XtGem Forum catalog
Bản báo cáo tình yêu

Bản báo cáo tình yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323591

Bình chọn: 10.00/10/359 lượt.

có mình tự xót thương cho mình…”

Ô ô ~~ đây căn bản là tiếng lòng của bọn họ, nắm chặt microphone, bọn họ hát hết mình, trút bỏ hết oán giận trong lòng.

Hai người rống to: “Cô đơn khó chịu ~~ cô đơn khó chịu ~~ lúc này đây đừng hỏi tâm tình tôi ra sao không trầm không tốt không xấu, oh oh ~~ cô đơn khó chịu ~~ cô đơn khó chịu ~~”

Bọn họ hát sung tới nỗi mặt đỏ tía tai, Gia Lệ hát mà rơi lệ. Ô ô ~~ cảm thán cho đường tình mình nhiều chông gai.

Bạch Bạc Sĩ hát mà quặn đau, ấm ức cho bản thân mình. Đương hát ca khúc “Cô đơn khó chịu” của Lý Tông Thịnh, bọn họ quên hết ân oán trước kia, thương cảm lẫn nhau.

Vài tiếng sau, Bạch Bạc Sĩ ngà ngà say, Xa Gia Lệ say bí tỉ.

Gia Lệ nhắm hai mắt, ngã xuống ghế sô pha, lắc lắc thân thể nói lảm nhảm. “Tôi muốn một người đàn ông vĩnh viễn yêu tôi, tôi muốn một người đàn ông chuyện gì cũng nghe theo ý tôi, tôi muốn…”

“Gì cơ gì cơ?” Bạch Bạc Sĩ cười, bàn tay đỡ lấy trán, liếc nhìn cô, anh cũng có ba phần say rồi. “Không thể nào, không thể nào.”

Gia Lệ trợn mắt gào to: “Gì mà không thể? Chớ có rủa tôi!”

“Cô nói thật dễ nghe, con người cũng không phải là… Không phải đồ vật, con người ắt sẽ thay đổi, cô không biết hay sao?”

“Ừ ~~” Gia Lệ say rượu nấc thành tiếng, đẩy anh một phát, bật cười. “Đúng, anh nói rất đúng… Nói thật dễ nghe…” Cô suy nghĩ, cười khanh khách, cô khua khua tay. “Tôi đây muốn một cái bàn, cái bàn có thể mang vác theo được, tôi đến chỗ nào cũng có thể viết được bản thảo, cũng có thể làm việc… Uhm, cái bàn…”

“Ha ha!” Bạch Bạc Sĩ cười cô. “Mang vác theo? Cái bàn?” Anh cũng ngã xuống ghế sô pha, nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói: “Trừ phi cái bàn kia chân dài.”

“Chân dài?” Gia Lệ cười to, chỉ vào anh. “Chân dài? Cái bàn chân dài?” Cô cười ngã vào bờ vai anh, anh cũng cười. Cô lườm anh. “Này, không được chân dài, chân dài sẽ bỏ chạy, ngộ nhỡ ngay cả cái bàn cũng bỏ rơi tôi…”

“Cái bàn bỏ rơi cô?” Bạch Bạc Sĩ nghe, mở mắt ra chỉ về phía cô. “Cái bàn bỏ rơi cô? !”

“Đúng vậy, a a a ~~” cô cười không ngừng, anh cũng cười. Hai người bọn họ không hiểu sao cười một trận sảng khoái, lại lảm nhảm một hồi, tiếp đó say tới mức ngủ mê man.

Ca khúc tiếp theo hiện ra, màn hình nhấp nháy, chiếu rọi lên khuôn mặt say ngủ của bọn họ, vụt sáng vụt tắt. Hơi lạnh từ máy điều hòa trong phòng phả ra, Gia Lệ theo bản năng chui vào trong lòng anh. Bạch Bạc Sĩ ngẩng mặt lên, cô rúc vào sâu hơn, vì thế anh vươn tay ra ôm cô.

Anh cười, thấp giọng nói: “Đừng động đậy…”

Cô bất động, anh ôm lấy cô, cô tựa vào trong ngực anh, chìm vào giấc ngủ.

