ầu từ lúc đó, Mai Côi trở nên trầm
lặng, cô bé rất ít nói chuyện, sợ nói nhiều sai nhiều. Ngày nào cũng
chuyên tâm đi học, còn chăm chỉ luyện công nữa. Cô bé trở nên độc lập,
dũng cảm, dường như lớn lên vài tuổi chỉ trong thời gian ngắn. Tiểu Tiểu nhìn thấy, cũng rất để tâm. Sau này, Nghiêm Lạc về nói với cô rằng tối
sinh nhật đó, Nghiêm Cẩn nổi giận, uống rượu rồi đánh nhau, đả thương
mấy chục người, anh phải đến hiện trường để kiềm giữ Nghiêm Cẩn lại. Sau đó mấy ngày nay vẫn áp chế Nghiêm Cẩn, lại lo lắng Nghiêm Cẩn sẽ gây sự nên đưa Nghiêm Cẩn đến chỗ Cửu Thiên Huyền Nữ để bế quan tu luyện.
Lúc ấy Tiểu Tiểu còn tưởng là chỉ qua mấy ngay con sẽ bình thường về nhà, kết quả qua một tháng vẫn không thấy
con đâu. Nghiêm Lạc còn nói:
- Bên kia có án mạng cần điều tra, để Nghiêm Cẩn ở đó cũng tiện cho nó tu luyện thêm, thay đổi tính tình
Người làm mẹ nóng nảy:
- Thế hai đứa trẻ gây rối gì? Nghiêm Cẩn không về, Mai Côi thì như biến thành người khác, thế sao được?
Nghiêm Lạc lắc đầu:
- Nó không muốn về, anh cũng
không ép được. Tuổi nó cũng không nhỏ, cũng nên học cách gánh vác áp lực cho nên ở đó cũng được, độc lập điều tra án, tiện thể sửa đổi tính
tình.
- Nó gánh vác áp lực thì sao lại
để Mai Côi của chúng ta khổ sở theo, chắc chắn thằng tiểu tử này gây
chuyện xấu, Mai Côi rất đau lòng, giờ lại càng hướng nội rồi.
- Được rồi, em đừng lo, cứ để đó một thời gian đi, nếu có gì khác lạ thì anh sẽ lập tức bắt nó về nhà.
Hai người lớn đều rất lo lắng nhưng kết
quả lại chẳng có chuyện gì xảy ra hết. Thành tích của Mai Côi không tệ,
thể năng có sự tiến bộ thần tốc, pháp thuật và đấu võ cũng miễn cưỡng mà vượt qua được. Mà Nghiêm Cẩn ở bên kia một mình tiêu diệt được một đám
yêu ma, đi theo phái Huyền Thiên mà tham dự vài lần đại chiến, bản lĩnh
của cậu bé khiến Cửu Thiên Huyền Nữ khen không ngớt, luôn nói Nghiêm Cẩn là đứa nhỏ trẻ tuổi tài cao nhất mà bà từng gặp
Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc thấy hai đứa trẻ
đều độc lập, ổn định, tuy rằng thấy vẫn không ổn nhưng bọn nhỏ không có ý kiến thì người lớn cũng thôi. Qua nửa năm rời nhà, cuối cùng Nghiêm Cẩn đã chịu gọi điện thoại cho Mai Côi.
- Alo
- Rùa con, là anh.
- Em thế nào? Đi học có chăm chỉ
không? Anh ở đây tốt lắm, cao thêm nhiều, hôm qua đi đo, sắp được 1m8
rồi rồi, em có cao hơn không? Phải ăn nhiều thịt vào biết chưa? Lúc nào
về anh sẽ kiểm tra đấy.
- Có bạn trai chưa? Thế thì em
kém anh rồi, anh lại có bạn gái đây. Em đừng cười, thật đó, nếu em có
người yêu thì cũng đừng nghe mẹ nói gì, sắp 18 rồi, có thể cứ hẹn hò
trước, lúc về anh sẽ làm chỗ dựa cho em.
- Ở trường có ai bắt nạt em
không? Tuy rằng giờ anh không ở trường nhưng Mặc Ngôn, chú Đậu Đậu vẫn ở đó, anh đã dặn bọn họ để ý em rồi. Nếu em có chuyện gì cứ nói nhé, bọn
họ sẽ ra mặt cho em.
Trong điện thoại, hai đứa trẻ cố gắng duy trì sự thân mật, thoải mái trước kia nhưng Mai Côi lại cảm thấy có
nhiều chuyện không giống. Cô bé mắt long lanh nước, cố gắng mỉm cười trả lời anh. Trong đầu vừa cảm động vừa bối rối. Đã biết mình xấu xa nhưng
anh vẫn tha thứ cho mình, vẫn quan tâm mình như cũ nhưng mình ngoài việc làm liên lụy người khác, nghe lén chuyện riêng của người khác thì chẳng làm được gì cho anh, mình làm tổn thương anh
Giờ nghe anh lại vui vẻ, tìm được bạn gái mới thì Mai Côi thực sự thoải mái, rất vui mừng cho Nghiêm Cẩn nhưng
chẳng hiểu sao lòng lại thấy rất buồn
Mặc Ngôn nghe Mai Côi nói Nghiêm Cẩn ở bên kia sống rất tốt thì cũng cố ý gọi điện thoại qua trêu chọc:
- Chẳng phải anh đang ở trên núi sao? Đang hẹn hò với khỉ cái à?
Nghiêm Cẩn còn tưởng cơ sở ngầm này gọi
điện thông báo tình huống của Mai Côi cho mình, không ngờ lại là gọi
điện trêu chọc. Cậu chẳng nói hai lời, cúp máy không thương tiếc. Thằng
nhỏ đáng ghét này, mười năm như một, miệng không nói được lời hay. May
mà bản thân khôi phục lại dũng khí mà nói chuyện với rùa con, bằng không dựa vào mấy người bọn họ thì đúng là không dựa nổi.
Nghiêm Cẩn thở dài trong lòng, lấy bức
“ảnh gia đình” chụp mấy con tượng sứ kia, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt
tươi cười của Tiểu Mai Côi. Đây là cậu cố ý bảo cha chụp lại cho mình.
Rùa con chỉ nhận mình là anh thì mình là anh trai của em ấy là được. Cậu quả nhiên là người thất bại, ngay cả rùa con quý giá nhất đời cũng
không chăm sóc được cẩn thận. Cha nói rùa con khóc rất đau lòng nhưng
lúc này cậu còn chưa khống chế được cảm xúc, sợ gặp được rùa con thì lại đau lòng, như thế sẽ khiến rùa con mất tự nhiên. Chờ cậu thay đổi, rèn
luyện tốt thì sẽ lại về gặp rùa con vậy.
Nhưng lần chờ đợi này lại kéo dài đến 1 năm
Ngày đó, Nghiêm Cẩn rời nhà, mang theo
người của Nhã Mã mà đại chiến với đám yêu quý, thu phục những ác hồn
này. Nhưng giữa chiến trường hỗn độn, cậu đột nhiên cảm thấy trống rỗng, vô cùng nhớ Mai Côi. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu vội thu dọn hành
trang, mua vé máy bay mà bay thẳng về nhà
Nhưng thật không ngờ, lần về này lại nhận được một tin dữ: rùa con bỏ nhà ra đi!
Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc vô cùng lo lắng,
Mai Côi để lại một phong th