Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325312

Bình chọn: 7.5.00/10/531 lượt.

Tô. Da thịt trên lưng nàng trắng nõn như tuyết, bóng loáng như tơ lụa. Vị trí nước suối ngâm vừa vặn tới bờ ngực phập phồng, càng kích thích giác quan của Mộ Đồ Tô.

Mộ Đồ Tô tẩm ướt khăn đặt trên lưng Bạch Chỉ, mềm nhẹ xoa xoa, nếu so sánh với lực đạo bình thường của hắn, đây đã là lực đạo hắn hết sức khống chế. Bạch Chỉ dán tay trên tảng đá, lấy tay chống đầu, an nhàn nhắm mắt lại, hưởng thụ , khóe miệng cũng không khống chế được mỉm cười.

Loại cảm giác này cực kỳ thoải mái. Trước kia đều là nha hoàn tắm rửa cho nàng, một chút cảm giác cũng không có, bây giờ Mộ Đồ Tô tắm rửa cho nàng, rõ ràng kỹ thuật rất kém, nàng lại cảm thấy hết sức thoải mái. Chẳng lẽ trong tiềm thức nàng có ham mê muốn cho Mộ Đồ Tô hầu hạ?

Có điều cảm giác sau lưng càng ngày càng không đúng. Nguyên bản chỉ có khăn vải qua lại chà xát, sau lại thêm cảm giác lấy tay chà xát lưng, sau nữa… cả người Mộ Đồ Tô dán lên lưng nàng, tay đã xuyên qua lưng nàng, thân về phía trước, hai tay bao lại hai đồi ngực, xoa nhẹ vài cái. Bạch Chỉ ngẩn ra, định phản kháng, lại cảm giác dưới thân có vật cứng rắn. Mộ Đồ Tô lấy mặt dán vào cổ Bạch Chỉ, hơi nóng ôn tuyền bao phủ, nhưng Bạch Chỉ còn có thể cảm giác được hơi nóng thổi ra của Mộ Đồ Tô, triền miên mà lại tình dục, “Chỉ Nhi…”

Bạch Chỉ thối một ngụm, “Sắc lang.”

Mộ Đồ Tô khẽ cắn vành tai nàng, lực đạo vuốt ve hơi mạnh một chút, đồng thời hô hấp dày đặc rất nhiều, “Không khống chế được! Muốn gần gũi nàng, giữ lấy nàng.” Tay hắn dần dần đi xuống.

Bạch Chỉ kịp thời bắt lấy, lạnh nhạt nói: “Tô Tô cũng đừng quên, hôm nay do thiếp định đoạt. Không cho động tay động chân.”

Mộ Đồ Tô cắn bả vai lạnh lẽo lộ ra bên ngoài của Bạch Chỉ “Nàng cố ý , rõ ràng biết ta sẽ không khống chế được!”

Bạch Chỉ tiếp tục lạnh nhạt, “Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, thỉnh Tô Tô tiếp tục chà xát lưng cho thiếp đi.”

Mộ Đồ Tô “Nga” một tiếng, tay lại không lùi về, ngược lại ngày một nghiêm trọng, trực tiếp nắm chặt hai đỉnh hồng mai của nàng. Bạch Chỉ ăn đau quay đầu giận trừng hắn, vừa quay đầu, môi liền bị hắn che lại, gắt gao đặt nàng lên tảng đá, không cho nàng giãy dụa dù chỉ một chút. Bàn tay “đại nghịch bất đạo” đi xuống, câu dẫn dục vọng của nàng. Bạch Chỉ vốn định giãy dụa, khép chặt đôi môi không cho hắn đạt được, ai ngờ hắn lại “cứng rắn” , trực tiếp từ phía sau tiến vào, sưng lên đau đớn, khiến nàng không nhịn được rên rỉ, hắn liền thừa dịp hư mà vào. Mộ Đồ Tô chậm rãi, tốc độ thật chậm, hắn chịu đựng xúc động mãnh liệt, nhu tình nói: “Chỉ Nhi, ta yêu nàng.”

