XtGem Forum catalog
Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326360

Bình chọn: 7.00/10/636 lượt.

ìn Nghiêm Lạc, nhẹ nhàng lắc đầu.

Nghiêm Lạc lại hỏi:

- Con nói cho cha Nghiêm Lạc, vì sao lại muốn đến?

Đôi mắt to của Mai Côi lại ướt nước, cố

nhịn nhưng nước mắt vẫn rơi xuống. Nghiêm Lạc nhẹ nhàng lau nước mắt cho bé, kiên nhẫn chờ bé nói. Mai Côi mím miệng nhỏ, cuối cùng khẽ đáp:

- Con rất buồn, rất muốn nói chuyện với anh…

Nữ sinh nhỏ buồn rầu? Nghiêm Lạc chấp

nhận việc mình không hợp để bàn chuyện này với trẻ con. Anh quyết định

để vấn đề này cho bà xã đại nhân xử lý. Anh nói với Mai Côi:

- Nói chuyện với anh có thể gọi

điện thoại, con không tìm dược anh thì có thể nói với mẹ Tiểu Tiểu, cha

Nghiêm Lạc, cha mẹ đưa con đi được chứ? Về sau không được một mình chạy

loạn nữa, rất nguy hiểm, biết không?

Nghiêm Cẩn còn ôm chân Nghiêm Lạc, cậu

ngửa đầu nhìn cha ôm rùa con thủ thỉ. Cậu rất muốn phản đối việc nói

chuyện thì không cần ôm, ngồi xuống cũng có thể nói chuyện. Nhưng giờ

cậu là người có tội, rắm cũng không dám đánh thì đừng nói đến việc phản

đối gì.

Nghiêm Lạc dỗ Mai Côi rồi thả cô bé

xuống, xoay người dặn dò Happy chuyện chuẩn bị xe. Nghiêm Cẩn nhân cơ

hội bước đến, lặng lẽ ôm Mai Côi vào lòng. Mắt Mai Côi khóc còn cay cay, giờ vẫn đang nức nở, giọng non nớt gọi:

- Anh ơi!

Nghiêm Cẩn vuốt mái tóc đen mềm của cô bé dỗ:

- Đừng khóc, đừng khóc.

Hôm nay chú Happy và cha đều bế rùa con

của cậu, cậu cũng muốn bế, cậu bị thiệt. Rõ ràng là rùa con tới tìm cậu

mà lại bị đám người lớn ôm tới ôm lui, thật đáng ghét!

Nhưng cậu không lớn, tay không đủ chắc,

chỉ có thể ôm rùa con chứ không thể bế cô bé lên được, bế lên thì có vẻ

uy phong hơn. Nghiêm Cẩn có chút ảo não, cậu cũng muốn cao lớn như vậy

thì không sợ thua bọn họ.

Nghiêm Lạc dặn dò xong xuôi, xoay người

thấy con như vậy thì hừ lạnh. Giờ cũng biết quan tâm, bình thường sao

không chịu động não, suốt ngày gây rối

Nghiêm Cẩn bị tiếng hừ của cha làm hoảng, vội buông tay sợ cha không vui lại mở lớp dạy dỗ. Nghiêm Lạc mặc kệ cậu bé, chỉ ngồi xổm trước mặt Mai Côi nói:

- Mẹ Tiểu Tiểu ở nhà đang nấu cơm rồi, giờ chúng ta về nhà đi

Ánh mắt Mai Côi đầy khát vọng nhìn Nghiêm Cẩn, cô bé vất vả lắm mới đến đây được, còn chưa nói gì với anh được

cả. Nghiêm Cẩn vội du thuyết:

- Cha, con cũng muốn về nhà, con

thi xong rồi, được nhất khóa, cũng chẳng còn gì nữa, chỉ chờ nghỉ thôi,

rùa con đang buồn, để con chơi với em ấy.

