Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bản báo cáo tình yêu

Bản báo cáo tình yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323664

Bình chọn: 7.5.00/10/366 lượt.

ôn rơi cứ tuôn rơi. Khi mái tóc dài đã khô hẳn, gối ôm ở phía dưới mặt cô cũng ướt đẫm.

Mơ hồ đoán được cô đang khóc, Bạch Bạc Sĩ nghĩ hẳn cô đương bối rối, hơn nữa mình lại không biết cách an ủi người khác, sau khi giúp cô sấy khô tóc, cầm chiếc chăn đắp lên người cô, sau đó tắt đèn điện trở về phòng nghỉ ngơi.

Bạch Bạc Sĩ nằm ở trên giường, mở mắt nhìn trần nhà mờ mịt.

Liệu cô có nghĩ quẩn không? Thất tình đã đủ thảm rồi còn bị lôi lên tạp chí bình phẩm này nọ, sự đả kích này cô chịu nổi không? Nếu chỉ so sánh thôi cũng được, đằng này còn bị ghi rõ sáu lần “Thua” ! Bạch Bạc Sĩ tưởng tượng những tổn thương mà cô phải chịu, đoán rằng cô sẽ đau buồn rất lâu, chỉ e rằng cô chưa gượng dậy nổi, đoán rằng cô sẽ mất một khoảng thời gian dài mới có thể khôi phục vẻ tươi cười…

Sao cô lại xui xẻo như vậy?

Bạch Bạc Sĩ trằn trọc khó ngủ, đáy lòng cứ nghĩ về Xa Gia Lệ. Cô vẫn đương khóc sao? Cô không có chuyện gì chứ? Cô sẽ không tìm tới cái chết chứ? Buổi tối cô không nói năng gì, cô sẽ không làm chuyện dại dột chứ?

Bạch Bạc Sĩ không ngủ được, vài tiếng sau, anh lén đi xem tình hình cô thế nào, thấy cô đang ngủ ngon giấc, mới yên lòng quay về phòng.

Chỉ hy vọng cô đừng quá đau buồn, cái gã đó thật đáng ghét, thay lòng đổi dạ thì thôi, lại còn vác mặt đi nói lung tung với đám phóng viên, quá đê tiện!

Bạch Bạc Sĩ căm giận bất bình thay cho Gia Lệ, hoàn toàn không hay biết sự quan tâm tối nay dành cho Gia Lệ đã vượt xa tình bạn thông thường.

*** Bạch Bạc Sĩ mất cả một buổi tối suy nghĩ xem, ngày mai nên làm gì để an ủi Xa Gia Lệ? Anh không biết làm thế nào cho phải, nghĩ tới việc đối mặt cô, anh thấy rất khó xử, anh không biết nên dùng nét mặt gì đối diện với cô, anh sợ mình sẽ nói sai điều gì đó.

Anh phiền muộn cả một buổi tối, kết quả —— hoàn toàn dư thừa!

Sáng sớm, Bạch Bạc Sĩ ngồi ở trên ghế sô pha khuôn mặt tối sầm lại, nghe thấy giọng nói oang oang gầm thét của Gia Lệ trong không khí —— “Là 32B, 32B, 32B!” Cô gọi điện thoại tới tòa soạn đăng quyển tạp chí kia để kháng nghị. “Không phải là 32A—” Gia Lệ phẫn uất đâm thủng tờ tạp chí kia. “Còn nữa, nói cái gì mà ngay cả trứng ốp lết cũng không biết cách làm? Đùa sao! Ngay cả cháo Quảng Đông tôi còn biết nấu, muốn viết cũng phải điều tra rõ chứ, đồ khùng!” Gia Lệ ngắt bụp điện thoại, thở hổn hển ngồi phịch xuống. “Tức chết tôi ~~ rõ ràng là cỡ B, tôi đâu có nhỏ như vậy ——” nhanh chóng vứt tờ tạp chí xuống đất, nhảy chồm lên giẫm cho nát bươm.

