XtGem Forum catalog
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325261

Bình chọn: 7.00/10/526 lượt.

nàng gả ra ngoài, đã lâu không gặp đứa nhỏ ấy. Bạch Chỉ nhân tiện nói: “Đi xem đi”.

“Vâng”. Hồng Kiều bảo kiệu phu đi tới Bạch phủ.

Sau khi trái tim nàng trở nên lạnh lùng với Bạch Uyên. Bạch Chỉ ít xen vào chuyện của Bạch gia. Không ngờ, ngắn ngủn ba tháng, Bạch Uyên đã thăng lên nhị phẩm, nhận chức Binh bộ thị lang. Nàng vào Bạch phủ vốn định đi gặp Bạch Uyên. Lại bị báo lại, Bạch Uyên đang tiếp khách, không tiện. Bạch Chỉ đành phải trực tiếp đi gặp Bạch Thuật .

Ba tháng không gặp, Bạch Thuật cao lên không ít. Thấy Bạch Chỉ, nguyên bản bộ dáng héo rũ đọc sách bỗng chốc giống như cây cỏ nhỏ lâu ngày mới được tưới nước mưa. Nhảy đến bên người Bạch Chỉ. Khuôn mặt tươi cười nghênh đón. “Tỷ”.

Bạch Chỉ gật đầu. “Nếu như học hành mệt mỏi thì nên nghỉ ngơi. Không cần miễn cưỡng bản thân như vậy”.

Bạch Thuật ngây ngô cười. “Vẫn là tỷ yêu ta nhất. Cha cùng nương luôn bắt ta đọc sách. Muốn ta so sánh cùng những người trong hàn lâm viện. Áp lực rất lớn. Thuật Nhi không thích những thứ nho nhã, thích múa đao lộng thương. Tỷ phu nói, đợi ta lớn lên, sẽ cho ta đi theo hắn”.

Theo như lời nói của Bạch Thuật, tỷ phu chắc là Mộ Đồ Tô. Bạch Chỉ cười hỏi. “Ngươi chạm mặt tỷ phu khi nào?” .

“Hoàng cung a, lúc đó tỷ phu đang luận bàn cùng một vị hồng y nữ tử. Nhưng trong quá trình không may làm ngộ thương thị nữ của hồng y nữ tử. Không tiếp tục so chiêu nữa”. Bạch thuật không thấy trận đấu đấu xong, có chút tiếc nuối.

Thật kỳ lạ, luận bàn võ nghệ, cũng có thể ngộ thương. Theo như sự dè dặt cẩn thận của Mộ Đồ Tô, khả năng không lớn. Hiển nhiên cũng không thể phủ nhận khả năng này. Hơn nữa có thể do mắt thị nữ của đại công chúa có tật hoặc cố ý ngộ thương bản thân… Hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Bạch Chỉ ngẩn ra, miên man suy nghĩ. Thị nữ của đại công chúa có phải là tiểu công chúa hay không. Dù sao nàng đã nhìn thấy nàng. Nàng ở kinh thành. Lấy thân phận gì? Nam Chiếu tiểu công chúa, hay là… vi hành. Bạch Thuật thấy sắc mặt Bạch Chỉ không tốt. Lắc lắc làn váy Bạch Chỉ, “Tỷ”.

Bạch Chỉ lấy lại tinh thần, cười cười với Bạch Thuật. “Nhớ nhé, học được thì học, không thể học liền bỏ văn theo võ. Võ học, cần phải nắm bắt từ nhỏ. Ngươi nhìn tỷ tỷ mà xem, thân thể như vậy”. Bạch Chỉ vỗ ngực, bộ dáng nam tử khí khái.

Bỗng nhiên phía sau có người vỗ nàng. Bạch Chỉ thiếu chút nữa không thở được. Lực đạo này…

Bạch Chỉ mạnh xoay người trợn mắt trừng trừng. Đã thấy Bùi Cửu hướng nàng cười xán lạn.

“Cửu ca, huynh lại tới”. Bạch Thuật thấy Bùi Cửu, dường như rất quen thuộc.

