XtGem Forum catalog
Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328433

Bình chọn: 8.5.00/10/843 lượt.

ên Cô nhi viện đặt tên tôi là Hạ Sinh. Bà luôn mang đồ ăn

cho trẻ con trong cô nhi viện, thỉnh thoảng cũng quyên góp tiền, thấy

tôi ngoan ngoãn nên nhận nuôi tôi. Tôi học xong trung học thì ở đây giúp bà coi sóc quán trọ. Sau khi bà mất, chẳng còn ai ở bên, làm hậu sự cho bà thiếu tiền nên phải vay nặng lại, nợ càng lúc càng lớn nên mới có

chuyện như hôm nay hai người thấy

Hạ Sinh sợ Nghiêm Cẩn muốn chết, vừa vào phòng đã nửa trốn nửa ngồi lên ghế, không đợi người ta hỏi đã tự khai:

- Tôi chưa từng gặp người thân

của bà, bà cũng chưa từng nhắc đến việc mình có người thân gì cả. Tôi

sống với bà hơn mười năm, chỉ từng thấy có một người đàn ông đến tìm bà

vài lần, hắn ta hơn 40 tuổi, bà hình như rất ghét và sợ hắn ta, mỗi lần

người kia đến bà đều đưa tôi né đi. Bà thường dặn tôi rằng hắn ta không

phải là người tốt, bảo tôi đừng nói gì với hắn. Thật ra thì tôi nào có

biết gì đâu mà nói

- Sau khi bà mất, người đó lại

đến tìm tôi, còn dẫn theo một người đến hỏi tôi một số vấn đề, ví dụ như có ai khác đến tìm bà, bà có qua lại với ai, bà có nói gì với tôi, có

nhắc đến con gái của bà không… Người đàn ông đó bảo với người đi theo

rằng hãy đào bí mật trong đầu tôi, lúc đó tôi thực sự rất sợ bọn họ sẽ

động thủ đánh người nhưng không có. Người đó chỉ nhìn tôi chằm chằm, sau đó nói gì đó với người đàn ông kia rồi hai người bỏ đi. Sau này tôi mới phát hiện, thì ra hắn ta còn dẫn theo cả đàn em đến canh ở bên ngoài,

thật may mắn quá, chẳng hiểu sao lại tránh được một kiếp

Hạ Sinh nói xong nhìn Nghiêm Cẩn và Mai Côi:

- Về chuyện của bà thì thật sự

cũng chẳng còn gì đáng nói, cuộc sống của bà vốn rất đơn điệu, không ra

ngoài, không qua lại với ai, bà thực sự chẳng có bí mật gì cả

Nghiêm Cẩn không nói gì, Mai Côi vừa

truyền hình ảnh trong đầu Hạ Sinh qua cho cậu, cậu đang cố gắng nhớ lại

người đàn ông được dẫn theo cùng kia, nhất định là cậu đã từng gặp

Hạ Sinh thấy hai anh em đều không nói gì, dường như cũng không định làm gì cậu thì to gan lên hỏi:

- Chẳng lẽ bà có kho báu? Là

vàng? Không giống đâu, nếu bà có tiền thì đã chẳng sống kham khổ như

thế, tôi cũng đã được hưởng phúc rồi, tiếc quá…

- Anh không thể ở lại đây được

nữa, tôi sẽ đưa anh về, thu xếp công việc cho anh, anh làm cho cẩn thận

thì có thể tự nuôi sống mình, đừng ở đây nữa, lúc nào cũng có thể bị

người đánh chết, lãng phí tiền bạc bao năm bà nuôi anh lớn.

Nghiêm Cẩn không để ý đến những suy nghĩ

của Hạ Sinh, cậu đã nhớ ra người đó là ai. Nếu thực sự là thế thì gã đàn ông hơn 40 tuổi đó thực sự rất có thể là bác sĩ X, Hạ Sinh tuyệt đối

không thể ở lại đây, nếu bác sĩ X lại đến tìm thì chắc chắn sẽ biết

chuyện về Mai Côi, như vậy Mai Côi sẽ gặp nguy hiểm

- A, đưa tôi đi? Tôi chẳng biết làm gì cả, cũng không có bằng cấp?

Hạ Sinh vừa sợ vừa vui, hai anh em này

không giống người xấu nhưng cách làm việc thực sự cổ quái, trời mới biết được đi theo bọn họ sẽ có hậu quả gì nhưng anh ta thực sự cần tìm việc, ai chẳng mong ngày ba bữa được ấm bụng?

- Không sao, tôi có thể tìm cho anh công việc không cần bằng cấp gì cả.

Nghiêm Cẩn cũng không muốn nhiều lời với anh ta, kéo Mai Côi chuẩn bị rời đi. Nghiêm Cẩn lại nói với Hạ Sinh:

- Đêm nay anh ngủ ở đây, không được phép ra ngoài, nếu dám trộm ra ngoài xem, tôi đánh gẫy chân anh!

Hạ Sinh sợ tới mức vội ôm đầu gối nhưng cũng không cam lòng hỏi:

- Là công việc gì? Có thể thăng quan tiến chức không?

- Làm người dọn vệ sinh trong công ty, cố gắng có thể thăng chức, ăn nghỉ miễn phí.

Nghiêm Cẩn hạ quyết tâm nhốt Hạ Sinh trong công ty, tránh để gã ta đi lại khắp nơi mà gặp đám người của bác sĩ X.

- Dọn vệ sinh?

Hạ Sinh không cam lòng, đường đường là thanh niên tốt, sao phải đi dọn vệ sinh

- Chẳng có lựa chọn nào đâu, dì

làm vệ sinh cho công ty nhà tôi có bản lĩnh hơn anh nhiều, anh chẳng qua là đi cửa sau mới vào được, có gì mà không hài lòng

Nghiêm Cẩn mặc kệ anh ta, kéo Mai Côi đi, đi tới cửa quay đầu lại nói với Hạ Sinh một lần:

- Nhắc lại lần nữa, đừng có trốn, bằng không chân cụt rồi, đám xã hội đen kia được thả ra lại tìm tới gây rối thì anh xong đời, tự suy nghĩ cho kĩ vào.

Mặt Hạ Sinh tái mét lại, lúc này Nghiêm

Cẩn mới vừa lòng bước đi. Mai Côi giờ có anh trai làm chỗ dựa cũng chẳng phải lo nghĩ, đầu tiên về phòng mình rửa mặt thay quần áo sạch sẽ. Lúc

sau, Nghiêm Cẩn tắm rửa xong cũng bước qua phòng tìm Mai Côi.

Mai Côi lúc này chẳng thèm khách khí, chủ động nhào tới:

- Anh ơi, em đang định đi tìm anh nói chuyện phiếm.

- Chuyện gì mà chuyện, ngồi yên đó, anh bắt đầu dạy dỗ em đây.

Mai Côi cười hì hì , thành thành thật

thật ngồi đó, hai tay đặt ở đầu gối, rất ra dáng học trò ngoan đang

chuẩn bị nghe giảng. Mai Côi chớp mắt nhìn chằm chằm Nghiêm Cẩn khiến

cậu mất tự nhiên. Đã qua một năm mà Mai Côi vẫn có sức ảnh hưởng thật

lớn đến cậu. Nghiêm Cẩn ho nhẹ một tiếng, tổ chức lại ngôn ngữ trong

đầu, đúng rồi, đầu tiên phải phê bình Mai Côi bỏ nhà ra đi, sau đó mắng

Mai Côi tùy tiện đánh nhau với người xa lạ. Còn cả tội mình gọi lâu như

vậy mà cũng không thèm đ