ốn bắt tâm ngữ giả,
lợi dụng năng lực của bọn họ để làm chuyện xấu đúng không? Trong mắt Mai Côi lộ rõ sự sợ hãi
- Đúng, chính là như thế. Một số tâm ngữ giả mất tích chỉ sợ là có liên quan đến hắn ta
- Vậy Hạ Bồi cũng là tâm ngữ giả, bà cũng là tâm ngữ giả thì sao lại không bị bắt?
Mai Côi nắm cặt tay Nghiêm Cẩn:
- Mẹ em cũng là tâm ngữ giả, nên hắn ta muốn bắt mẹ em? Cho nên mẹ em vì né tránh mới phải rời bỏ em đúng không?
Mai Côi đột nhiên tỉnh ngộ:
- Mẹ không muốn để hắn ta biết rằng mẹ cũng sinh ra một tâm ngữ giả…
Nghiêm Cẩn không nói gì, chỉ ôm chặt lấy Mai Côi. Mai Côi không nhịn được mà khóc nấc lên:
- Mẹ em bị hắn ép đi rồi, mẹ em không dám ở bên em, oa oa, em thậm chí còn không biết mẹ đã bị bắt đi chưa
- Mẹ em hẳn chưa bị bắt, bằng không bác sĩ X sẽ không dẫn cả Hùng Đông Bình đến tìm Hạ Sinh mà hỏi đâu.
Nghiêm Cẩn lại thở dài:
- Em lại khóc, hết khăn giấy mất rồi…
- Vẫn còn khăn mặt mà
Mai Côi mặc kệ, một năm rồi cô bé có bị
ủy khuất gì cũng chỉ đành nuốt ngược vào trong, chẳng có ai để nói, giờ
vất vả lắm anh mới quay về thì lại gặp chuyện đau lòng như thế, sao cô
bé có thể nhịn được, ai quản có khăn giấy hay không làm gì?
Nghiêm Cẩn day day trán, vào nhà vệ sinh
lấy khăn mặt cho Mai Côi lau mặt nhưng vừa đi ra thì đã thấy Mai Côi nín khóc, vẻ mặt ngượng ngùng, có lẽ cô bé cũng nhận ra vừa rồi mình làm
loạn.
Nghiêm Cẩn lau mặt cho Mai Côi, hai người cùng dựa vào đầu giường:
- Rùa con, bọn họ không bắt bà và Hạ Bồi chắc là vì năng lực của hai người không đủ, bác sĩ X chướng mắt, dù sao hắn ta cũng đã có Hùng Đông Bình rồi
Về phần hai thi thể của tâm ngữ giả,
chuyện thí nghiệm tàn nhẫn kia cậu thực sự không thể mở lời nói với Mai
Côi. Hùng Đông Bình có lẽ là qua những thí nghiệm đó, năng lực được công nhận nên mới có thể được giữ lại.
Mai Côi dựa vào Nghiêm Cẩn, bảo cô bé
không sợ đương nhiên là không thể, dù sao Mai Côi cũng chỉ là đứa nhỏ,
được bảo vệ cẩn thận, chưa từng gặp sóng to gió lớn gì. Mai Côi vùi đầu vào vai Nghiêm Cẩn:
- Anh ơi, bà nhìn thấy em nên bà mới mất đúng không?
Chỉ có người chết mới giữ được bí mật
không bị tâm ngữ giả điều tra. Bà biết bác sĩ X sẽ còn tìm đến, bà sợ
chuyện bà từng gặp Mai Côi không thể giấu diếm được nên mới chọn con
đường đó. Nghiêm Cẩn cũng nghĩ tới chuyện này, cậu vuốt đầu Mai Côi,
không biết nên an ủi thế nào. Vì thế lại chuyển đề tài:
- Năng lực của mẹ em nhất định
rất lợi hại nên bác sĩ X mới luôn muốn tìm mẹ em như thế. Rùa con, năng
lực của em cũng rất kinh người. Giờ lợi thế duy nhất của chúng ta chính
là em còn chưa bị phát hiện
Cậu tuyệt đối không thể để Mai Côi xảy ra chuyện được.
