ưa, ta có một biện pháp, đôi ta đều không bị mưa.”
Cọc gỗ Mộ Đồ Tô lấy mắt liếc nàng một cái, Bạch Chỉ hơi xấu hổ nói: “Chúng ta cùng nhau vào động tránh mưa.”
Mộ Đồ Tô nhìn độ rộng trong động, “Chỉ có thể vừa một người.”
“Chúng ta… Chúng ta có thể chồng lên nhau.” Bạch Chỉ cảm thấy gáy mình đang sung huyết.
Vì thế…
Hai người tiến vào trong động , Bạch Chỉ ngồi trên người Mộ Đồ Tô.
Cả người Bạch Chỉ cứng ngắc nhìn mưa càng ngày càng lớn, từ sau lưng truyền đến nhiệt độ cơ thể người, làm cho nàng muốn tới gần lại không dám tới gần, chỉ có thể thẳng thân mình, cứng ngắc ngồi, nhìn ra không trung, ngóng trông mưa sớm dừng lại.
Bỗng nhiên, Mộ Đồ Tô đem thân mình dựa vào, bàn tay không an phận ôm lấy eo nhỏ của nàng, đầu để ở cổ nàng. Bạch Chỉ kinh hãi, “Làm gì? Tướng quân, ngươi cũng không thể nhân cơ hội chiếm tiện nghi của ta a?” Bạch Chỉ bắt đầu giãy dụa, sau đó giật mình, Mộ Đồ Tô ăn đau hô một tiếng, “Đau” .
Bạch Chỉ cho rằng bản thân làm đau hắn, không dám tiếp tục động , chỉ có thể run run bị Mộ Đồ Tô ỷ ôi . Nàng đành phải ủy khuất nói: “Tướng quân…”
“Rất lạnh, ôm ngươi ấm áp một chút.” Cũng không biết là cố ý hay vô tình , khi nói chuyện, hô hấp của hắn phun vào vành tai Bạch Chỉ, ngứa .
Bạch Chỉ lui thân mình, càng thêm run rẩy lợi hại. .
Bàn tay Mộ Đồ Tô ôm bên hông Bạch Chỉ càng thêm chặt, dường như đem sức nặng trên thân toàn bộ tựa vào trên lưng Bạch Chỉ. Bạch Chỉ đỏ mặt lui thân mình ngẩng đầu nhìn trời, chờ đợi trời nhanh dừng mưa một chút, sớm đi ra ngoài. Gây ra hậu quả như vậy, kì thực cũng do mình tự tìm . Ai bảo nàng mềm lòng, sợ miệng vết thương của Mộ Đồ Tô chuyển biến xấu? Ai bảo nàng nghĩ ra chủ ý này?
Mưa rốt cục ngừng lại, hai người ra khỏi động, sau cơn mưa, không khí trong rừng tràn ngập hương cỏ ẩm ướt. Bạch Chỉ chưa hết đỏ mặt, không dám nhìn Mộ Đồ Tô, đưa lưng về phía hắn nói: “Chúng ta sớm trở về đi.”
Bạch Chỉ nhấc chân liền hướng trong rừng đi đến, Mộ Đồ Tô thấy bộ dạng này của nàng, thất thanh cười cười, sau đó theo đuôi.
Nhưng Bạch Chỉ đi được một nửa lại ngừng, quay qua quay lại, nguyên bản khuôn mặt bởi vì ngượng ngùng mà đỏ trở nên tái nhợt, nàng cúi đầu xoay loạn. Mộ Đồ Tô hỏi: “Sao thế?”
“Không thấy vết máu của ngươi .”
“…”
Chắc là đã bị mưa to cọ rửa. Có điều nàng tới được nơi này, đều dựa vào vết máu… Thật sự là trời không bao giờ không có mây, biến hóa nhanh hơn so với kế hoạch của nàng. Bạch Chỉ uể oải khổ sở, Vô Hồi Lâm chẳng lẽ là một nguyền rủa sao? Bọn họ không ra được .
