XtGem Forum catalog
Bạn Đồng Hành

Bạn Đồng Hành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210400

Bình chọn: 9.5.00/10/1040 lượt.

sau đó thì em chuyển ra ngoài vì dì rất khó tính, mà thực ra là bố mẹ muốn em có một cuộc sống tốt hơn thôi

- Ở cùng gia đình cũng tốt chứ sao – Tôi ngạc nhiên.

- Tại dì hay mang trai về nhà – Bảo Hân nói thản nhiên

- À ra vậy – Tôi thở dài

- Sống một mình cũng ổn mà, thực ra em chẳng phải lo nhiều vì bố mẹ cũng thuê người giúp việc cho em rồi. – Bảo Hân khẽ vuốt vuốt mái tóc của mình

- Ừ!

Tôi nghĩ thầm có những người sướng từ trong trứng nước, vì thế Bảo Hân lạ với cuộc sống ở VN như vậy cũng không có gì là bất hợp lý cả.

- Anh chắc phải yêu chị ấy lắm – Bảo Hân hỏi tôi

- Ừm – Tôi thừa nhận

- Vậy bây giờ còn yêu nữa không?

Bảo Hân lại hỏi tôi một câu hỏi vô tư. Với em thì như vậy nhưng với tôi khó quá. Nhiều lúc tôi tự hỏi rằng từng hành động của vợ liệu có giết dần tình yêu trong tôi, tự hỏi rằng liệu những hành động níu kéo của tôi có làm cho vợ tôi yêu hơn không? Tự hỏi rằng điều đó tôi làm vì tôi hay làm vì bố mẹ hai bên? Tự hỏi rằng... nhưng chính tôi cũng chẳng có câu trả lời.

- Anh không biết nữa – Tôi thở dài ngán ngẩm

- Vậy theo anh thế nào là yêu – Có vẻ đây là chủ đề ưa thích của Bảo Hân

- Thế em yêu ai chưa? – Tôi hỏi lại Bảo Hân.

- Cũng có một hai người nhưng em chẳng nhớ gì cả - Bảo Hân vẫn thản nhiên

- Thế em nghĩ tình yêu như thế nào

Đột nhiên Bảo Hân nhìn thẳng vào mắt tôi rồi rất nhanh lại quay đi

- Em không biết, nhưng có lần em gặp một người, người mà ngay từ lần đầu tiên tim em đã đập rất mạnh. Em chẳng biết gì về người ta cả nhưng em nghĩ em đang yêu.

- Hì! Người ta gọi là tiếng sét ái tình đó – Tôi bật cười.

- Có thể. Và em sẽ làm tất cả.. – Bảo Hân tự nhiên nói nhỏ

- Sao cơ? – Tôi ngạc nhiên trước câu nói của Bảo Hân

Bảo Hân nhặt lấy cái nắp chai mở từ lúc nào dưới chân rồi ném mạnh xuống mặt hồ Tây.

- Thì to live is to fight mà anh – Bảo Hân mỉm cười.

Tôi cười, nhìn khuân mặt Bảo Hân có vẻ khá là vui vẻ

- Đúng đấy em ạ. Câu này ngày xưa anh cũng lấy làm phương châm sống của mình.

- Vâng! – Bảo Hân cười tự tin.

Trời đã chuẩn bị sang chiều, ánh nắng vàng vọt ánh lên trên mặt hồ như những dải kim cương vậy.

- Anh có hối tiếc không? – Bảo Hân lại hỏi tôi

- Về việc gì?

Tôi hỏi lại, câu hỏi của Bảo Hân cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi

- Thì việc chia tay ấy

- À ừ. Anh không biết – Tôi lại bắt đầu suy nghĩ tại sao Bảo Hân lại có vẻ hứng thú với chủ đề này.

