váy bỏ đi.
"Lương Ngân, em..." Trình Mạc Nhiễm bị cô nói không nói được lời nào, đúng vậy, anh không là gì của cô, dựa vào cái gì năm lần bảy lược quản chuyện của cô đây?
Nhưng anh nghĩ, Vệ Nam là anh em tốt của anh, anh không thể để phụ nữ như vậy mê hoặc, sau đó liền lớn tiếng nói:" Lương Ngân, tốt nhất thu hồi sự khôn ngoan của em, cách xa Vệ Nam một chút."
Uy hiếp, uy hiếp,uy hiếp trắng trợn, Lương Ngân nổi giận, nhưng là vẫn quay về hướng cầm thú mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng nói ra một câu:" No way." Mang đôi giày cao gót bước một mạch cũng không quay đầu lại, vội vàng đi về hướng bữa tiệc.
"Em......" Trình Mạc Nhiễm bị cô làm cho tức giận, cô gái này đúng là không biết phân biệt, đây là lần thứ mấy rồi, lần thứ mấy khiêu chiến tính nhẫn nại của anh rồi?
Tần Vũ nhìn cô gái nhỏ đang nâng váy này không thể là người làm cho Trình Mạc Nhiễm tức giận được, trên miệng anh nở nụ cười chế giễu, lần này có thể nhìn thấy, người phụ nữ khiến cho Trình Mạc Nhiễm kinh ngạt, cô thật sự là người đầu tiên.
"Vũ, anh làm gì mà lâu vậy? Người ta tìm anh thật lâu!" Một phụ nữ đẹp, đi tới ôm eo của Tần Vũ, tựa vào ngực anh.
" Đi thôi." Người phụ nữ dịu dàng ôm chặt eo Tần Vũ đi về phía có ánh đèn sáng trưng.
Một lúc sau Vệ Nam tìm Lương Ngân, nhìn thấy Lương Ngân trở về sắc mặt u ám, vội hỏi thăm cô, Luơng Ngân lấy cớ vì mệt mỏi, khiến Vệ Nam đưa cô về nhà, Vệ Nam không nói hai lời, liền kéo Lương Ngân đi.
Trình Mạc Nhiễm ở trong vườn Tần gia hút thuốc một lúc, liền cô đơn trở về phòng bữa tiệc.
Lương Ngân về đến nhà, ba người kia đang ở trong Khuê Mật Ô vuông trang trí cây thông Noel, còn Ngôn Ngôn thì ở trên tường dán rất nhiều giấy hình ông già Noel, mọi người vừa nói vừa cười, thật ấm áp.
Lương Ngân khoác áo của Vệ Nam nâng váy quay trở về, tất cả mọi người có một chút kinh ngạc, không nghĩ đến cô có thể trở về nhanh như vậy.
"Ngân Ngân sao cậu trở về sớm như vậy?" Đàm Cẩm Niên đang ở trên cây thông Noel treo sao, nhìn Lương Ngân nghi ngờ hỏi.
"Mình gặp phải sao chổi rồi, Cẩm Niên cậu mau xem quẻ cho mình đi, gần đây mình còn gặp phải chuyện không may gì nữa? Vừa rồi ở trong bữa tiệc lại gặp phải Trình Mạc Nhiễm, anh ấy lại là bạn của anh Vệ Nam, sau đó lại bắt mình đi, may mắn..." Lúc sau âm thanh càng ngày càng nhỏ, vì thế mọi người không còn nghe thấy, Lương Ngân oán giận, thật may là anh Vệ Nam không bỉ ổi giống anh ta, nếu không mình thật sự rơi xuống vực sâu rồi.
"Ngân Ngân , mình đồng tình với cậu!" Văn Tiêu Nghệ mặc áo ngủ bổ nhào lên sô pha, giúp Lương Ngân cởi áo khoác , để xuống bàn đứng dậy cột tóc lên.
"Ừ, Ngân Ngân, lần này Trình Mạc Nhiễm không làm như thế với cậu chứ? Tang Vũ nhớ lại những lần trước, lần nào Lương Ngân cũng chịu khi dễ.
"Không có, lần này mình phản ứng nhanh, không bị anh ta chiếm tiện nghi." Lương Ngân hai gò má ửng đỏ.
"Chị, chị bị khi dễ hả? Ai chiếm tiện nghi của chị? Lương Ngôn nhảy xuống ghế, mở to mắt trông chờ Lương Ngân.
Lúc này, bốn người mới nhớ tới, còn có một bạn nhỏ, nhưng mà, đã muộn rồi.
"Ách...Không phải, là, ai da, em còn nhỏ hỏi nhiều như vậy làm gì?" Lương Ngân không biết giải thích thế nào cùng Lương Ngôn, đành phải giả bộ chèn ép cô.
"Thôi đi, không phải bị người ta hôn thôi sao, cái đó có gì đâu phải giấu? Em cũng trưởng thành rồi, cái gì còn con nít nữa?" Lương Ngôn nhỏ giọng than thở, lại tiếp tục loay hoay cây thông Noel .
Bọn họ bốn người nhìn cô, cô nhìn họ, đều bất đắc dĩ nhìn đối phương, chuẩn bị đồ ăn cho cho tiệc Giáng Sinh.
Nói tóm lại, Lương Ngân lễ Giáng Sinh này trôi qua vẫn rất vui vẻ, chị em vừa ăn uống, nói nói cười cười, hơn nửa đêm trôi qua, lúc đang ngủ, nhận được điện thoại của Hàn Tô, Lương Ngân cũng rất vui vẻ cùng cậu nói chuyện cho tới khuya, mới đi ngủ, ngày hôm sau, năm người cùng nhau ngủ nướng, nên mở cửa hàng trễ.
Trình Mạc Nhiễm sau lần kinh ngạc ở trong buổi tiệc, tâm trạng vẫn không tốt lắm, đứng sát cửa sổ trong văn phòng nhìn xe cộ ở bên ngoài, anh nghĩ : từ sau khi gặp Lương Ngân, cho tới bây giờ vốn không có tâm trạng tốt.
"Trình tổng, điện thoại của Ti Ti tiểu thư ngài nhận không?" Thư ký báo cáo với Trình Mạc Nhiễm.
" Nói tôi không có ở đây, đợi chút...Chuyển máy đi." Do dự một chút vẫn là nối máy, Trình Mạc Nhiễm không thể để một phụ nữ không biết phân biệt làm hỏng tâm trạng.
Điện thoại Ti Ti được chuyển vào, phụ nữ thôi, đi dạo phố, làm đẹp, đều là chuyện trọng đại, Trình Mạc Nhiễm đồng ý với Ti Ti cùng cô đi thử kính, thuận tiện đi đến cửa hàng Khuê Mật Ô Vuông để thử quần áo.
Trình Mạc Nhiễm trong lòng đã buồn bực, cửa hàng quần áo bây giờ sao phục vụ kém như vậy, muốn nghệ sĩ phải tự mình đi lấy quần áo ? Nhưng khi anh đi mới biết được.... .....
Trình Mạc Nhiễm đứng trước cửa hàng “Khuê Mật Ô Vuông “ ở ngoại thành mở cửa chiếc xe BMW, ngắm nhìn xung quanh, mặt tiền cửa hàng có chút thương cảm:
“Em muốn quần áo gì, mà nhất định đến phải đến nơi tồi tàn này lấy vậy?”
"Nơi này hả, tuy nhỏ nhưng đầy đủ cả, có rất nhiều nghệ sĩ của E-ver quần áo đều lấy ra từ cửa tiệm này, hơn nữa quần áo của
