Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325282

Bình chọn: 7.00/10/528 lượt.

hỉ cũng cười. “Chúng ta còn phân rõ ràng như vậy sao”.

Mộ Đồ Tô ngẩn ra. Đôi mắt dịu dàng như nước chăm chú nhìn Bạch Chỉ. Bạch Chỉ giúp Mộ Đồ Tô xoa tay. Nguyên bản muốn đem tay làm nóng ít nhất cũng cần một lát. Không ngờ, chỉ hai ba lượt, tay liền nóng lên. Độ ấm phát ra từ trong cơ thể. Bạch Chỉ ngẩn người. Ngẩng đầu nhìn Mộ Đồ Tô. Khóe miệng hắn dĩ nhiên mỉm cười.

“Sắc lang”. Bạch Chỉ thối hắn một ngụm. Mộ Đồ Tô nghiêng thân dựa vào nàng. Cúi người cắn lỗ tai nàng. Mềm nhũn nói: “Chỉ Nhi. Thật lâu rồi ta chưa ăn nàng. Hôm nay đúng dịp nàng không ngủ. Không bằng…”.

Bạch Chỉ nguyên bản thân mình đang mềm nhũn. Vừa nghe hắn nói như vậy. Mới bỗng nhiên nhớ tới lý do bản thân không ngủ. Vội vàng đẩy ra Mộ Đồ Tô. “Tô Tô. Thiếp có lời hỏi chàng”.

Mộ Đồ Tô dừng một chút. Không hiểu nhìn Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ nói: “Vài ngày nay chàng bận việc gì. Tuy rằng thiếp không nên hỏi. Nhưng…”. Bạch Chỉ nhìn Mộ Đồ Tô. Lại phát hiện khuôn mặt nguyên bản mang tình dục của Mộ Đồ Tô, bỗng nhiên mất hết hưng trí. Hắn mỉm cười. Sờ sờ làn tóc đen của Bạch Chỉ. Trong mắt mang theo thành khẩn. “Nếu như ta nói. Không cho phép nàng ghen”.

“Ghen”. Bạch Chỉ khẽ nhíu mày. “Có nữ nhân bên ngoài”.

Mộ Đồ Tô nhéo mặt nàng. Nghiến răng nghiến lợi “Nàng lặp lại lần nữa”.

Bạch Chỉ lại nói : “Có nữ nhân bên ngoài”.

Mộ Đồ Tô không chút do dự ôm lấy nàng áp đảo lên giường. Kéo quần áo trên người. Hôn nàng. Bạch Chỉ lấy tay để trước ngực hắn. Cầu xin tha thứ nói: “Thiếp sai rồi. Thiếp sai rồi…”.

Mộ Đồ Tô hết giận hung hăng mút trên cổ nàng một cái. Trên cổ Bạch Chỉ lập tức hiện ra một dấu hôn. Mộ Đồ Tô nói: “Nếu ta muốn đi tìm nữ nhân. Như vậy sẽ không ôm nàng ngủ mỗi ngày. Có tinh lực muốn nàng”.

Bạch Chỉ tự mình tỉnh lại, lộ ra dáng vẻ thật có lỗi. Mộ Đồ Tô ghé vào trên người nàng không đứng dậy. Nói với nàng: “Lúc trước Nam Chiếu bị đánh bại, lui binh ngàn dặm. Nhưng chúng ta không đủ quốc khố trợ giúp quân đội thừa dịp thắng truy kích, lại sợ Nam Chiếu tái chiến. Hoàng thượng quyết định sửa mối quan hệ bang giao. Lần này đến đây cùng sứ giả là Nam Chiếu đại công chúa. Ta cùng với nàng gặp mặt một lần. Cho nên mấy ngày nay đều là ta ở cùng nàng lo liệu”.