Bùi Cửu xoa xoa tóc Bạch Thuật. “Nhiệm vụ phu tử giao cho đã hoàn thành chưa. Nếu xong rồi. Theo ta đi bắn bia ngắm đi”.

“Tốt…”. Bạch Thuật cười nói vui vẻ với Bạch Chỉ: “Tỷ, ta phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ”. Lại nhìn Bùi Cửu. “Cửu ca, chờ ta một lát”. Bạch Thuật tích cực đi viết chữ, cùng bộ dáng héo rũ vừa rồi cứ như hai người.

Bạch Chỉ buồn cười nhìn Bạch Thuật. Nói với Bùi Cửu: “Ngươi thực khéo, bắt lấy nhược điểm của Thuật Nhi”.

Bùi Cửu cười rộ lên. “Ta còn biết nhược điểm của rất nhiều người. Làm không biết mệt”.

Bạch Chỉ ngẩn ra. Lăng lăng nhìn về phía Bùi Cửu. Bùi Cửu hướng nàng cười. Trống rỗng. Nhìn không ra rốt cuộc hắn suy nghĩ gì. Chỉ có thể công nhận nụ cười của hắn cực kỳ trống rỗng. Không phải phát ra từ nội tâm. Có lẽ đã rất quen, Bạch Chỉ có thể nhìn ra bi thương trong mắt hắn.

Đôi mắt Bạch Chỉ phai nhạt, hỏi: “A Cửu…”.

“Ừ. Giấc mộng bây giờ của ta là gì, giấc mộng trước kia của ta là gì. Còn nhớ rõ sao?”.

Bùi Cửu bỗng nhiên tới gần Bạch Chỉ. Thân mình Bạch Chỉ lùi lại. Đề phòng nhìn Bùi Cửu. Hai người bốn mắt tương đối, chỉ có lạnh như băng. Bùi Cửu nói: “ Giấc mộng trước kia của ta là tới một ngọn núi, có sơn có thủy, có phong cảnh, còn có nữ nhân ta yêu nhất” .

Bạch Chỉ hít thở không thông.

“Giấc mộng bây giờ… Ha ha”. Bùi Cửu không tiếp tục nhìn chằm chằm nàng. Mà nhìn tuyết đọng bên ngoài trắng xóa. “Không buông tha bất kỳ kẻ nào làm hại đến Bùi gia”. Bùi Cửu nhìn lại Bạch Chỉ. “Trong đó bao gồm Mộ Đồ Tô”.

“Tô Tô chàng…” . Bạch Chỉ thốt ra tên Mộ Đồ Tô. Đã thấy đôi mắt Bùi Cửu biến hóa, kịp thời cấm khẩu.

Bỗng nhiên Bùi Cửu nở nụ cười. “Dâm phụ”. Hắn nói cực giống nói đùa. Trong đôi mắt có thứ tình cảm nàng nhìn không ra. Nghiêm túc lại giống như đang nhớ lại. Đôi mắt Bùi Cửu chuyên chú nhìn nàng như vậy. Mà lại giống như không nhìn nàng.

Bạch Chỉ sợ hãi Bùi Cửu như thế. Bên trong đôi mắt lóe nước mắt cực kỳ bi ai. Bùi Cửu trước mắt đã không phải nam tử hồn nhiên đem toàn bộ cảm xúc biểu lộ trên mặt như lúc trước. Hắn ẩn giấu bản thân, không cho người khác nhìn thấy, cũng không để bản thân chạm đến.

“Ngươi thật đẹp” . Bỗng nhiên Bùi Cửu nói: “ Từ rất lâu rất lâu ta đã muốn nói với ngươi. Ngươi thật đẹp. Đẹp đáng yêu. Đẹp rung động. Đẹp làm cho ta oán hận”. Bùi Cửu không tiếp tục nói nữa, bởi hắn thấy Bạch Thuật đang đi tới.

Bạch Thuật đến, trên mặt tràn đầy nụ cười. “Cửu ca, ta xong rồi. Có thể đi bắn bia ngắm”.

Bùi Cửu cười rộ. “Vậy đi thôi” .

“Tỷ, cùng đi không?”. Bạch Thuật mời Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ lắc đầu. “Khôn