c này mới yên tâm vào thư phòng.
Trong thư phòng, Nghiêm Lạc đi thẳng vào vấn đề nói:
- Con biết con sai ở đâu không?
- Biết ạ! Con không nên không suy nghĩ đến an toàn của rùa con mà bảo em ấy đến tìm con. Sau này con sẽ
không lỗ mãng như vậy nữa. Cha ơi, cha đừng trách rùa con, cha muốn phạt con thế nào cũng được, lần này con thật sự biết sai rồi
- Đầu óc con rốt cuộc nghĩ cái gì? Con sao có thể bảo em đi xa như thế chỉ để tìm con?
Nghiêm Lạc tức giận vô cùng, tuy rằng
biết con mình thường làm những chuyện khác người nhưng để cho đứa trẻ
năm tuổi một mình đi xa nhà thì rất quá đáng. Nghiêm Cẩn cúi đầu:
- Con không nghĩ nhiều, con chỉ
là muốn khoe sự oai phong của con ở trường với em nên nói với rùa con,
con cũng không nghĩ em thực sự đến.
- Vậy làm sao con biết em chờ ở cổng?
Nghiêm Cẩn đầu óc tê liệt, đúng vậy, làm
sao cậu biết rùa con sẽ chờ ở đâu? Không có điện thoại, kể cả có nói bạn học nhìn thấy rồi bảo lại cũng không được. Nếu cha hỏi bạn đó là ai thì lòi đuôi. Hơn nữa, hôm nay là ngày thi, ai có thể ra cổng trường. Hơn
nữa ở cổng trường có camera, xem lại là biết thừa cậu nói dối. Nghiêm
Cẩn vội nghĩ, làm sao bây giờ, nên giải thích thế nào.
- Nghĩ cái gì? Nói thật! Nghiêm Lạc lạnh lùng quát
Nghiêm Cẩn run lên, nhắm tịt mắt, lớn tiếng nói:
- Con, con cảm thấy thi chẳng thú vị, không muốn thi, định ra ngoài chơi, đến cổng thì vừa may gặp rùa con ở đó.
- Cái gì?
Nghiêm Lạc giận dữ, chỉ vào Nghiêm Cẩn mắng:
- Con quá hư đốn!
Được! Giỏi lắm! Anh tức phì mật mất, đến thi cũng thấy không vui mà lén chạy đi chơi, nó quá đáng lắm rồi.
- Con quỳ đó cho cha
Nghiêm Lạc trừng mắt nhìn con quát. Nghiêm Cẩn vội quỳ xuống, cậu biết lần này cha thật sự rất tức giận, cậu xong đời rồi.
Nghiêm Lạc nửa ngày không nói gì, Nghiêm
Cẩn chờ mà lòng sợ hãi, cậu càng nghĩ càng sợ, không biết cha sẽ phạt
cậu như thế nào. Nhưng Nghiêm Lạc cố tình không cho cậu chết vui vẻ, lại đi ra ngoài bỏ mặc Nghiêm Cẩn quỳ gối ở đó.
Nghiêm Lạc vừa đi ra đã thấy Mai Côi cô
đơn ngồi trên ghế ngoài ban công, tay cầm cái chén, đang nghe Tiểu Tiểu
nói gì đó. Nghiêm Lạc có chút đau lòng, vẻ mặt như vậy không nên xuất
hiện trên mặt đứa trẻ năm tuổi. Tiểu Tiểu thấy chồng ra ngoài, cúi đầu
nói với Mai Côi mấy câu, hôn cô bé. Mai Côi gật gật đầu, quay đầu thấy
Nghiêm Lạc nhưng không thấy Nghiêm Cẩn thì thực sự thất vọng, quay đầu
nhìn ra cửa thư phòng.
Tiểu Tiểu kéo Nghiêm Lạc về phòng, Nghiêm Lạc lại hỏi:
- Sao lại thế? Hỏi được chưa?