Bạch Chỉ nghe được lời này, bỗng chốc trở nên mềm nhũn, bị Mộ Đồ Tô áp đảo ghé vào tảng đá, từng đợt lại từng đợt. Mộ Đồ Tô đem nàng xoay lại, thuận lợi lại tiến vào, vòng eo đong đưa biên độ càng lúc càng lớn. Bạch Chỉ tựa như một kẻ đáng thương, nắm chặt bàn tay, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, mân miệng cố nén rên rỉ.

Vào lúc nam nhân có dục vọng, bàn về “đạo làm quân tử”, chỉ có thể tự tìm khổ ăn. Bạch Chỉ cho rằng người cực kỳ để ý mặt mũi như Mộ Đồ Tô, chắc chắn sẽ tuân thủ ước định, cũng không nghĩ tất cả là nhìn nhầm.

Xong việc, hai người thở dốc, Mộ Đồ Tô hơi đứng dậy, giúp Bạch Chỉ vân vê lọn tóc ẩm ướt trước trán, khóe miệng phiếm ý cười, “Về sau chúng ta sẽ thường xuyên đến đây!”

“…” Bạch Chỉ sợ tới mức cả người đều nhuyễn .

Hai người ngâm mình tắm rửa xong xuôi, trực tiếp cưỡi ngựa đi phía đông kinh thành săn thú… Tuy trời rét đậm thiếu con mồi, nhưng cũng không ảnh hưởng tới tâm tình săn bắn. Bạch Chỉ cưỡi ngựa không quá giỏi, nhưng ít ra có thể chạy trên đường. Bạch Chỉ muốn một mình một con ngựa, nhưng Mộ Đồ Tô kiên trì không cho, hắn lấy cớ, “Nếu con ngựa chấn kinh, mang nàng chạy mất, ta không đuổi được làm sao bây giờ?” Cứ như vậy trực tiếp khiêng Bạch Chỉ lên ngồi trước hắn.

Hai người có ba cây cung, thi đấu xem ai săn được con mồi nhỏ mà nhẹ. Con mồi nhỏ mục tiêu cũng nhỏ, khảo nghiệm chính là kỹ thuật bắn cung. Điểm này Bạch Chỉ vẫn có chút tài mọn , Hùng Phong đã dạy nàng mấy chiêu chủ yếu, Thu Thiền cũng cố ý huấn luyện nàng. Cũng không phải nói chơi.

Một con thỏ xuất hiện trong tầm mắt, Bạch Chỉ lưu loát kéo cung tên, không chút do dự bắn tới, trực tiếp trúng đích. Mộ Đồ Tô cưỡi ngựa chạy đi, cầm lấy con thỏ vừa rồi Bạch Chỉ bắn trúng, cái đầu không nhỏ, là một con thỏ mẹ.

Mộ Đồ Tô thơm gò má Bạch Chỉ, “Thưởng nàng .”

“Bên này…” Thái độ Bạch Chỉ khác thường, nghiêng mặt, muốn bên kia.

Mộ Đồ Tô thụ sủng nhược kinh, làm theo mệnh lại hôn một cái.

Bạch Chỉ lại chỉ vào đôi môi ướt át, “Nơi này…”

Mộ Đồ Tô nghiêng đầu đi hôn, đang lo lắng có muốn hôn toàn thân nàng hay không… Ai biết, vừa đem môi thiếp đi qua, Bạch Chỉ há mồm cắn một cái, cắn bờ môi của hắn, không cắn ra máu, lại rất đau.

“Thưởng chàng.” Bạch Chỉ vụng trộm cười, ánh mắt quan sát trong tầm nhìn, tìm con mồi kế tiếp.

Mộ Đồ Tô che miệng lại, nhìn Bạch Chỉ bởi vì bắt nạt hắn mà đắc ý, dở khóc dở cười. Nể mặt mới vừa rồi hắn khi dễ nàng, lần này hắn tạm thời tha nàng. Hai người cưỡi ngựa tìm kiếm con mồi kế tiếp, đi không xa, đã thấy một cái động, có mấy con thỏ n


Teya Salat