
ưng xem tình hình bây giờ hình như là
không thể nào. . . . . .
"A Khang. . . . . . A Khang. . . . . ." Nàng rất nhớ hắn, rất nhớ hắn. . . . . . Ban đêm, Đỗ Trọng
Khang không tìm được Mai Phượng Tuyết, gấp gáp tìm kiếm nàng khắp nơi,
cho đến khi Tiểu Thiện mặt nhăn mày nhó nói cho hắn biết Mai Phượng
Tuyết có thể đang thực hiện kế hoạch nghiên cứu cách chưng cất rượu, hắn mới chạy như bay hướng hầm chưng cất rượu phóng tới.
"Mai cô nương ở đây?"
"Còn bên trong. . . . . ." Thủ vệ khẩn trương nói. Sắc mặt trang chủ rất khó coi, khó coi đến mức làm cho người ta không rét mà run.
"Đáng
chết! Sao các ngươi dám để một mình nàng đi vào ?!" Đỗ Trọng Khang tóm
cổ áo tên thủ vệ, tức giận quăng hắn xuống, thật nhanh xông vào trong
hầm.
"Mai Mai. . . . . ." Đỗ Trọng Khang tìm kiếm bóng dáng của Mai Phượng Tuyết, trái tìm phải kiếm, vẫn không thấy nàng.
Đáng chết, nàng lại chạy trốn tới nơi nào? Chẳng lẽ rơi vào trong thùng rượu?
Ở một chỗ khác trong hầm, Mai Phượng Tuyết say đến thất điên bát đảo
trong tai loáng thoáng truyền đến thanh âm quen thuộc của Đỗ Trọng
Khang, không dám tin lẩm bẩm nói: "A Khang?"
Không thể nào? Nàng
chỉ tùy tiện kêu tên, hắn lại thật sự xuất hiện sao? Ưmh, đầu của nàng
thật choáng váng, nhất định là nàng nghe lầm.
"Mai Mai?" Mặc dù
âm lượng nàng phát ra không lớn, thậm chí có thể nói là nhẹ như muỗi
kêu, nhưng Đỗ Trọng Khang vẫn nghe được thanh âm của nàng.
"A Khang?" Nàng nghe lầm nghiêm trọng tới vậy sao. Thanh âm A Khang làm sao càng lúc càng rõ ràng bên tai?
Đỗ Trọng Khang đi theo nguồn âm thanh, leo lên cái thang, quả nhiên thấy nàng vùi lấp ở trong thùng rượu.
"Mai Mai!" Nàng cư nhiên để mình rơi vào trong thùng rượu?
"A Khang?" Mai Phượng Tuyết khẽ ngửa đầu, phát hiện bóng dáng hắn ở trước
mặt nàng lay động, trong khoảng thời gian ngắn còn tưởng rằng mình đang
nằm mơ."Không, là ảo giác, là ảo giác. . . . . ."
"Cái gì ảo
giác? Ta là thật!" Đỗ Trọng Khang chân mày nhăn thành một đường, tung
người bay xuống, dùng sức bắt được phía sau nàng, lập tức kéo nàng ra.
Tất cả quá trình nàng cảm thấy khó mà thoát khỏi nhưng trong nháy mắt đã hoàn thành.
"A Khang? Thật sự là ngươi?" Cơ thể ướt át mềm nhũn
của Mai Phượng Tuyết vô lực dựa hẳn vào hắn, không dám tin nhìn chằm
chằm hắn.
"Nói nhảm." Đỗ Trọng Khang môi mím thật chặt."Không
phải là ta còn có thể là ai?" Hắn ôm nàng sang thùng rượu bên cạnh ngồi
xuống, trấn an nỗi sợ hãi trong lòng nàng.
"Thật sự là ngươi!" Mai Phượng Tuyết cao hứng bừng bừng gắt gao ôm lấy hắn."Nhưng làm sao ngươi cứ lay động không ngừng?"
"Nàng say." Đỗ Trọng Khang nhìn gò má nàng lúc này đã nhuốm màu đỏ tươi ở
trước mặt hắn, sắc mặt rất khó coi. Nàng đáng chết cư nhiên một thân một mình chạy tới hầm chưng cất rượu, còn để cho mình té xuống thùng rượu!
"Ta có say sao?" Mai Phượng Tuyết hoàn toàn không cảm giác mình đã uống
rượu say."Ta vừa rồi không có uống rượu, nào có thể say?"
"Nàng
ngâm cả người trong rượu lâu như vậy, không say mới là lạ." Đỗ Trọng
Khang rốt cuộc không nhịn được nổi cáu với nàng. Cho dù biết rõ nàng đã
say, hắn vẫn không tiếc lời mắng nàng, hồi sau mới bình ổn tâm tình
không đành lòng để nàng lại sợ hãi." tại sao nàng một mình lén lén lút
lút chạy tới nơi này?"
"Ta rất yêu mến ngươi. . . . . ." Mai
Phượng Tuyết trả lời không ăn nhập với vấn đề hắn hỏi."A Khang, ta rất
yêu mến ngươi. . . . . ." Nàng say đôi mắt trở nên lờ đờ mông lung nói.
Đỗ Trọng Khang định nói, cả người đột nhiên chấn kinh. Nàng sao đột nhiên
nói tới chuyện chẳng liên hệ này chứ? Hắn rõ ràng đang chất vấn nàng
không phải sao? Nhưng một lời này của nàng lại thực êm tai dễ nghe.
"Ta đã nói với ngươi. . . . . . Ta thật ra không phải cố ý chạy tới nơi này ." Mai Phượng Tuyết dựa vào ngực hắn, tìm kiếm vị trí thoải mái
nhất."Ta tới nơi này, nguyên nhân lớn nhất, là sợ ngươi bị hoàng thượng
chặt đầu!" Nàng giống như đang công bố bí mật kinh thiên động địa.
Đỗ Trọng Khang chân mày lần nữa nhíu lại. Hắn bị huynh đệ của hắn chặt đầu?
"Ta đã nói với ngươi. . . . . . Ta phải gả cho hoàng thượng. . . . . . Cho
nên ta không thể thích nam nhân nào khác ngoại trừ hoàng thượng. . . . . . Nhưng đột nhiên ta lại phát hiện ta rất thích rất thích ngươi. . . . . . Cho nên ta nhất định phải học được phương thức ủ rượu. . . . Sau đó
rời xa ngươi, như vậy ta mới không tiếp tục thích ngươi. . . . Nếu không hoàng thượng biết ta thích ngươi, nhất định hoàng thượng sẽ đem đầu của ta trảm, không chỉ thế đầu của ngươi cũng khó giữ." Mai Phượng Tuyết
mắt say lờ đờ sương mù nói, đỏ au, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên đầy uất
ức cùng khổ sở.
Đợi nàng nói xong Đỗ Trọng Khang không biết nên
giận hay là nên mừng. Cao hứng là nàng thừa nhận thích hắn, tức giận vì
nữ nhân ngốc này, muốn dùng cách rời xa hắn để quên hắn? Làm sao có thể! Nàng cho là muốn gần hắn thì gần, muốn rời đi thì liền đi được sao?
"Uy. . . . . . A Khang, cái người này mấy ngày nay tại sao đối xử với ta
lạnh lùng như vậy. . . . . . Ta thật sự rất lo lắng ngươi không còn để ý ta nữa.