Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328425

Bình chọn: 9.00/10/842 lượt.

n bị đá đến độ chẳng nghĩ ngợi được gì nữa thì Nghiêm Cẩn

mới kêu dừng. Một đám người run rẩy nép vào một góc mà chờ chỉ thị mới.

Nghiêm Cẩn hỏi:

- Có di động không?

Cả lũ liều mạng gật đầu:

- Có, có đây…

Một gã lấy điện thoại ra, Nghiêm Cẩn cũng chẳng nhận, chỉ vào gã họ Trần mà nói:

- Gọi điện thoại đi!

Hắn ta lau nước mắt nước mũi:

- Vâng ạ, tôi gọi điện thoại cho cậu, cậu muốn gọi đi đâu?

- Gọi 110, báo cảnh sát, bảo

chúng mày cho vay nặng lãi, bắt cóc, tàng trữ vũ khí trái phép, tụ tập

đánh người… còn tội gì thì tự nói, bảo cảnh sát đến mà đón!

- Ơ…

Gã ta sững sờ nhưng vừa nhìn ánh mắt Nghiêm Cẩn thì vội vã ấn điện thoại:

- Alo, 110 đấy ạ, tôi báo cảnh

sát, tôi tự tố cáo bản thân, chúng tôi ở ngõ XX phố XX tụ tập đánh nhau, còn cả tàng trữ vũ khí trái phép, chúng tôi muốn bắt cóc một cô bé để

tống tiền nhưng chưa thành…ai dà….

Gã ta đau đớn hô lên một tiếng, lại bị Nghiêm Cẩn đá cho một cước, vội vã nói tiếp:

- Không phải không phải, tôi

không đùa đâu, không phải là đùa đâu, chúng tôi thực sự phạm tội, thật

đó, chúng tôi cho vay nặng lãi, không phải lừa người đâu, thật đấy,

chúng tôi thực sự phạm tội, chúng tôi chính là băng nhóm xã hội đen, mau đến bắt chúng tôi đi, chúng tôi ở ngay ngõ XX phố XX chờ đây. Nhất định phải sai người đến đó! Thật đó, không lừa người đâu, không phải là lúc

đang truy quét xã hội đen sao? Chúng tôi chính là xã hội đen, mau phái

người đến đi, cứu mạng… cứu chúng tôi với…

Gã này càng nói càng kích động, sợ người ta không tin mà phải hô hào nửa ngày, cuối cùng cúp máy rồi hỏi lại Nghiêm Cẩn:

- Đại ca, em làm theo rồi, nếu người ta không đến thì làm thế nào?

- Không đến? Nếu đến cả cảnh sát cũng bỏ qua chúng mày thì chúng mày sống cũng chẳng còn gì là thú vị nữa đúng không?

Nghiêm Cẩn đáp thực sự lãnh đạm, đám người kia sợ tới mức như hít phải khí lạnh. Cậu cũng gọi điện thoại:

- Alo, cha à, là con, con tìm

được rùa con rồi, em ấy rất ổn, cha nói với mẹ cho mẹ khỏi lo. Còn

chuyện này nữa, trấn S này ai là quản lí cục cảnh sát? Cha gọi điện đi,

con muốn gửi mấy kẻ vào đồn, không muốn bọn chúng thoải mái. Vâng, được

ạ, con biết!

Cúp máy, cậu xoay người nhìn Mai Côi. Mai Côi đang cười ngây ngốc, cậu hỏi:

- Có đói không?

Mắt thấy trời đã tối, đồ ngốc này chắc chắn là chưa ăn cơm. Quả nhiên Mai Côi sờ sờ bụng rồi gật gật đầu:

- Giờ đúng là thấy đói bụng thật

Nghiêm Cẩn thở dài khẽ day trán Mai Côi:

- Em đúng là con rùa ngốc

Mai Côi cười ngây ngô, kéo tay Nghiêm Cẩn:

- Anh, anh đã về rồi, thật tốt

Nghiêm Cẩn lại dí trán Mai Côi:

- Em cứ chờ anh mắng đi

Nhưng Mai Côi vẫn còn vui vẻ nói:

- Anh thật tuấn tú quá đi mà!