Hai đứa trẻ đáng thương nhìn Nghiêm Lạc,

Nghiêm Lạc vỗ đầu Mai Côi, lòng mềm nhũn lại mà đồng ý. Mai Côi vui mừng tươi cười, nhào đến ôm cổ cha Nghiêm Lạc, thơm vào má anh. Nghiêm Cẩn

há hốc miệng, bị việc này đả kích. Cậu dậm chân, chỉ vào mặt Nghiêm Lạc

chất vấn:

- Rùa con, sao em có thể hôn cha?

Nghiêm Lạc quay đầu lườm cậu nhóc. Nghiêm Cẩn vội khóa miệng, nghĩ lại vẫn không cam lòng, nhịn không được còn nói:

- Không được hôn cha, mẹ mới được hôn cha!

Mai Côi khó hiểu nhìn cậu, không biết vì

sao không thể, cô bé thường xuyên hôn cha bé, cha bé cũng hôn bé, còn cả mẹ Tiểu Tiểu cũng thế, vì sao không được hôn cha Nghiêm Lạc?

Nghiêm Lạc mặc kệ đứa con lắm chuyện này, bế Mai Côi đi ra ngoài, chuẩn bị đưa bé về nhà. Nghiêm Cẩn đi sau còn cằn nhằn:

- Con phải nói với mẹ, con sẽ

mách mẹ, cha không thể như thế được, mẹ sẽ rất đau khổ, con nhất định sẽ nói cho mẹ, bảo mẹ phê bình cha, cha chờ xem.

Cha không để ý đến cậu, Nghiêm Cẩn lại chuyển hướng Mai Côi:

- Rùa con, em rất không hiểu

chuyện, em không ngoan, không được hôn loạn người lớn, em có biết là trẻ con hôn người lớn loạn xị ngầu là không lễ phép. Không đúng, ai cũng

không được hôn, em chưa lớn thì chưa được hôn biết chưa?

Cậu nói không dứt, lên xe còn cằn nhằn. Mai Côi dựa vào ghế, mệt mỏi, ngáp một cái rồi buột miệng nói:

- Nhưng mà anh ở nhà trẻ đã hôn rất nhiều bạn học.

- Đó không giống, anh muốn trở

thành một đại ma vương siêu cấp tình thánh, chẳng lẽ em muốn thành ma nữ siêu cấp tình thành

- Không thích!

Mai Côi nhanh chóng từ chối, tuy rằng cô

bé không hiểu lắm nhưng nghe có vẻ không hay. Cô bé nhắm mắt, mệt mỏi cả một ngày, ở trong xe rất thoải mái, bé rất muốn ngủ.

Nghiêm Cẩn còn đang giáo dục:

- Vậy em không được hôn loạn nhớ chưa, bằng không sẽ bị rách miệng. Làm ma vương như anh mới được…

Cậu còn lải nhải không dứt, người làm cha rốt cuộc không nhịn được:

- Câm miệng!

Nói linh tinh những gì thế không biết.

Nghiêm Cẩn lập tức ngậm miệng, Mai Côi đang trong cơn mơ mơ màng màng còn không quên đáp lời anh Nghiêm Cẩn một câu:

- Vâng!

Nghiêm Cẩn cười nắm tay rùa con, để cô bé tựa lên vai mình ngủ. Đúng là rùa con của cậu là ngoan ngoãn nhất.

Nếu Nghiêm Cẩn nghĩ việc này đã xong thì

sai hoàn toàn rồi. Về tới nhà, giao Mai Côi cho Tiểu Tiểu, Nghiêm Lạc

bắt con trai đến thư phòng. Nghiêm Cẩn vừa thấy vậy thì biết lần này cha con trò chuyện sẽ chẳng có gì hay. Trong đầu cậu dặn Mai Côi: “Rùa con, anh nói chuyện với cha em không được nghe lén nha. Không được nghe,

biết không?”

Mai Côi ngồi trên sofa trong phòng khách, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lo lắng, Nghiêm Cẩn còn dặn thêm lần nữa thì cô

bé mới gật gật đầu. Nghiêm Cẩn lú