nhiều nhất chính là ngươi, Bạch Chỉ!”

Bạch Chỉ trầm mặc. Nhìn bộ dạng Bùi Cửu, trong lòng rất không dễ chịu, nếu như hắn tỉnh lại, nhất định phải đối mặt rất nhiều sự tình trước kia chưa bao giờ trải qua. Đây là chuyện tàn nhẫn cỡ nào?

Bạch Chỉ nói: “Ngươi không nên một mình giữ lại hắn, đem Bùi Cửu đưa đến Bùi phủ đi.”

“Phu nhân, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Bùi lão tướng quân vài ngày trước đây đã tự sát! Bây giờ Bùi gia đang làm lễ tang, nếu ta đem A Cửu qua đó, chẳng phải thêm phiền? Không bằng chờ A Cửu tỉnh lại rồi nói.”

“Tự sát?” Bạch Chỉ kinh hãi, tại sao một chút tiếng gió nàng cũng không nghe được?

“Cũng khó trách, phu nhân trốn tránh nơi thâm sâu, chuyện Bùi gia, sao làm phiền đến ngươi?” Doãn Hương cười lạnh, vì Bùi Cửu lau đi mồ hôi chảy ra nơi thái dương. Bùi Cửu lúc này lại nói mê, “Thất ca, chạy, chạy mau! … Bạch Chỉ, ngươi ở nơi nào?”

Doãn Hương đau xót, ánh mắt rưng rưng nhìn Bạch Chỉ, “Ta tìm ngươi đến, là muốn làm cho ánh mắt đầu tiên khi hắn tỉnh lại, nhìn thấy ngươi! Hôm nay hắn sẽ tỉnh.”

Bạch Chỉ trố mắt nhìn Doãn Hương, bỗng chốc không thể nói rõ ràng. Nàng chỉ có thể ông nói gà bà nói vịt: “Ngươi yêu hắn, đúng không?”

Doãn Hương ngẩn ra.

Bạch Chỉ nói: “Yêu một người như vậy, tốt sao? Rõ ràng biết trong lòng hắn có người khác, rõ ràng biết hắn không có cách nào đáp lại tình yêu của ngươi.” Bạch Chỉ không biết đang nói cùng Doãn Hương, hay là đang nói cùng Bùi Cửu nằm trên giường chảy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt.

Bỗng nhiên, Bạch Chỉ hiểu được, nếu như Mộ Đồ Tô không quá tuyệt tình, kiếp trước, có lẽ nàng sẽ mang đến cho Mộ Đồ Tô nhiều quấy nhiễu, tựa như hiện tại nàng cùng Bùi Cửu. Bởi vì nàng không đủ tuyệt tình. Nàng vạn vạn không thể ngờ được, Bùi Cửu sẽ yêu nàng. Nhưng nàng không yêu Bùi Cửu, cũng không muốn thương hại hắn.

Tác giả có chuyện muốn nói: viết chương này, tôi biết có thể rất nhiều người muốn đánh tôi. . . . . = = tôi vốn định sửa chữa, mở ra văn bản, lại gõ không ra một chữ, quên đi, vẫn để vậy thôi. Về chuyện sanh non, Tô Tô cùng tiểu Bạch Bạch đều không cẩn thận , phương diện này không có kiến thức… Về sau vẫn có thể . . .

Bạch Chỉ ngồi ở gian ngoài, Doãn Hương ngồi ở buồng trong chờ đợi Bùi Cửu thức tỉnh, hai người không tiếp tục nói chuyện. Cô bé kia là thị nữ của Doãn Hương, hồn nhiên ngồi đối diện Bạch Chỉ, chống đầu ngơ ngác nhìn nàng. Bạch Chỉ hỏi: “Có việc?”

“Ngươi rất đẹp.” Cô bé nói chi tiết.

Bạch Chỉ mỉm cười, “Cám ơn.”