Mộ Đồ Tô đi tới bên cạnh an ủi nàng, “Không có việc gì, chúng ta chậm rãi tìm đường ra.”
Bạch Chỉ bất đắc dĩ gật đầu.
Hai người đi dựa vào cảm giác, trong lòng Bạch Chỉ hi vọng có thể ở trên một thân cây thấy chữ số của bản thân, nhưng nàng rốt cuộc chưa nhìn thấy. Bạch Chỉ ở trong tình trạng kiệt sức, lại đói bụng, đầu váng mắt hoa, trực tiếp té xỉu.
Chờ Bạch Chỉ tỉnh lại, là ở trong một căn nhà cũ nát, đồ gia dụng bên trong đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn, hai ghế dựa. Trên tường có một cung tên, còn treo một tấm da hổ. Nhìn cái dạng này, giống như nhà của thợ săn.
“Cô nương tỉnh?” Từ ngoài cửa đi tới một hán tử, trong tay hắn cầm một con thỏ bị mũi tên bắn chết, dáng điệu khi cười rộ lên rất thơ ngây.
Đầu tiên Bạch Chỉ sợ run một chút, nhìn khắp mọi nơi. Không thấy Mộ Đồ Tô, vội vàng hỏi: “Tại sao ta ở nơi này ? Có thấy một vị nam tử đồng hành cùng ta không?”
Người thợ săn ngẩn ra, nhất thời không trả lời được. Bạch Chỉ thấy hắn trầm mặc, kinh hãi, điên cuồng giữ chặt hắn, “Hắn xảy ra chuyện gì? Bị dã thú ăn thịt? Hay là ngươi chưa từng nhìn thấy hắn?” Bộ dáng Bạch Chỉ như muốn ăn thịt người, thợ săn liên tục lắc đầu, “Không, không…”
“Tiểu thư.” Thanh Hà đi vào từ ngoài cửa.
Bạch Chỉ kinh ngạc nói: “Thanh Hà?” Ánh mắt khóa hướng chiếc bụng nhô cao của Thanh Hà, lại nhìn vị thợ săn kia đi tới bên người Thanh Hà, ngẩng đầu giơ lên con thỏ, cười ngây ngô với nàng, “Nha.” Thanh Hà hướng hắn cười cười, “Hôm nay ngươi nướng thỏ được không? Ta muốn tâm sự cùng cố nhân.”
Thợ săn nhìn Bạch Chỉ, gật đầu rời đi.
Bạch Chỉ bỗng chốc không tiếp nhận được, chỉ vào bóng lưng thợ săn, dùng ánh mắt tìm kiếm nhìn về phía Thanh Hà. Thanh Hà cười nói: “Hắn là tướng công của em.”
“Vậy hắn biết hài tử của ngươi…”
“Đây là đứa nhỏ của hắn.”
Bạch Chỉ không hiểu.
Hai người ngồi xuống, Thanh Hà liền đem những việc đã phát sinh nói cho Bạch Chỉ. Lúc trước nàng muốn đi Đồng gặp Liễu Kế, ai ngờ, ở trên đường gặp quân Nam Chiếu, thấy nàng là một nữ tử, nổi lên ý xấu. Nàng bỏ chạy, cuối cùng chạy vào Vô Hồi Lâm, bụng nàng đói kêu vang, té xỉu. Tỉnh lại cũng ở trong này, gặp tướng công hiện tại của nàng, A Phúc. A Phúc có chỉ số thông minh thấp, qua tuổi ba mươi, nữ nhân trong thôn đều không đồng ý gả cho hắn. Hắn dốt đặc cán mai, chỉ biết săn thú, dùng con mồi đổi lấy đồ dùng hàng ngày. Khi đó, thân mình nàng rất yếu, A Phúc liền đem tất cả tiền trong nhà cho nàng chữa bệnh, tại đoạn thời gian kia, chăm sóc nàng cẩn thận. Cũng liền như vậy, Thanh Hà tâm sinh cảm kích, thân mình khỏe