g cộng mà xảy ra chuyện phiền phức
nên cố ý gọi điện thoại cho công ty điều xe đến đón bọn họ. Cậu thu dọn
xong xuôi rồi qua đánh thức Hạ Sinh, sau đó mới đi gọi rùa con của mình. Mai Côi mơ mơ màng màng dụi mắt, còn chẳng biết mình đang ở đâu. Nghiêm Cẩn dìu cô bé vào nhà vệ sinh, chuẩn bị bàn chải đánh răng cho cô bé
rồi rửa mặt cho cô bé xong thì Mai Côi mới tỉnh táo lại.
Ba người ăn sáng xong thì đi ra xe. Lái
xe của công ty là một hàng ma sư Tiểu Tân đang đứng đó cầm bình nước mà
chờ. Thấy Nghiêm Cẩn đến thì gọi:
- Tiểu ma vương!
Hạ Sinh nhìn chiếc xe kia thì chân như
nhũn ra. Chiếc xe màu đen cực lớn, kính đen không nhìn được bên trong,
trông như xe của đội chống khủng bố trong TV vậy. Hạ Sinh trừng mắt
nhìn:
- Các người, các người rốt cuộc là ai?
- Không phải là người bình thường
Tiểu Tân nhìn Hạ Sinh như thế thì vui vẻ đùa, anh mở cửa xe cho Hạ Sinh đi lên.
Hạ Sinh quay đầu nhìn lại, đằng sau,
Nghiêm Cẩn không để ý đến mình mà đang nắm tay Mai Côi đi lên xe. Đầu óc Hạ Sinh quay cuồng suy nghĩ, cuối cùng xác định mình không thể trốn
thoát nên đành lên xe.
May mà trong xe khá rộng, chỗ ngồi cũng
rất thoải mái, cũng chẳng có thứ gì đáng sợ cả. Hạ Sinh vừa ngồi xong
thì nghe cửa xe khóa lại đánh cách một tiếng. Hạ Sinh hoảng sợ quay đầu
nhìn Nghiêm Cẩn ngồi đằng sau, Nghiêm Cẩn đang xếp đồ cho Mai Côi mà Mai Côi lại ngáp một cái như vẫn còn buồn ngủ. Hạ Sinh an lòng một chút,
được rồi, nhìn hai người như thế chắc không phải là người xấu gì.
Xe bắt đầu khởi động, Nghiêm Cẩn bảo Tiểu Tân đến nhà Hạ Sinh trước cho Hạ Sinh thu dọn đồ đạc. Hạ Sinh an tâm mà suy nghĩ, được rồi, công tử này vẫn rất biết chăm sóc, còn biết giúp
mình lấy đồ đạc, tuy rằng mình chẳng có thứ gì đáng giá cả. Hạ Sinh nào
biết Nghiêm Cẩn làm thế là muốn thu dọn sạch sẽ chỗ của Hạ Sinh để bác
sĩ X kia không tìm được manh mối gì nữa.
Tiểu Tân chạy xe đến ngõ đó, mang đồ đạc
rương hòm vào nhà Hạ Sinh. Cảm giác an toàn khi nãy của Hạ Sinh hoàn
toàn biến mất, cho mình lấy đồ mà sao như thành lục soát nhà dân thế
này. Nhưng Hạ Sinh không dám ý kiến bởi vì Nghiêm Cẩn đang ngồi sau theo dõi mình. Đợi khoảng 20’, Tiểu Tân đi ra, đem một túi hành lí ném cho
Hạ Sinh, bên trong đều là quần áo và vật dụng hàng ngày của gã. Hạ Sinh
nhìn nhìn, thu dọn thế này cũng tính là gọn gàng.
Tiểu Tân gật đầu với Nghiêm Cẩn, ý bảo đã làm thỏa đáng. Nghiêm Cẩn cũng gật đầu, vì thế đoàn người bắt đầu trở về công ty.