“Mặc dù Doãn Hương nhà ta cũng là đại mỹ nhân, nhưng ngươi cùng Doãn Hương không giống nhau, ngươi uyển chuyển mạnh mẽ, nếu ở thanh lâu, khẳng định vượt qua Doãn Hương nhà ta.”

Bạch Chỉ không biết đây là khen nàng, hay là đang nói nàng đủ phong tình. Bạch Chỉ không được tự nhiên cầm lấy chén trà trên bàn, uống mấy ngụm. Cô bé tiếp tục nói: ” Doãn Hương rất thích A Cửu ca ca, nhưng A Cửu ca ca không được!”

“Phốc.” Bạch Chỉ phun ra một ngụm nước, kinh ngạc nhìn cô bé. Cô bé lại không cho là đúng, rộng rãi nói: ” Doãn Hương nhiều lần cùng hắn trải qua đêm xuân, A Cửu ca ca cũng không chạm vào nàng. Có phải A Cửu ca ca cũng không chạm vào ngươi hay không?”

Bạch Chỉ có chút đau đầu, “Ta chưa bao giờ trải qua đêm xuân cùng A Cửu ca ca nhà ngươi.”

Cô bé dùng ánh mắt sáng quắc nhìn nàng. Bạch Chỉ bị nhìn trong lòng có chút bỡ ngỡ, mất tự nhiên hỏi: “Như thế nào?”

Cô bé nói: “Ngươi không thích A Cửu ca ca đúng không?”

“Ngươi dùng cái gì để nhìn ra?”

“Thích một người đương nhiên muốn cùng hắn cộng phó mây mưa, chế tạo các loại cơ hội.”

“…” Quả nhiên là nữ tử xuất thân từ thanh lâu, nói chuyện rõ ràng trực tiếp. Bạch Chỉ quyết định không tiếp tục cùng nàng nói chuyện phiếm, cầm chén trà, lại bưng đến bên miệng nhấp mấy ngụm. Cô bé cũng thức thời, thấy Bạch Chỉ không quan tâm tới nàng, nàng cũng không nói chuyện, cứ như vậy nhìn chằm chằm Bạch Chỉ.

Thẳng đến khi… sấp đến giờ Dậu, Bùi Cửu vẫn không tỉnh.

Bạch Chỉ ngồi không được, đứng lên, đi vào buồng trong, thấy Doãn Hương đang vắt khăn lông, lau mồ hôi cho Bùi Cửu. Bạch Chỉ hỏi: “Khi nào Bùi Cửu có thể tỉnh?”

“Không biết, nếu như chuyện người nọ nói là thật, chính xác là hôm nay.”

“Ta phải đi.” Bạch Chỉ nói.

Doãn Hương không thể tin được nhìn Bạch Chỉ, đó là ánh mắt so với băng còn khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Bạch Chỉ hít sâu một hơi, bắt buộc bản thân quyết tâm. Đã cô phụ Bùi Cửu, sẽ không tiếp tục cho hắn ôn nhu, như vậy chỉ biết mang đến cho hai bên sự quấy nhiễu, đồng thời cũng sẽ bị thương Mộ Đồ Tô.

“Thực xin lỗi, ngày mai ta lại đến, hôm nay không còn sớm .”

Bạch Chỉ xoay người định rời đi, Doãn Hương bỗng nhiên lạnh lùng gọi lại nàng, “Trái tim của ngươi rốt cục làm bằng gì ?”

Bạch Chỉ dừng một chút, không quay đầu nhìn nàng, cũng không chính diện trả lời. Nàng nói: “Ta đã là phu nhân tướng quân, ngươi hiểu không?” Bạch Chỉ cất bước, Doãn Hương đáp lại nàng, “A Cửu thân có hàn độc, đại phu nói khả năng hắn sống không quá hai mươi tuổi, ngươi biết không?”

Bạch Chỉ dừng lại bước chân, xoay người nhìn Bùi Cửu nằm ở trên giường, sững


Polaroid