hỏ bật nhảy nơi nơi, chắc là một ổ, thỏ mẹ không ở bên người, chạy ra tìm mẹ? Hai người không hẹn mà cùng nhớ tới con thỏ mẹ vừa rồi bắn chết.
Bạch Chỉ nói: “Tội nghiệt .”
Mộ Đồ Tô nói: “Nếu không cũng giết chúng nó đi.”
Bạch Chỉ cả kinh, nghiêng đầu nhìn Mộ Đồ Tô. Mộ Đồ Tô lại không chuyển mắt nhìn chằm chằm đám thỏ, “Trời đông giá rét như thế, mất thỏ mẹ, chúng nó không hề có năng lực sinh tồn. Hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Cùng với chậm rãi tra tấn mà chết, không bằng chết một cách sảng khoái.”
Bạch Chỉ dường như thấy được Mộ Đồ Tô kiếp trước nàng quen biết. Không thích kéo dài, thích giải quyết dứt khoát. Giải quyết sự tình, vĩnh viễn dùng phương thức tàn nhẫn nhất lại quyết tuyệt. Bạch Chỉ kiên quyết phủ nhận ý kiến của hắn, “Nhưng ba con thỏ này, thiếp muốn nuôi.”
Mộ Đồ Tô nói: “Cũng được, nuôi lớn ăn thịt thỏ”
“Chàng…” Bạch Chỉ tức giận sôi lên.
Mộ Đồ Tô lưu loát xuống ngựa, vốn định đi bắt thỏ, đã có ba mũi tên đồng thời phóng tới. Mộ Đồ Tô phản ứng nhanh nhẹn, dường như đồng thời lấy tay tiếp được ba mũi tên kia. Bạch Chỉ đầu tiên cả kinh, sau đó dõi mắt nhìn lại phương hướng bắn ra mũi tên. Chỉ thấy cách đó không xa, có mấy con ngựa cao lớn, trên tuấn mã đều có người.
Những con ngựa này đang tới gần nàng. Càng ngày càng gần, Bạch Chỉ mới nhìn thấy rõ ràng, ngồi trên ngựa đúng là thái tử đương triều cùng Bùi Cửu?
“Quả nhiên là Mộ đại tướng quân, thân thủ như thế, dễ dàng bắt được ba mũi tên.” Thái tử ngồi trên ngựa, không hàm hồ chút nào khen ngợi Mộ Đồ Tô. Mộ Đồ Tô hướng thái tử chắp tay, “Tên pháp của thái tử thượng đẳng, đồng thời bắn ra ba mũi tên, lại chuẩn xác như thế.”
Thái tử cười ha ha, “Ta làm sao có trình độ này, là A Cửu bắn.”
Mộ Đồ Tô hiển nhiên lắp bắp kinh hãi. Ở trong mắt hắn, Bùi Cửu nhiều nhất hiểu chút công phu mèo cào, lại không biết tài bắn cung tinh chuẩn như này. Bùi Cửu hướng Mộ Đồ Tô cười cười, xuống ngựa, cầm lên ba con thỏ nhỏ sợ hãi trên đất, trực tiếp đi qua sát bên người Mộ Đồ Tô, hướng Bạch Chỉ đi đến.
Hắn đem ba con thỏ đưa tới tay Bạch Chỉ, ánh mắt thật đạm, mỉm cười, “Nếu như ba con thỏ này có con phải chết, ngươi sẽ lựa chọn con thỏ nào?”
Bạch Chỉ không rõ dụng ý của hắn. Mộ Đồ Tô nghe lời nói, trong lòng có chút không sảng khoái, muốn ngăn cản, lại thấy bộ dáng thái tử như muốn xem kịch vui, hết sức minh bạch, hắn không thể nhúng tay.
Bùi Cửu nhìn nhìn ba con thỏ, “Thực khéo, hai đực một cái. Hai con thỏ đực màu trắng cùng một con thỏ cái màu xám. Vì kết làm một đôi, chết con nào mới tốt?”Ánh mắt hắn cực kỳ sắc bén, không buông tha Bạch Chỉ cự tuyệt trả lời.