Xe đi mấy tiếng đồng hồ, Hạ Sinh ngồi đến độ đầu óc choáng váng, tuy rằng xe rộng nhưng anh ta không dám nằm
xuống, sao có thể giống con nhóc cổ quái đằng sau được, xe đi chưa bao
lâu đã gối đầu lên đùi “tình lang” của nó mà ngủ ngon lành. Người ta còn có áo khoác của “tình lang” đắp lên người, có “tình lang” che chở tránh lúc xe phanh mà bị ngã.
Vừa hâm mộ lại vừa ghen tị, Hạ Sinh chống đầu đến phát đau, lòng rất bất bình. Sao cùng là người mà số mạng lại
khác nhau đến vậy. Mình thì bị người đánh đến ngu ngơ, người ta thì đánh cho người đến ngu ngơ. Mình chẳng có tiền, chẳng có bằng cấp chẳng có
công việc. Người ta muốn sắp xếp công việc thì chỉ như búng ngón tay,
tuy rằng chỉ là cương vị lao công, muốn có xe đón là có xe đón, tuy rằng xe hơi cổ quái.
Hạ Sinh lại quay đầu lén nhìn trộm thì bắt gặp ánh mắt của Nghiêm Cẩn:
- Anh mệt thì nằm đi, đừng có
nhìn đông nhìn tây, nếu để tôi phát hiện anh lén nhìn trộm em gái tôi
thì tôi đánh cho anh không cầm nổi chổi đấy.
Hạ Sinh vội nằm xuống, đụng cả vào thành
xe mà kêu “bong” một tiếng nhưng cũng đành cắn răng gạt lệ không dám kêu đau. Xem đi xem đi, đến nhìn thôi cũng chẳng được, đây là thế giới gì?
Cuối cùng cũng đến nơi, Hạ Sinh lại tự hỏi mình: đây là thế giới gì?
Chỉ thấy một tòa cao ốc lớn, bên trong là văn phòng rộng mở, những phòng làm việc nhiều vô số, rất nhiều người
bận rộn chạy tới chạy lui, còn có đám người xách vũ khí tối tân đi ngang qua anh ta, lúc đi qua còn quay lại nhìn mấy lần. Hạ Sinh nuốt nuốt
nước miếng, đứng ở góc tường không dám đụng đậy. Bọn Nghiêm Cẩn vừa trở
về đã bỏ mặc Hạ Sinh ở đây, giao Hạ Sinh lại cho Tiểu Tân nhưng Tiểu Tân lại bảo Hạ Sinh đứng đây chờ, bảo rằng mình phải đi làm thủ tục. Nhưng
Hạ Sinh một mình đứng đây lại có cảm giác mình như con cá nhỏ bị bỏ vào
hàm cá mập vậy, thực sự rất đáng sợ.
Đây là tầng trệt của tòa cao ốc này, Hạ
Sinh nơm nớp lo sợ nhìn bốn phía, cuối cùng nhìn thấy gương mặt thân
quen, ở hành lang lầu hai kia, Nghiêm Cẩn và một người đàn ông lớn tuổi
hơn đang nói chuyện. Nghiêm Cẩn còn chỉ chỉ vào Hạ Sinh khiến lòng Hạ
Sinh sợ hãi. Người đàn ông kia rất giống Nghiêm Cẩn, trông rất có uy
nghiêm, khí thế. Là cha của Nghiêm Cẩn? Còn quá trẻ. Là anh của Nghiêm
Cẩn? Lại quá già. Hai người chỉ trỏ Hạ Sinh một lúc rồi lại quay vào.
Lòng Hạ Sinh thầm kêu gào: đại gia Tiểu
Tân, anh làm chút thủ tục thôi mà sao lâu như vậy. Hạ Sinh đứng đó sắp
bị dọa cho chết khiếp rồi
- Con người?
Câu hỏi này đột nhiên vang lên ngay bên
tai. Hạ Sinh đang sợ hãi, câu hỏi này càng khiến anh ta run lên, cẩn