Wow ~~ thật bạo lực! Nhìn cô nổi cơn thịnh nộ, Bạch Bạc Sĩ rất biết ý giữ im lặng. Hey ~~ cô rất có tinh thần nha! Khiến anh tối hôm qua còn lo lắng như vậy.

Gia Lệ giẫm quyển tạp chí xong, vẫn chưa nguôi giận, lại lôi nó lên. “A ——” xé nát nó! Đã quá, cô ngồi xuống.

“Hết giận rồi?”

“Khốn kiếp! Cao Tuấn Thái chết giẫm đừng để tôi tóm được, dám nói tôi ngay cả trứng ốp lết cũng không biết chiên.” Cô đột nhiên trừng mắt nhìn Bạch Bạc Sĩ.

“Gì vậy?” Cảm giác không ổn.

“Có muốn ăn bữa sáng không?” Ánh mắt cô phút chốc rực sáng.

“Há?” Bạc Sĩ lúng túng. “Cô đói sao? Tôi làm cho cô ăn.”

“Không!” Cô đột ngột đứng lên, vỗ vỗ bả vai anh. “Tôi sẽ làm trứng ốp lết cho anh ăn,” giống như nóng lòng muốn chứng minh điều gì đó, cô hào hứng bừng bừng nói. “Tôi sẽ đi nấu ngay bây giờ, có muốn uống cà phê không? Tôi pha giúp anh.” Chết tiệt, cô mà không biết chiên trứng ốp lết ư, chẳng có gì khó hết.

“Cà phê nhà tôi là nấu, chứ không phải pha. Tôi… Ý tôi muốn nói, tự mình làm là được.” Bạch Bạc Sĩ toát mồ hôi lạnh, cô chỉ muốn chứng minh cô biết chiên trứng à? Có cần thiết phải vậy không?

“Không, cứ để tôi.” Trứng ốp lết – đun cà phê, không thành vấn đề.

“Thực ra, tôi không đói bụng.”

“Chờ tôi làm xong lúc đó anh liền đói bụng.”

“Nói thật, bữa sáng chỉ cần một ly cà phê là đủ rồi.”

“Không được, bữa sáng phải ăn no. Anh chờ chút, tôi sẽ đi làm ngay bây giờ, anh muốn ăn mấy phần chín? Muốn ăn kiểu lòng đỏ trứng chưa chín và có thể chảy ra ngoài? Hay là muốn chín hẳn? Hay là muốn ăn lòng đào? Anh nói đi.” Cô nóng lòng thể hiện.

Sắc mặt Bạch Bạc Sĩ tối sầm. “Ách… Tùy.”

“Tùy cái gì?” Gia Lệ trừng mắt nhìn anh, nheo mắt. “Lẽ nào… Anh cũng cho rằng tôi không biết nấu?”

Nhìn vẻ mặt cố chấp của cô, Bạch Bạc Sĩ đành phải nói: “Vậy… Vậy thì chọn kiểu lòng đào đi!”

“Không thành vấn đề, lập tức có ngay!” Cô xoay người bước vào phòng bếp.

Nhìn chằm chằm bóng dáng cô, phì ~~ Bạch Bạc Sĩ bật cười.

Anh lắc đầu, cô thật cố chấp! Gọi điện thoại mắng chửi người ta viết sai cỡ ngực cô, please ~~ đây cũng không phải là trọng điểm; còn tưởng rằng cô sẽ vì Cao Tuấn Thái thay lòng đổi dạ mà khóc rống, tuyệt không nghĩ tới cô mắc ói là vì người ta nói cô không biết làm trứng ốp lết, please ~~ đây cũng không phải là trọng điểm sao?

Bạch Bạc Sĩ cúi đầu, nhìn tờ tạp chí bị xé nát trên mặt đất. Cô thật sự đau lòng sao? Anh cứ nghĩ, cô rất đau buồn, tối hôm qua giúp cô sấy tóc, bờ vai cô không ngừng run rẩy, khóc một hồi lâu.

Anh lại ngẩng đầu nhìn về phía phòng bếp, Bạch Bạc Sĩ nghi hoặc, trong nháy mắt, anh cảm thấy đau lòng thay cho cô, xúc động