Căn phòng lờ mờ ánh đèn neon, ghế sô pha mềm mại, trên bàn chất đống vỏ chai rượu rỗng.

Bọn họ thân mật dựa vào nhau, giống như hai chú chim nhỏ bị thương, cùng sưởi ấm cho nhau. Tóc của cô quấn lên cánh tay anh, hơi thở anh đều đặn.

Người phục vụ bước vào dọn dẹp mặt bàn, bọn họ vẫn đang ngủ. Người phục vụ dọn dẹp xong xuôi, trông thấy hai người tựa vào nhau ngủ trên ghế sô pha, lộ ra vẻ mặt yêu thích và ngưỡng mộ.

Đôi tình nhân này thật ân ái thật hạnh phúc nha ~~ hai người ngủ say y như tiểu Baby!

*** Bạch Bạc Sĩ tỉnh lại trước, anh mở mắt ra, ngây người trong chốc lát, lồng ngực có hơi ấm, cúi đầu xuống, nhìn thấy Xa Gia Lệ đương ngủ say, tim không khỏi loạn nhịp. Mặt cô kề sát lồng ngực anh, bộ ngực cô mềm mại đang gối lên người anh. Bạch Bạc Sĩ đột nhiên cảm thấy có chút hốt hoảng lúng túng, ngắm nhìn cô gái trong lòng, mùi hương từ tóc cô, đôi môi hồng mềm mại, áo sơ mi của cô quên chưa cài hai cúc áo, thấp thoáng thấy được bộ ngực trắng như tuyết ở bên trong, tim anh đập thình thịch, thân thể nóng bừng.

Chết tiệt! Anh có phản ứng sinh lý.

Bạch Bạc Sĩ lay cô tỉnh dậy. “Này.”

“Há?” Gia Lệ mở mắt ra, ánh mắt mơ màng. “Gì vậy?”

Chết tiệt! Bộ dáng buồn ngủ của cô thật đáng yêu. Anh dừng một chút, nói: “Phải đi rồi.”

Gia Lệ ngồi thẳng dậy, biếng nhác vươn vai. “Mấy giờ rồi?”

“Tôi đưa cô về.” Bạch Bạc Sĩ kéo cô. “Đi thôi!”

Bạch Bạc Sĩ phóng xe tới đầu ngõ, khu nhà trọ cổ xưa, dưới lầu tụ tập một nhóm người, đỗ xe bừa bãi chắn lối đi của bọn họ.

Gia Lệ hạ cửa kính xe xuống. “Làm gì vậy nhỉ?” Dưới nhà cô sao lại có một đống người?

“Tôi đi xem thế nào.” Bạch Bạc Sĩ xuống xe. Anh chen chúc qua đám đông, ánh đèn flash chớp lia lịa, microphone đẩy tới.

“Xin hỏi tiên sinh cư ngụ ở đây sao?”

“Ách…” Bạch Bạc Sĩ không biết làm thế nào.

“Có quen Xa tiểu thư không?” Một phóng viên khác hỏi, lại đẩy microphone tới.

“Ách…”

“Tiên sinh biết cô ấy không? Thấy qua chưa? Có quen không? Hàng xóm sao?” Liên tiếp đưa ra loạt câu hỏi.

Một quyển tạp chí lá cải nhét tới. “Chính là vị tiểu thư này, quen không?”

Bạch Bạc Sĩ nhìn tờ tạp chí, sắc mặt thay đổi đột ngột. Tiêu đề giật tít —— Nữ ca sĩ Hồng Kông La Tân Nạp quyết tâm gả cho Cao Tuấn Thái giàu có: Cao Tuấn Thái là người thế nào?

F**k! Bạc Sĩ siết chặt tờ tạp chí, báo đưa tin chuyện Cao Tuấn Thái vứt bỏ bạn gái cũ Xa Gia Lệ, cũng nêu ra bình luận nhận xét về hai cô gái, đánh điểm số. Đối phương được tích mấy điểm “Ưu”, Gia Lệ bị đánh mấy điểm “Tệ” … Khốn kiếp!

“Không quen!” Bạc Sĩ ném quyển