Hạ Sinh ôm mặt, đôi ngốc này, mẹ kiếp,

sao mình lại xui xẻo mà gặp bọn chúng chứ. Quả nhiên, anh em nhà ngốc

quay qua, cô em chỉ vào Hạ Sinh nói:

- Anh ơi, chú ấy sợ anh, anh giúp em thẩm vấn nhé

Hạ Sinh ngẩng phắt đầu, thẩm vấn? Trời ơi còn có hình phạt riêng sao?

Nửa giờ sau, Hạ Sinh và anh em Nghiêm Cẩn ngồi ở nhà hàng ăn cơm. Hạ Sinh thấp thỏm lo âu, kiểu cho ăn no rồi

thẩm vấn lại càng đáng sợ. Kết quả thì người ta vốn chẳng quan tâm gì

đến gã ta, gắp thức ăn cho nhau rồi trò chuyện đến cả ngày trời.

- Em muốn ra ngoài sao không nói cho anh? Một mình tự đi nguy hiểm lắm

Hạ Sinh lén nghĩ: đúng thế, gây nguy hiểm cho bao nhiêu người khác

- Em nghĩ là anh bận, lâu như thế anh có về đâu, còn chẳng gọi điện thoại cho em nữa

Hạ Sinh lại nghĩ: giọng điều này là oán trách anh trai hay oán tránh người yêu đây?

- Anh không gọi cho em thì em có thể gọi cho anh mà, có phải là em vẫn còn giận đúng không?

Hạ Sinh bưng bát ngồi ra xa một chút, đây là oán phu (người chồng oán trách), tránh xa một chút cho an toàn

- Em nào có giận anh, em còn sợ anh giận em cơ, em rất sợ sau này anh sẽ không để ý đến em nữa

Cô bé nói đến đây thì rất buồn. Hạ Sinh

hít phải ngụm khí lạnh, lại nhích mông ra xa một chút, cẩn thận quan sát khúc mắc ân oán của anh em hào môn này, tốt nhất là đừng có hại người

qua đường như mình nữa

- Là anh không tốt, là anh xấu tính, em tha thứ cho anh nhé. Chúng ta vẫn như trước kia được không?

Ngữ điệu dịu dàng khiến Hạ Sinh nổi da gà, lại bê bát dịch ra xa một chút.

Mai Côi nghe Nghiêm Cẩn nói thế thì vui

vẻ gật gật đầu. Nghiêm Cẩn vén tóc ra sau mang tai cho cô bé, vuốt tóc

Mai Côi rồi dịu dàng cười. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn Hạ Sinh thì mặt

nghiêm lại:

- Anh định trốn đấy à? Ngồi cho xa vào, tôi lấy cho anh cái máng cho lợn rồi bày bên đường cho mà ăn nhé

Hạ Sinh nghe xong vội ngồi về chỗ cũ:

- Không phải, không phải, tôi ngồi đây ăn, ngồi đây thích lắm, ấm áp quá

Mai Côi giờ đã có anh ở bên, chỉ vào Hạ Sinh mà nói với Nghiêm Cẩn:

- Anh ơi, chú này là do bà nhận

nuôi, vẫn ở cùng bà, trên người chú ấy có manh mối của bà, nhất định có

thể tìm ra bí mật

Bí mật, lưng Hạ Sinh rét run, anh ta nào có bí mật gì mà sao ai cũng tìm anh ta để đòi bí mật?

Ăn cơm xong, Nghiêm Cẩn tìm một nhà dân sạch sẽ, thuê ba gian phòng rồi quẳng Hạ Sinh vào một phòng .

- Á, tôi là Hạ Sinh, bởi vì sinh

vào mùa hè n


Lamborghini Huracán LP 610-4 t