à nhận nuôi chú từ cô nhi viện đúng không? Cháu không phải là người xấu, cháu chỉ là muốn biết chuyện về bà. Cháu mới chỉ gặp bà một lần nhưng bà tốt với cháu lắm, đáng tiếc không có cơ hội ở
chung, chú chẳng phải vẫn ở với bà, giúp bà trông coi quán trọ sao? Chú
hẳn là biết một số việc chứ?
Hạ Sinh vừa sợ vừa nghi, bà vốn sống cô
độc không tiếp xúc với ai, con bé này sao có thể biết những chuyện này,
chẳng lẽ nó cũng như mình, cũng là trẻ mồ côi
- Mày không có người nhà sao?
Mai Côi lắc đầu, đếm cho anh ta nghe:
- Cháu có một anh, hai cha, hai mẹ
Lúc này Hạ Sinh càng chắc chắn, quả nhiên là trẻ mồ côi, chắc là đã sống qua mấy gia đình liền thì mới có nhiều
cha mẹ như thế. Hạ Sinh mềm giọng:
- Cô bé à, nhà cháu đang ở có tốt với cháu không?
- Tốt ạ!
- Thế thì đừng nghĩ ngợi nhiều,
bà đã qua đời, không thể giúp cháu được, cháu về nhà mà ở đi, chờ lớn
thêm có thể tự lực cánh sinh, không cần phải xem sắc mặt người khác nữa
- Thế chú có biết bà có người thân nào khác không?
- Không có đâu, bà vẫn sống một
mình thôi nhưng cũng từng có vài người đàn ông tìm bà vài lần, chẳng
biết có phải người thân không. Nhưng cháu có biết thì cũng vô dụng, cho
dù bà còn người thân thì sẽ không nuôi cháu đâu, bà không có tiền. Bà có người thân thì bọn họ ngay cả nuôi bà lúc về già còn không muốn thì sao chịu giúp bà nhận nuôi trẻ mồ côi…
Hạ Sinh đang nói đến đây thì đột nhiên
nhìn ra đầu ngõ thì thấy một đám người đang tiến đến, Hạ Sinh biến sắc,
vội kéo Mai Côi vào nhà rồi khóa cửa lại.
Mai Côi còn chưa kịp nói gì thì đám người bên ngoài đã vội chạy tới, bắt đầu dùng sức đạp cửa:
- Hạ Sinh, thằng vương bát đản kia, hôm nay nếu không có tiền thì lão đây chém đứt chân mày luôn
Hạ Sinh không nói gì, đang định kéo bàn
đến chặn cửa lại thì có hai tiếng “cạch cạch”, cửa sổ nhỏ bị phá nát. Hạ Sinh trừng mắt nhìn Mai Côi:
- Đấy xem đi, đã bảo đừng đi theo tao rồi, giờ tự mình gặp họa cũng đừng có trách tao.
Hạ Sinh đứng sau cửa, quay đầu nói với Mai Côi:
- Giờ tao ra ngoài nói chuyện với bọn họ một chút, tự mày tìm cơ hội mà chạy đi nhé, chạy không thoát thì đừng trách tao, bọn chúng sẽ đem bán mày đi đấy, còn trẻ là tốt, đừng
có ngu xuẩn mà nói lý với bọn chúng, tìm cơ hội mà chạy đi nhé.
Anh ta vừa mở cửa ra thì đã có vài côn đánh vào. Hạ Sinh ôm đầu xông ra ngoài hô to:
- Có gì từ từ nói, đừng giết tôi, thực sự là tôi còn tiền mà
Đám người ác bá kia sao chịu để anh ta
nói, đánh cho sướng tay rồi mới tính. Hạ Sinh ôm đầu khóc lóc, bị đám ác ôn kia dồn vào góc tường mà đánh cho đầu rơi máu chảy.
- Tiền đâu?
Gã cầm đầu hung ác nói.
Hạ Sinh thò tay vào túi, lấy ra mấy tờ tiền nhăn nhúm:
- Anh Trần, có ngần này thôi, cho anh hết, tôi không phải loại người có nợ không trả, anh yên tâm, cho
tôi thêm chút thời gian, tôi nhất định sẽ trả đủ hết.
Người được gọi là anh Trần kia vươn tay cướp lấy mấy trăm đồng này rồi hung hăng đá Hạ Sinh thêm một cái:
- Còn lâu đi, chút này ngay cả số lẻ trả lãi cũng không đủ, mày còn cái rắm à
- Đại ca, đại ca nhìn con nhóc này đi, dùng nó chắc được
Một giọng nói the thé vang lên, Hạ Sinh
hoảng hốt, vội lau máu đang chảy, che mắt mà nhìn. Con bé ngốc nghếch
kia đang bị người bắt lại
- Anh Trần, con nhóc này chẳng liên quan gì đến tôi cả, tiền của tôi nhất định sẽ trả mà
Dù sau khi bà qua đời, Hạ Sinh làm việc
không đàng hoàng nhưng cũng không đành lòng để Mai Côi rơi vào tay mấy
người nay, bọn họ là lũ ác bá, thế lực rất lớn
Tay họ Trần kia vuốt cằm, nhìn Mai Côi mà cười đầy ghê tởm:
- Xem ra là không liên quan đến mày thật, vừa nhìn đã biết là từ thành phố đến, mày lừa đem về?
- Không phải không phải! Nó chỉ là đi ngang qua hỏi đường thôi.
Hạ Sinh vội xua tay
Tay họ Trần kia mặc kệ Hạ Sinh, nói với Mai Côi:
- Cô bé, lạc mất người nhà à?
Nhìn cách ăn mặc thì rõ là người nhà giàu, hỏi trước cho rõ ràng, chưa biết chừng kiếm được món hời đây.
- Không đi lạc
Mai Côi nói với bọn họ đầy trấn tĩnh, Hạ
Sinh ở bên nhìn mà muốn đấm ngực dậm chân. Mẹ kiếp, con bé này nhất định là có vấn đề về não rồi, chuyện như thế này ngay cả chạy trốn cũng
không chạy, lườm nhau với xã hội đen để bồi dưỡng tình cảm chắc?
Mai Côi nhăn mặt quay đầu nói với Hạ Sinh:
- Bọn họ nhiều người như thế sao chạy được, nếu chạy được thì anh còn ở đây làm gì?
Câu nói không đầu không đuôi làm cho gã
họ Trần kia ngẩn ngơ. Hạ Sinh cười ngu ngốc với mọi người. Mẹ kiếp, ở
trong phòng có cơ hội thì không nói, giờ nói cái này thì quá là khoa
trương. Mai Côi rất buồn bực, người này cứ mắng thầm trong lòng, cô bé
có lòng tốt mà giải thích cho đỡ kích động thì vẫn còn oán trách.
- Này cô bé! Nhà cháu ở đâu? Gọi điện cho cha đi, bảo với cha là cháu nợ tiền, bảo cha mang tiền đi tìm cháu
Mai Côi lắc đầu:
- Không có điện thoại
Gã họ Trần nghe vậy thì nháy mắt, đám đệ tử bên cạnh lấy ra một chiếc điện thoại đưa cho Mai Côi, Mai Côi không nhận mà nói:
- Tôi mà gọi cho cha thì các người hết đời rồi
- Mẹ nó chứ, mày hù dọa ai thế, cha mày có là cục trưởng cục cảnh sát tao cũng chẳng sợ
Cả c