ng
cửa lung lay. Gã ta vội ôm mặt không nói được gì.
Nghiêm Cẩn thảnh thơi đứng đó nói:
- Cái này là tao đánh thay cha
tao, mày nên cảm ơn tao đi. Nếu để cha tao nghe thấy mày mắng mẹ tao thế này thì chắc mày không chỉ ăn một cái tát nhẹ nhàng này đâu
Mai Côi ở bên gật đầu, hoàn toàn đồng ý
Tay họ Trần lòng vừa hoảng vừa sợ, mẹ
kiếp, cái nhà này, trẻ con mà đã cổ quái như thế thì đây là nhà chuyên
chống khủng bố chắc? Miệng hắn ta rất đau, một tay bưng miệng một tay
vung súng ý bảo bọn đàn em bước lên che chắn. Hạ Sinh nhìn thấy súng chỉ về hướng mình thì vội luống cuống né đi.
Gã họ Trần kia có đàn em hộ giá, nhìn lại thấy súng này thực sự có thể hù dọa người thì vội nhằm về phía Hạ Sinh
mà nhìn Nghiêm Cẩn quát:
- Không được động đậy, có tin tao một phát bắn chết thằng tiểu tử kia không
Miệng gã đau muốn chết, mũi ngửi thấy mùi tanh của máu lại càng giận dữ.
Hạ Sinh hoảng sợ, chớp mắt cái sao mình đã thành người chết được. Mai Côi vô cùng bình tĩnh, nhìn gã kia nói:
- Không tin, bắn thử đi xem nào!
Hạ Sinh suýt thì thổ huyết, cái quái gì
chứ? Súng nhằm vào mình, dựa vào cái gì mà con nhỏ đó muốn bắn mình cho
nó xem? Con bé này rất không đáng tin, nên dựa vào anh nó thì hơn. Kết
quả Nghiêm Cẩn chẳng buồn để ý chuyện này, nói với đám người kia:
- Vừa rồi đứa nào đánh em tao thì đứng ra đây!
Mấy gã côn đồ nhìn nhau mà nghĩ: ai đánh
em mày, rõ ràng là bị em mày đánh. Nhưng lúc này nói ra cũng là vô dụng, thằng nhóc này rõ ràng là không dễ dây, vì thế mọi người nhìn nhau rồi
ùa lên như ong vỡ tổ mà vây lấy Nghiêm Cẩn. Bọn chúng nhiều người, có
đao có côn, còn sợ thằng lỏi tay không tấc sắt?
Nhưng rất nhanh, bọn chúng đã phải hối
hận. Đao còn chưa chạm vào góc áo người ta thì đã bị đá một cước dính
tường, chỉ nghe ầm một tiếng, không biết là tường đổ hay xương mình gãy
nữa. Gã ta phun ra một búng máu, chảy từ tường xuống, bất tỉnh nhân sự.
Những người khác vừa nhìn thì trợn tròn
mắt. Khoa trương thế sao, còn chưa thây được người ta ra tay mà anh em
mình đã chết gấc? Nghiêm Cẩn kéo tay một gã đứng trước, khẽ bóp cổ tay
gã ta, lại khẽ đá vào gót chân gã, người kia bị đá bay lên không, Nghiêm Cẩn kéo tay gã mà quét người gã về phía mấy người còn lại. Những tiếng
kêu thảm thiết vang lên, người biến thành vũ khí mà trong chớp mắt mấy
gã đều ngã nhào. Gã họ Trần kia cùng một tên còn đứng dù ngu cũng biết
hôm nay gặp kẻ mạnh, bọn họ nếu chạy mau thì chết chắc.
Hai kẻ này vội chạy vài bước nhưng lại
như đập vào tường, rõ là rỗng không mà đập vào lại rất đau, ngã lăn
xuống đất, ôm đầu khóc lớn. Nghiêm Cẩn thoải mái chắp tay sau lưng nói:
- Tao cho phép chúng mày đi à?
Đám người sợ đến độ không dám đứng lên, run rẩy nói:
- Vậy mày muốn làm gì bọn tao?
- Vừa rồi là đứa nào đánh em tao?
Nghiêm Cẩn trừng mắt nhìn, bốn gã ra tay
với Mai Côi bị đẩy ra ngoài. Nghiêm Cẩn hai tay vòng trước ngực, lườm
bọn chúng nửa ngày rồi nói:
- Chúng mày tự tát nhau đi, vừa khéo 2 đôi, đứa nào không tát mạnh thì để tao tự ra tay.
Hạ Sinh ngồi dưới đất há hốc mồm nhìn bốn tên xã hội đen đáng thương kia đang tự tát nhau bôm bốp, quả thực là
rất ra sức mà tát. Những người ở bên cạnh chẳng dám đánh rắm. Hạ Sinh
nghĩ nghĩ, cố gắng nhớ lại vừa rồi mình hẳn là không làm gì xấu, không
nói gì quá đáng với cô gái kia chứ?
Tát đủ, Nghiêm Cẩn hô ngừng. Bốn người
kia đều đã sợ tới mức khóc không khóc nổi, vừa rồi như thể có người nắm
tay bọn họ mà tát mạnh, rõ ràng là đã gặp quỷ. Những người khác nhìn bốn người kia, bình thường đều quen thân, sao lại đánh nhau như muốn đòi
mạng được, ai cũng thấy quỷ dị, rụt lui về phía sau, không dám động đậy.
Nghiêm Cẩn chỉ vào lão họ Trần kia:
- Mày vừa nãy lấy súng chĩa vào em gái tao…
Cậu còn chưa nói xong thì gã họ Trần kia đã nói:
- Tôi sai rồi, tôi sai rồi, súng
kia không có đạn, tôi chỉ định hù dọa nó một tí thôi, tôi còn chưa chạm
vào một sợi lông của em gái cậu.
Nghiêm Cẩn không để ý tới lời biện giải của gã ta, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng:
- Quỳ xuống!
Nói cũng lạ, Nghiêm Cẩn bảo quỳ gã kia đã vội quỳ ngay ngắn. Hạ Sinh nhìn mà lòng sợ hãi. Mẹ ơi, bọn này nghe lời đến lạ nha. Gã họ Trần cảm thấy mình như bị một bàn tay vô hình ép
xuống, không biết đến cuối cùng Nghiêm Cẩn muốn làm gì, chỉ sợ tới mức
suýt thì tè dầm. Lúc này lại nghe Nghiêm Cẩn hét đòi đám đệ tử đứng sau
xếp thành hàng:
- Mỗi người một cước đá vào mông
gã này cho tao, thằng nào đá nhẹ thì tự đi tìm chết, tự chúng mày làm
đi. Đá xong thì quay về cuối hàng, lần lượt mà lên
Gã họ Trần kia không nhịn được mà òa lên
khóc, rõ ràng xung quanh chẳng có ai nhưng hắn ta bị đè lại không thể
nào né tránh. Hắn ta rất sợ, sau đó lại cảm thấy mông tê đi một cái, quả thực là bị đạp, đau đến phọt rắm, sau đó lại một cước, một cước… Gã họ
Trần vừa khóc vừa kêu cứu mạng. Những gã đứng xếp hàng đằng sau cũng
khóc, vừa cật lực đá đại ca nhà mình vừa kêu đòi cứu mạng.
Hạ Sinh hoảng hốt nhớ lại, nguy hiểm quá, nguy hiểm quá, mình thực sự không có làm gì xấu với cô bé kia rồi. Bên
này, gã họ Trầ