“Đại công chúa”. Bạch Chỉ ngẩn ra. Nếu như nghe thấy là tiểu công chúa có lẽ nàng sẽ không giật mình như vậy. Dù sao nàng có chuẩn bị tâm lý. Kiếp trước, Nam Chiếu đại công chúa là một truyền kỳ ở Nam Chiếu quốc. Nam Chiếu đại công chúa cùng Nam Chiếu tiểu công chúa được coi như “Tịnh đế liên” . Đồng thời sinh ra, diện mạo lại không giống nhau. Tính tình cũng không giống. Dáng vẻ Nam Chiếu đại công chúa xinh đẹp thần kỳ, thích múa đao múa kiếm. Mười ba tuổi đã dũng mãnh thiện chiến. Từ nhỏ mặc giáp đánh giặc bảo vệ quốc gia. Năm mười sáu tuổi chung tình với thái tử ngốc của quốc gia thua trận. Không để ý tất cả những người hâm mộ giật mình, cho dù vua cùng hoàng hậu Nam Chiếu cực lực phản đối, nàng vẫn khư khư cố chấp, là một nữ tử có tư tưởng cực kì độc lập.

Đương nhiên. Đây là Nam Chiếu đại công chúa ở kiếp trước. Lần này Nam Chiếu đại công chúa vẫn là bộ dáng kia.

Mộ Đồ Tô thấy dáng vẻ Bạch Chỉ đăm chiêu. Nhẹ gõ trán nàng, “Đừng suy nghĩ miên man. Đại công chúa đã có phu quân. Sẽ không xảy ra chuyện nàng lo lắng”.

Bạch Chỉ hỏi: “Chàng vẫn một mình ở cùng nàng sao”. Lòng Bạch Chỉ vẫn có nỗi lo.

Mộ Đồ Tô gật đầu. Bạch Chỉ không còn lời nào để nói. Mộ Đồ Tô gọi Bạch Chỉ. Bạch Chỉ ngoái đầu lại nhìn hắn. Bốn mắt nhìn nhau. Bạch Chỉ thấy đáy mắt hắn bắt đầu lửa cháy lan ra đồng cỏ. Càng cháy càng to. Bạch Chỉ hiểu rõ tư tưởng hắn. Môi dán lên môi hắn. Hai tay khoát lên trên cổ Mộ Đồ Tô, “Sắc lang”.

Mộ Đồ Tô như sói nuốt vào mỹ thực đưa lên cửa. Ôm chặt Bạch Chỉ. Dúi đầu vào ngực nàng…

Xem ra. Vài ngày nay. Hắn thật sự rất đói bụng.

***

Bạch Chỉ vẫn chưa yên tâm. Nhưng đã không có lý do gì tiếp tục đi hỏi Mộ Đồ Tô. Nàng tìm chuyện gì đó để bản thân làm, quên đi chuyện phiền lòng này. Bạch Chỉ gọi Hồng Kiều. Trên đường đi mua vải cùng kim tuyến, nàng có chút ngứa tay, muốn thêu một đóa hoa mẫu đơn viền vàng. Thuận tiện đưa tặng cho vương phi, cải thiện quan hệ một chút. Kiếp trước, nàng vừa đem hoa mẫu đơn viền vàng tặng vương phi. Vương phi liền thích nàng. Ngay cả Mộ Đồ Tô cũng không thể tin nhìn nàng. Luôn luôn hỏi nàng có phải nàng thêu hay không. Tuy rằng nàng luôn kiêu ngạo gật đầu, nhưng vẻ mặt hắn luôn không tin. Nàng biết nữ hồng chẳng có gì lạ. Hắn kỳ quái chính là nàng có thể thêu được bông hoa xuất sắc như vậy.

Bỗng nhiên Bạch Chỉ nghĩ đến lúc trước Bạch Thuật hồi phủ. Trên tay là chiếc khăn nàng thêu. Tuy rằng sau này Bạch Thuật trả lại cho Mộ Đồ Tô. Nhưng Bạch Chỉ luôn cảm thấy chiếc khăn kia không sạch sẽ. Lại vì hắn thêu một chiếc khác. Dù sao kiếp này Mộ Đồ Tô sẽ không hoài nghi nó làm ra từ bàn tay nàng .

Lần này Bạch Chỉ ngồi kiệu ra ngoài. Đông rẽ tây ngoặt đi tới Bạch phủ. Hồng Kiều hỏi Bạch Chỉ qua cửa kiệu. “Phu nhân, Muốn vào Bạch phủ ngồi sao”.

Bạch Chỉ vốn định nói không cần. Lại bỗng nhiên nghĩ tới Bạch Thuật. Từ khi


XtGem Forum catalog