ý thức mơ hồ. Cô muốn mở mắt ra, muốn nhìn người
tên Mộ Dung Trần rốt cuộc là ai, nhưng mí mắt lại như bị đá nặng ngàn
cân đè lại, bất di bất dịch. Nóng quá, thật khó chịu, cô chỉ muốn càng
nhiều.
Nhưng, tại sao, anh lại rời khỏi cô vậy?
“Đừng đi”
Toàn thân cô không còn vật gì, như đứa trẻ lúc mới sinh. Da thịt trắng noãn
tinh tế trên drap giường màu đen tương giao chiếu rọi, cảnh tượng tuyệt
mĩ như thế làm cho anh nín thở, làm sao anh có thể chịu được?
Cô đẹp đến mức làm cho lòng anh run rẩy.
Anh cho rằng, anh còn phải tốn thêm một chút thời gian mới có được cô,
không ngờ, lại nhanh như vậy, thậm chí nhanh đến mức anh không kịp phản
ứng.
Nhưng, anh muốn cô.
“Tôi sẽ không đi”
Quần áo trên người ào ào rơi xuống đất, anh trở lại bên giường, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn.
Da thịt với da thịt tiếp xúc trực tiếp, dương cương với âm nhu, cường tráng với yếu đuối….. Anh muốn nổi điên.
“Bảo bối, nhịn một chút, được không?”
Đau, rất đau….. Cảm giác đau kịch liệt làm cho suy nghĩ của cô thanh tỉnh
trong nháy mắt. con ngươi đen thui, bỗng nhiên trợn to, người đàn ông 3
lần 4 lượt muốn vô lễ với cô, tại sao luôn chèn ép cô.
"Đau, thật là đau, buông tôi ra, buông tôi ra. . . . . ." Cô đau khóc thành tiếng.
Của hắn lớn như vậy, làm sao cô có thể chịu được? Người nào có thể chịu được đau đớn như vậy chứ.
“Ngoan, một lát sẽ hết thôi…”
Anh dùng đôi môi ngăn lại tất cả khẩn cầu cùng tiếng khóc của cô, chỉ muốn cùng cô dây dưa mãi.
Điên cuồng, mê loạn, không có ý thức. . . . . .
Mồ hôi, nước mắt, chưa bao giờ ngừng nghỉ. . . . . .
Tận tình giày xéo, tận tình đắm chìm. . . . . .
Phụ nữ cùng đàn ông kết hợp, có thể chạm đến thế giới cực lạc….
Tình cảm không biết tên, đã sớm khắc sâu vào tận xương tủy, sâu trong linh hồn….. Tại sao cô còn không tỉnh lại?
Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm người phụ nữ nằm ở trong chăn, lại nhìn đồng
hồ trên tay của mình, 12 giờ trưa rồi, nói cách khác, sau khi anh tỉnh
lại, vẫn ngồi ở đây chờ cô tỉnh lại. Nhưng, cô giống như đang ngủ, nếu
không phải vẫn còn hô hấp nhàn nhạt chứng minh cô vẫn còn thở, anh thật
sẽ tin rằng người phụ nữ ngủ trên giường anh từ tối qua đến giờ không
nhúc nhích đã tắt thở rồi.
Đầu năm nay sẽ còn có người vì làm
tình đến thể lực cạn kiệt mà ngủ mê không tỉnh sao? Ý tưởng này chợt lóe trong đầu làm cho Mộ Dung Trần cảm thấy nhức đầu.
Tối hôm qua,
do tác dụng của dược, cô không ngừng quấn lấy anh, căn bản không biết
mình đã làm gì. Nhưng anh lại tỉnh táo, anh biết rõ mình đang làm gì.
Sau khi giải dược tính cho cô, thân thể nho nhỏ mềm mại, dường như muốn như thế nào cũng không đủ, không quản cô đang mê man, anh chỉ có thể theo
bản năng một lần, lại một lần muốn cô…. Thậm chí, sau lần thứ nhất ôm cô đến phòng tắm tắm rửa, trên thân thể nhỏ bé, mềm mại hiện đầy dấu vết
của anh, làm cho anh mất khống chế.
Đúng vậy, ở trên người cô mất khống chế. Chẳng lẽ mình đã đòi hỏi quá độ!
Lông mày anh tuấn nhăn chặt lại, không được, nếu cứ ngồi chờ như vậy, anh muốn nổi điên mất.
Đưa tay cầm lấy điện thoại để ở 1 bên, chỉ mất mấy giây, điện thoại đầu dây bên kia đã có người tiếp: “Cổ quản gia, lập tức thông báo với quản gia, để cho ông ấy đến phòng của tôi, con nữa, đem một bộ ga sạch sẽ lên
đây”
Vì không muốn ảnh hưởng đến người trên giường, Mộ hạ thấp giọng nói, nhưng mệnh lệnh của thiếu gia ý vị 10 phần.
Người giúp việc nhà Mộ Dung luôn luôn làm việc gọn gàng, linh hoạt, chuyện
của ông chủ phân phó sao có thể làm qua loa? Nhưng tứ thiếu nhà bọn họ
10 ngón tay chưa bao giờ nhúng tay vào việc nhà, vừa nói cái gì? Tự mình thay ga giường? Có thật không? Hôm nay tứ thiếu thật kì quái, rõ ràng
không phải chủ nhật, cũng không đi làm, bữa sáng cũng không xuống ăn,
bây giờ lại muốn tự mình đổi ga giường?
Tứ thiếu mặc dù không
giống những công tử nhà giàu khác, nhưng phụ nữ bên cạnh nhiều vô số kể, nhưng từ trước đến nay cũng chưa từng dẫn phụ nữ về nhà.
Chẳng lẽ bên trong thật sự có người sao?
Cổ Quản gia tự mình đưa ga giường lên, nhìn vẻ mặt nặng nề của Tứ thiếu gia, chỉ mở một bên cửa, vẻ mặt nghi hoặc.
“Cổ quản gia, ông còn có việc gì sao? Không có chuyện gì thì đến cửa đợi
bác sĩ, khi nào ông ấy tới bảo ông ấy lên phòng tôi” Mộ Dung Trần bất
mãn nhìn quản gia chưa bao giờ nhiều chuyện, hôm nay vì sao lại không
bình thường như vậy?
“Thiếu gia, có cần tôi bảo người đến giúp cậu thay ga không?” Cổ quản gia vẫn cảm thấy chuyện này có chút cổ quái.
“Không cần, ông xuống dưới trước đi. Nhớ kĩ, nếu như không có sự đồng ý của
tôi, bất luận người nào cũng không được vào phòng tôi” Rầm một tiếng,
cửa phòng đã nặng nề khóa lại.
“Cổ quản gia, trong phòng tiểu tứ có chuyện gì sao?” Một đạo thanh âm trầm ổn từ trên lầu truyền đến, Cổ quản gia quay đầu lại:
“Nghiễn thiếu gia, không có việc gì, tứ thiếu muốn tự mình đổi ga giường mà thôi” Lão quản gia cung kính nói.
“Thay ga vào thời điểm giữa trưa sao?” Mộ Dung Nghiễn không thể tin nhìn vào cánh cửa đã đóng chặt, tiểu tứ bị chập mạch sao?
"Vâng"
"Cổ Quản gia, bác sĩ đến