Tiểu Tiểu lắc đầu:
- Con bé chẳng nói gì cả, giữ bí mật còn hơn thằng con của chúng ta nhiều. Nhưng em nghĩ em biết vì sao rồi.
Tiểu Tiểu kéo chồng ngồi xuống, than thở:
- Tháng 9 sang năm Mai Côi phải
học tiểu học, hôm qua em đã nói chuyện với Mai tiên sinh, nghĩ nếu anh
ta không có thời gian, em giúp đi liên hệ với trường học gần nhà, giờ
đến đó báo danh trước. Nhưng anh ta nói đã thương lượng với Triệu tiểu
thư, mấy năm qua Mai Côi làm phiền nhà chúng ta, anh ta muốn đưa Mai Côi đến trường tư, để Mai Côi học nội trú để rèn tính độc lập, nói điều
kiện ở trường tốt, quản lý nghiêm ngặt, Mai Côi rất hướng nội lại ỷ lại, thay đổi hoàn cảnh có vẻ tốt hơn.
Nghiêm Lạc nhíu mày, tính cách của Mai Côi đến trường nội trú thì thích ứng được sao:
- Vậy bao giờ anh ta và Triệu tiểu thư làm hôn lễ?
Triệu Tuệ Trung là bạn gái Mai Khánh Hải, hẹn hò đã hơn 1 năm. Mai Khánh Hải có đưa cô ta ăn cơm với nhà Nghiêm
Lạc mấy lần. Triệu Tuệ Trung là điển hình cho nữ viên chức, giỏi giang,
hướng ngoại, có vẻ là nữ cường nhân. Tính cách Mai Khánh Hải điềm tĩnh,
lấy Triệu Tuệ Trung cũng coi như là bù trù.
- Bọn họ định tết âm lịch, nhân
lúc nghỉ về nhà làm hôn lễ, mở tiệc ở hai bên gia đình. Còn ở đây cũng
không định làm gì.
Tiểu Tiểu lại thở dài:
- Em nghe ý tứ của Triệu tiểu thư thì cô ấy cũng 30, muốn kết hôn sớm rồi sinh con
- Con?
- Vâng. Cho nên em rất lo lắng
cho Mai Côi. Triệu tiểu thư hôm qua nói chuyện với em rất nhiều, hỏi em ở chung với Mai Côi như thế nào. Cô ấy nói đứa nhỏ này không thân với cô, còn nói Mai Côi rất kiệm lời, quá âm trầm, quái gở. Cô ấy nói trẻ con
như thế không tốt cho nên mới định cho Mai Côi học nội trú. Anh nói xem, cô ấy sao tầm nhìn hạn hẹp như vậy, em cảm thấy Mai Côi ngoan ngoãn nhu thuận ai cũng yêu, sao cô ta lại nghĩ thành âm trầm, quái gở?
Nghiêm Lạc nghe xong cũng rất mất hứng:
- Cô ta óc có vấn đề à. Nếu cô ta thích hoạt bát hiếu động nhà chúng ta cũng có 1 đứa, đưa cho cô ta tiền chăm sóc, chỉ sợ chưa được hai ngày đã kêu rầm trời!
Tiểu Tiểu phì cười, kéo kéo tay chồng:
- Boss, làm gì có ai làm cha như anh, chỉ muốn tống khứ con đi!
Dù đã kết hôn nhiều năm cô vẫn quen gọi chồng là Boss.
Nghiêm Lạc kéo tay cô vào lòng nói:
- Trẻ con và mẹ kế ở chung vốn
cần nhiều kiên nhẫn, huống chi tình cảm của Mai Côi với mẹ sâu như vậy,
Triệu Tuệ Trung này thế cũng quá không phải, không muốn chăm sóc tốt cho đứa bé này lại còn muốn sớm sinh con của mình? Việc này em không nói
với Mai Côi chứ
- Đương nhiên là không nhưng mới
hôm qua bọn họ