- Anh ơi, chúng ta là nhóm đệ nhất thiên hạ đúng không?
- Đúng!
- Thế em so với Hùng Đông Bình còn lợi hại hơn chứ?
- Đương nhiên rồi!
Trong tư liệu cậu xem, còn chưa phát hiện tâm ngữ giả nào có năng lực mạnh hơn rùa con.
- Chúng ta cùng nhau đối phó với bác sĩ X.
Mai Côi ngồi thẳng dậy, mắt tỏa sáng:
- Hắn có Hùng Đông Bình thì có gì hơn người, mọi người còn có em mà. Hắn muốn bắt mẹ em thì chúng ta sẽ
bắt hắn, hắn có thể trốn thì chúng ta cũng nhất định có thể tìm được hắn ta.
Trời đã sáng, Nghiêm Cẩn mở mắt nhìn đồng hồ, mới hơn 7h, cậu quay đầu nhìn Mai Côi gối đầu lên tay mình mà ngủ
say, cô bé dựa vào lòng cậu mà ngủ. Ngày hôm qua hai người tán gẫu khá
muộn, y như trước kia, rùa con ngồi thấy mệt thì bắt đầu nằm nói chuyện, nằm thấy mệt thì ngủ thẳng luôn.
Mọi thứ dường như vẫn như trước nhưng
Nghiêm Cẩn biết, có nhiều chuyện sẽ chẳng giống như cũ nữa. Trước kia
bọn họ hay ngủ cùng chỗ, sau đó bị cha mẹ phát hiện, cậu vốn rất sợ cái
gì mà “bắt gian tại giường” rồi phải chịu trách nhiệm nhưng sau này
chẳng ai bắt cậu chịu trách nhiệm gì thì cậu dần bình tĩnh lại. Nhưng
giờ cậu rất mong, cha mẹ có thể một cước đạp tan cánh cửa này mà xông
vào “bắt gian tại giường” rồi bắt cậu chịu trách nhiệm với rùa con,
không đúng, là bắt rùa con chịu trách nhiệm với cậu. Như vậy thật tốt.
Nhưng xung quanh chỉ là sự yên lặng,
trong phòng chỉ có tiếng thở khẽ của rùa con, nào có ai đến đá cửa.
Nghiêm Cẩn vuốt tóc cho cô bé, nhìn khuôn mặt đáng yêu khi ngủ của rùa
con, cậu biết chịu trách nhiệm gì đây, đó chỉ là mơ ước của cậu mà thôi. Cậu bỗng nhiên nhớ lại mẹ từng nói: “Chuyện tốt này không đến lượt con
đâu”. Giờ cậu thực sự hiểu, thì ra chuyện tốt này thực sự không đến lượt cậu thật.
Nhưng không sao, rùa con chậm hiểu, đừng
nói 18 mà đến cỡ 28 cũng được, chỉ cần rùa con không ghét mình thì mọi
thứ vẫn như cũ đi. Dù sao rùa con cũng chẳng thích ai, cậu trông chừng
rùa con, từ từ sẽ được, rùa con vẫn sẽ thuộc về cậu.
Cậu khẽ rút tay ra khỏi gáy Mai Côi, thấy Mai Côi không hài lòng mà cau mày thì lại nhét đầu gối vào cho cô bé.
Cô bé ôm ôm, cọ cọ đầu rồi lại ngủ tiếp. Nghiêm Cẩn nhẹ nhàng trở về
phòng rửa mặt thay đồ. 8h, điện thoại reo, xe của công ty đã chờ ở bên
ngoài. Cậu bảo lái xe đến nhà hàng ăn sáng trước, 9h mới xuất phát.
Hôm qua cậu biết chuyện không ổn, để
tránh đi phương tiện giao thông côn