Thái tử cũng nói vào một câu, “Tướng quân phu nhân, chọn một con. Ngươi không trả lời, A Cửu chưa từ bỏ ý định, chúng ta cũng sẽ cùng chịu lạnh .”
Thái tử đây là khí thế bức nhân.
Bạch Chỉ quyết đoán lựa chọn con thỏ cái màu xám, trực tiếp ném ra ngoài. Con thỏ kia bị ném xuống lăn vài vòng trên mặt đất, sau đó cuống cuồng bật rời đi. Bạch Chỉ nói: “Để hai con thỏ đực này ở cùng nhau đi, màu sắc giống nhau, hiển nhiên là một đôi.”
“…” Mọi người trầm mặc.
Bùi Cửu bỗng nhiên nở nụ cười, đem hai con thỏ đưa cho Bạch Chỉ, “Ngươi nuôi dưỡng cho tốt .” Lúc đi qua sát bên người Mộ Đồ Tô, Bùi Cửu bỗng nhiên ngừng bước, nghiêng đầu nhìn Mộ Đồ Tô, “Ta thay thế vị trí của Thất ca, về sau còn thỉnh Mộ đại tướng quân chỉ giáo nhiều hơn.” Hắn cầm trong tay đúng là lệnh bài của Bùi Thất.
Mộ Đồ Tô cười nói: “Hiển nhiên.”
Bùi Cửu gật đầu, lên ngựa.
Thái tử nói: “Mộ đại tướng quân, bản cung sẽ không quấy rầy ngươi cùng tiểu tình nhân thân thiết, cáo từ. Nhớ giúp bản cung chuyển cáo tam đệ, những thứ của bản cung không phải nói lấy là có thể lấy.”
“Cung tiễn điện hạ. Thần nhất định chuyển cáo.” Mộ Đồ Tô cắn răng cúi đầu.
Bạch Chỉ ngồi trên ngựa, nhìn bóng lưng cao ngất của Mộ Đồ Tô, lại nhìn Bùi Cửu càng lúc càng xa. Có chút ngưng thần. Ngắn ngủn bảy ngày, Bùi Cửu lại có ánh mắt như vậy, lạnh lùng, xa cách. Mà đối Mộ Đồ Tô, còn có nồng đậm hận ý. Không còn là Bùi Cửu cười cười nói nói gọi Mộ Đồ Tô là “Tô Tô”…
Tết âm lịch, năm mới có lẽ không phải một năm an bình, có lẽ là một năm thăng trầm đi.
Đêm trừ tịch, kinh thành cực kì náo nhiệt. Từng nhà giăng đèn kết hoa, người đi qua đi lại nối liền không dứt. Bạch Chỉ vừa vuốt con thỏ nhỏ trên bàn, vừa dốc lòng chờ đợi Mộ Đồ Tô đi góc phố mua cao đường trắng.
Vào lúc này, nàng cùng Mộ Đồ Tô nên trở về phủ Cung Thân Vương. Mộ Đồ Tô lại nhất thời hưng trí, lôi kéo Bạch Chỉ dạo chợ đêm. Bạch Chỉ cảm thấy không tốt, lại không đành lòng làm mất hứng Mộ Đồ Tô, đành phải đồng ý. Đêm nay tân niên, dựa theo tập tục, buổi tối nên trở về ăn cơm tất niên. Hai người lại chuồn ra chơi đùa, trong lòng Bạch Chỉ có chút lo lắng.
Có một nữ tử đeo mặt nạ đi qua bên người Bạch Chỉ. Còn nghe thấy nàng nói với người bên cạnh: ” Mặt nạ này thật đẹp, ta mua rất nhiều cái một lần.”
Bạch Chỉ thuận tiện ngắm chiếc mặt nạ trong tay nàng một chút, có yêu ma quỷ quái, còn có tiên nữ, thủ công khéo léo tinh tế, giống như đúc. Bạch Chỉ giật mình, hỏi nữ tử qua đường, “Xin hỏi, mặ