- Vậy chắc là không rồi, em nghĩ tình yêu cũng đã hết rồi – Bảo Hân nói nhỏ

- Có thể. Mà em thấy thằng Bảo bạn anh thế nào? – Tôi không muốn tiếp tục mà lái sang câu chuyện khác.

- Anh nói về anh Bảo á? – Bảo Hân cười cười

- Ừ, em thấy thế nào?

- Em chẳng biết, anh ấy chẳng nói gì cả.

- Đàn ông Việt mà, nếu càng thích ai thì càng ngậm tóc trong miệng – Tôi cười

- Anh Bảo thích em á? – Bảo Hân sửng sốt

- À không, đấy là anh nói chung chung vậy thôi – Tôi giật mình, nghĩ bụng thôi lỡ lộ tẩy rồi.

- Vâng. Nhưng ở bên kia cũng nhiều người như vậy lắm.

- Ừ!

- Em thì lại không thích như thế? Em thích những người mạnh mẽ cơ

- Vậy à?

- Vâng! Đàn ông mạnh mẽ ai chả thích. Với lại như thế phụ nữ sẽ cảm thấy họ giá trị hơn khi được theo đuổi.

- Hì hì! Em nói hay quá

- Đâu. Em nói thật đấy. – Bảo Hân mỉm cười

- Giờ thì anh hiểu tại sao đàn ông tốt bao giờ cũng FA – Tôi cười cợt

- FA là gì ạ?

- Là forever Alone. – Tôi cười khùng khục

- A ha, đúng rồi

Lần đầu tiên tôi thấy Bảo Hân cười lớn, tự hỏi rằng sao em lại không hay cười như thế nhỉ? Miệng cười của em rất tươi và rộng, nhìn em thế này tôi cảm thấy em gần gần đôi chút. Chứ bình thường trông em cứ như nữ thần ở cách xa mọi người vậy, rất thích nhưng lại ngại đến gần. Đấy là là lời thằng Bảo nói tôi thế.

- Em cười tự nhiên thế này có phải hay không! – Tôi buột miệng

- Hì hì! Thật hả anh

- Ừ! Em lúc nào trông cũng như một tiểu thư sang trọng, có rất nhiều người quý em ở công ty nhưng chẳng ai dám nói chuyện với em cả.

- Ơ vậy hả anh? – Bảo Hân ngạc nhiên

- Chả thế! Em cứ dân dã như tụi anh đây này. Thích cười thì cười, thích nói thì nói. Việc gì mà phải ngại chứ. – Tôi hứng chí nói lớn lên

- Em cũng muốn nhưng không quen lắm – Bảo Hân tần ngần.

- Thì học lại đi, sợ gì chứ. Nhìn em mọi người chỉ dám đứng từ xa ngắm thôi. Hehe

- Học kiểu gì hả anh, từ bé em đã thế rồi? – Bảo Hân mắt tròn xoe.

- À à..

Tôi tắc tị, hứng chí lên thì nói thế thôi chứ dạy dỗ cái gì, có ai biết gì mà dạy dỗ tụi tôi đâu. Xã hội tự dưng nó làm cho chúng tôi trở thành con người như thế và chúng tôi cũng hài lòng như thế. Nhưng nhìn đôi mắt và vẻ mặt của Bảo Hân đến tội, em đang nhìn tôi đầy ám ảnh và hy vọng. Quả đúng em là người con gái cao sang thật, nhiều người xung quanh chắc không thể tin một cô gái như em lại có thể ngồi ở quán trà đá như thế này, họ đang nhìn chúng tôi soi mói.

- Đi uống trà đá thế này cũng là một cách đấy – Tôi cười

- Có vậy thôi à? – Bảo Hân ngạc nhiên

- Em thử làm những điều mình chưa làm bao giờ nữa xem – Tôi nhăn nhở

- Làm cái gì cơ ạ? – Em lại tròn xoe mắt

- Chửi bậy chẳng hạn

- Eo!

Bảo Hân bụm miệng cười. Có vẻ việc lấy tay ch