Bản báo cáo tình yêu

Bản báo cáo tình yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323955

Bình chọn: 9.00/10/395 lượt.

ợc không?”

“Có, có!” Bạch Bạc Sĩ vô cùng nhiệt tình. “Muốn ăn gì? Tôi đi chuẩn bị.” Chỉ cần cô gắng giữ bình tĩnh.

Xa Gia Lệ ngước nhìn gương mặt anh, giọng nói bình tĩnh. “Tôi đói bụng.” Hơn nữa vô cùng vô cùng đói.

Bạch Bạc Sĩ hiếm khi nở nụ cười vô cùng thân thiện vô cùng từ bi, dịu dàng hỏi cô. “Muốn ăn thịt hun khói hay trứng ốp lết hay là sandwich?”

“Sandwich đi.” Cô nói, lại cúi đầu xuống nhìn quyển tạp chí.

“Được.” Anh không nói hai lời liền đáp ứng.

Bạch Bạc Sĩ vào phòng bếp, mở lò nướng ra đặt bánh mì vào, mở nắp hộp cá ngừ, rắc lên salad rồi trộn đều, lấy dưa chuột, hành tây ra, tỉ mỉ xắt thành những lát mỏng.

Đinh! Bánh mì nướng được rồi. Anh nhấc bánh mì nướng ra rồi quệt bơ lên, nghĩ một hồi, lấy hẳn một muỗng bơ thật dầy phết lên bánh mì. Anh rắc những lát dưa chuột, hành tây lên, cho thêm một miếng phô mai và vị cá ngừ nữa.

Tiếp đó, anh dùng cây tăm cố định sandwich rồi lấy dao cắt bánh ra, xắt thành từng miếng đều thẳng tắp. Sau cùng, đặt bánh mì lên đĩa, mang ra ngoài.

Anh thở dài, cô vẫn đang xem tờ báo kia, anh để cái đĩa ở trước mặt cô.

“Được rồi, đừng xem nữa, ăn sandwich đi.” Cô đang nghĩ gì vậy? Bạch Bạc Sĩ bối rối, nhưng không hỏi.

“Ừ.” Cô cầm sandwich lên, hung hăng ngoạm một miếng to.

Không biết cô có thích không? Bạch Bạc Sĩ quan sát nét mặt cô.

Gia Lệ nhai một miệng đầy, vỏ bánh mì giòn tan, khi ngoạm bánh, bơ lập tức tan ra ở đầu lưỡi, vị cá ngừ thơm ngon, mùi cải xanh bánh quế, ăn rất ngon miệng! Từng miếng từng miếng một, cô ăn rất nhanh.

Thấy cô ăn say sưa, thoáng chốc, Bạc Sĩ có cảm giác như đã đạt được thành quả.

Anh thấy cô chẳng mấy chốc đã chén sạch cái sandwich. Uhm, vẫn có thể ăn được, xem ra không sao rồi, anh yên tâm.

Gia Lệ ăn sandwich xong, lau miệng, ngẩng đầu hỏi anh. “Tôi muốn đi ngủ, anh có bàn chải đánh răng nào không? Còn cả khăn mặt nữa?” Ban nãy ở cửa hàng bách hóa do quá giận nên cô chỉ nhớ mua tờ tạp chí, những thứ nên mua thì lại quên bẵng đi mất.

“Có.” Anh lập tức đi lấy.

Gia Lệ đi đánh răng rồi tắm rửa, Bạch Bạc Sĩ ngồi xuống, nhặt quyển tạp chí lên xem.

La Tân Nạp là ngọc nữ trẻ tuổi của Hồng Kông, thu thập rất nhiều tin tức, phóng viên thậm chí làm hẳn một bảng rất lớn, tựa đề là Cuộc cạnh tranh so tài giữa hai cô nàng!

Phía bên trái không hiểu phóng viên moi ở đâu ra được tấm ảnh thời học sinh của Xa Gia Lệ, để quả đầu dưa hấu xấu xí, nét mặt mờ mịt; phía bên phải là gương mặt La Tân Nạp cười tươi, ở phía dưới kê ra một list so sánh giữa hai người —— so về “hậu phương”: Xa, cha mất mẹ là nhân viên của cửa hàng đồ điện tử. La, cha là nhà ngoại giao mẹ là nghệ sĩ dương cầm. Xa thua La thắng!

