tìm được rùa con thì sẽ gọi điện lại cho mọi người
Nghiêm Cẩn chạy ra ngoài như cơn gió, nếu nói cậu còn bí mật dấu không nói cho Mai Côi thì chỉ có một – bí ẩn về
thân thế của rùa con.
ghiêm Cẩn đi tới trấn S, cậu không đi xe
hay tàu mà dùng thuật di chuyển nhanh, vì sợ khiến người khác hoảng hốt
mà cẩn thận chọn con ngõ nhỏ mà hiện thân. Giờ đã là hoàng hôn, trấn S
bao phủ trong khói lam chiều, quả thực có mấy phần phong vị cổ xưa. Các
du khách đeo balo trở về, thời gian du ngoạn đã qua.
Nghiêm Cẩn đi tới khách sạn năm đó bọn họ đã ở, đây là khách sạn lớn duy nhất ở trấn nhỏ này. Cậu lấy ảnh ra hỏi
thăm, các cô lễ tân đều nhìn rồi lắc đầu, ai cũng nói không có thấy cô
bé này đến thuê phòng
Nghiêm Cẩn đi ra khách sạn, một đường đến thẳng quán trọ nhỏ của bà ngoại Mai Côi, vừa đi vừa ra sức gọi rùa con
trong lòng: “rùa con, rùa con, anh là Tiểu ma vương, nghe được xin trả
lời, nghe được xin trả lời”
Nhưng mãi đến khi cậu đến vị trí quán trọ trước kia thì vẫn không nghe thấy Mai Côi đáp lại. Hỏa hoạn năm đó đã
chẳng còn nhìn ra dấu vết, nơi này được sửa lại một lần, đổi thành quán
trà. Một cô gái hơn 20 tuổi đang ngồi tìm khách, thấy Nghiêm Cẩn nhìn
quán trà thì đi tới kéo cậu:
- Anh chàng đẹp trai, vào đây nghỉ ngơi uống chén trà đi.
Nghiêm Cẩn muốn vào tìm người, đương
nhiên chẳng khách khí, cậu gạt tay cô gái kia ra rồi tự mình đi vào
trong. Trong quán trà khói thuốc mù mịt, nhiều người đang vừa hút thuốc
vừa đánh bài, bên cạnh còn có mấy cô gái ngồi cùng. Nghiêm Cẩn đã hiểu
đây là chỗ nào, lòng không khỏi thất vọng. Kí ức ấm áp trước kia của bọn họ giờ đã bị phá hoại. Cậu dạo qua một vòng cũng chẳng thấy bóng dáng
Mai Côi nên lại đi lên lầu. Có hai cô gái theo sát sau cậu, tiếp đón hỏi cậu đánh bài hay ca hát, Nghiêm Cẩn vốn tuấn tú, ăn mặc sang trọng nên
các cô gái đều nghĩ là con cá béo, chẳng ai ngăn cản cậu mà còn theo sát sạt để giới thiệu mấy trò giải trí với cách nói đầy ám chỉ.
Nghiêm Cẩn cố nén sự ghê tởm, chuyên chú đi tìm một vòng. Lúc sau mặc kệ hai cô gái kia, hỏi một người đàn ông bên cạnh:
- Anh bạn, chỗ này còn có cô gái nào khác không? Có ai mắt to, tóc mái bằng, còn trẻ, trông đáng yêu không?
Người kia cười lớn:
- Đây là quán trà, làm gì có ai như cậu nói
Hai cô gái kia ở bên cạnh bực tức ngúng
nguẩy. Nghiêm Cẩn cũng chẳng quan tâm, cậu quay đầu bước đi, cẩn thận đi tìm. Chỗ này không có rùa con, nếu rùa con ở đây mà gặp nguy hiểm thì
nhất định phải gọi cậu. Vả lại, rùa con có ngốc thì cũng sẽ chẳng dây
dưa lâu ở nơi này. Cho dù đến đây, rùa con thấy lạ cũng sẽ cũng sẽ bỏ đi mà thôi.
Nghiêm Cẩn lại đi ra đường lớn, đèn đường đã sáng, lòng cậu rất lo lắng không biết nên đi đâu tìm. Bất đắc dĩ,
cậu đành đi dọc theo đường lớn, lòng thầm gọi rùa con rất nhiều lần.
Mai Côi quả thật là ở trấn S, cô bé quả
thật cũng đã từng đi qua khách sạn lúc trước, nơi đó có kí ức tốt đẹp về kì nghỉ gia đình đó nhưng cô bé không tính ở lại đó. Mai Côi qua quán
trọ trước, đúng như Nghiêm Cẩn nghĩ, cô bé thấy ở đó không ổn, vốn quán
trọ nhỏ thanh đạm lại biến thành nơi thanh sắc, cô bé cũng chẳng vào
trong, chỉ ở bên ngoài tìm tòi suy nghĩ của mọi người rồi đi. Cô bé đi
được một tiếng thì Nghiêm Cẩn đến cửa quán trọ.
Lúc Nghiêm Cẩn ra khỏi quán trà thì Mai
Côi đang theo dõi một thanh niên. Nói là theo dõi nhưng thực chất là đi
theo một cách đàng hoàng, quang minh chính đại đi sau người ta. Người
thanh niên kia khoảng 25,26 tuổi, quần áo bẩn thỉu, tóc tai rối bù trông rất giống lưu manh. Theo lý thuyết, loại người như vậy thì nữ sinh phải trốn cho xa mới đúng. Nhưng Mai Côi tìm được trong đầu anh ta hình ảnh
của người bà ấy, đó là hình ảnh thân thiết, ấm áp, người thanh niên này
lúc trước rất thân thiết với bà.
Vì thế Mai Côi chạy tới hỏi người đó
chuyện của bà nhưng người kia vừa nghe đã vội vã xoay người bỏ đi. Mai
Côi xách balo đi theo sau, mãi đến khi đi qua hai dãy phố, bước theo anh ta đi vào một căn phòng nhỏ trong ngõ.
Người nọ mở cửa phòng nhưng không vào, quay lại nói với Mai Côi:
- Cô bé à, chú không biết bà mà cháu nói, đừng đi theo chú nữa
- Chú nói dối
- Tao thèm vào mà nói dối, đi theo tao vô dụng thôi, mau tránh ra!
Mai Côi đứng đó, không hề có ý định rời đi:
- Chú nói cho cháu một ít chuyện về bà thôi là được rồi, cháu không phải là người xấu
Người kia nhíu mày, cào cào tóc, cười rất vô lại:
- Nhưng tao là người xấu, tao là lưu manh, mày không sợ à?
- Không sợ! Mai Côi lắc đầu
- Ái chà, to gan gớm. Tao chẳng những là lưu manh mà còn biết võ, mày không sợ à?
- Không sợ, cháu cũng biết võ. Mai Côi trấn tĩnh nhìn anh ta
Người kia khoanh tay trước ngực:
- Tao nói cho mà biết, mày cứ quấn theo tao thế này thì phải lấy tao đấy, có sợ không
- Không sợ, cháu còn chưa trưởng thành
Người nọ nghẹn ứ cổ, thiếu chút nữa thì
ngất xỉu, chưa trưởng thành cũng có thể trở thành lí do để không sợ hãi
gì? Con bé này đầu có vấn đề à? Nhưng lời Mai Côi nói sau đó lại khiến
anh ta càng hoảng.
- Cháu biết chú tên là Hạ Sinh,
là trẻ mồ côi, là b