So về tuổi xuân: Xa, 27 tuổi. La, 24 tuổi. Xa thua La thắng!

So về cá tính: Cao Tuấn Thái từng kể với phóng viên rằng, cô bạn gái cũ ngay cả cách làm trứng ốp lết cũng không biết. Hỏi thăm bạn bè cô La, được biết La Tân Nạp thích làm việc nhà. Xa thua La thắng!

So về trình độ học vấn: Xa, trường đào tạo chuyên ngành. La, đại học. Xa thua La thắng!

So về vóc dáng: Xa 32A, La 34C. Xa thua La thắng!

So về công việc: Xa, cây bút cho một chuyên mục nhỏ. La, nữ ca sĩ thần tượng. Xa thua La thắng!

Tổng cộng: La Tân Nạp thắng liên tiếp sáu lần.

Phóng viên tổng kết: chẳng trách Cao tiên sinh đã bỏ cô bạn gái nhiều năm.

Cửa phòng tắm mở ra, Bạch Bạc Sĩ vội ném tờ tạp chí đi.

Gia Lệ lau mái tóc ướt bước ra, bộ dáng vẫn rất bình tĩnh, so với lúc còn ở trong xe kêu gào gầm thét thì cứ như hai người khác biệt.

“Tôi muốn đi ngủ.” Cô nói.

“Ờ, tôi đi giúp cô trải giường chiếu.” Anh lập tức đứng dậy.

“Khỏi cần, tôi ngủ ở ghế sô pha thôi.” Gia Lệ ngả người xuống ghế, túm lấy gối ôm, quay lưng lại ngủ.

“Này!” Bạch Bạc Sĩ gào. “Tóc cô vẫn đương ẩm, sấy khô rồi hẵng ngủ.” Anh chạy đi lấy máy sấy tóc. Nhưng, Xa Gia Lệ không ngồi dậy, vẫn nằm nguyên xi.

“Ngồi dậy sấy tóc đã.”

“A… Không cần.” Mặt cô vùi sâu vào cái gối ôm, buồn rầu nói. “Tôi muốn ngủ, mệt chết đi được.”

“Này, tóc chưa khô mà đã đi ngủ, sẽ mắc phải chứng đau nửa đầu, cô có biết hay không vậy? Ngồi dậy!” Anh lay cô, cô hất bàn tay anh ra.

“Đừng làm ồn, tôi muốn ngủ rồi… Tôi muốn ngủ…” Thực ra thì chẳng ngủ được, nhưng cô chán nản chỉ muốn nhắm mắt lại, chuyện gì cũng không quan tâm. Cao Tuấn Thái quả nhiên có mối khác, đối phương điều kiện tốt như vậy, chẳng trách được.

“Sao ngang bướng vậy? Ngồi dậy sấy khô tóc, sau đó đến phòng khách ngủ a ~~” Bạch Bạc Sĩ túm lấy cánh tay cô muốn lôi cô dậy, cô giãy dụa, miệng kêu oa oa.

“Không muốn không muốn, tôi ngủ ở đây được rồi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn úp xuống mãi, tiếng nói rầu rĩ ồn ào. “Tôi muốn ngủ rồi, anh đừng náo loạn nữa…” Thật khó chịu a ~~ Gia Lệ cảm thấy thật khó xử, thật mất mặt.

Bạch Bạc Sĩ nhìn cô chằm chằm, than thở! Bất đắc dĩ anh đành gỡ dây điện máy sấy ra, cắm vào phích cắm, ngồi ở mép ghế sô pha, cầm một nắm tóc cô lên, bật công tắc máy sấy, giúp cô sấy khô.

Tiếng máy sấy kêu vù vù, anh cúi đầu xuống kiên nhẫn cầm từng nắm từng nắm tóc dài của cô sấy khô.

Gia Lệ vẫn úp mặt xuống, được anh giúp sấy khô tóc, nước mắt cô cứ tu


XtGem Forum catalog