Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328175

Bình chọn: 9.5.00/10/817 lượt.

ng.

Bây giờ cô lại khóc như vậy, không chỉ vì anh cưỡng bách, còn

vì không có mặt mũi nào đối diện với người cô yêu ư? Mẹ kiếp, anh mặc kệ tình yêu của cô sâu đậm đến đâu, nhưng bây giờ cô là người phụ nữ của

anh, tất cả những người đàn ông khác đều phải tránh sang một bên. Ai

cũng không thể ngăn cản anh cưới cô.

"Đúng vậy, tôi yêu anh ấy, chỉ thích anh ấy."

Đôi mắt đẫm lệ, giàn giụa nước mắt, cô không muốn nhìn khuôn mặt cực kì âm trầm của người đàn ông này.

“Tiết Tình Tình, tôi cảnh cáo em, trước mặt tôi không được nhắc đến người đàn ông khác. Nếu như anh ta biết em đã là người đàn bà của tôi, em nói thử xem, anh ta còn muốn lấy em không?” Cô gái này, muốn chọc giận anh đúng không?!

“Đó là chuyện của tôi với anh ấy, không liên quan đến

anh. Bách Lâm không phải là người đàn ông như thế, anh ấy sẽ không vô sỉ hạ lưu giống như anh, chỉ biết lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn…..”

Cằm không ngừng bị nắm đau, eo cũng bị anh siết chặt đến đau nhức, nhưng cô không muốn khuất phục.

Người đàn ông này cũng biết ỷ thế mạnh uy hiếp cô ư? Nhưng đối với lời của

anh, trong lòng cô cũng không thể không hoài nghi, Bách Lâm có thể tiếp

nhận cô không? Trong xã hội này, nói đường đường chính chính đều là giả. Nào là đàn ông không quan tâm phụ nữ còn trong sạch hay không?

Vậy tại sao có nhiều người phụ nữ còn muốn làm chuyện đó, chẳng lẽ là vì họ muốn, không, vì chỉ để thỏa mãn nhu cầu của đàn ông thôi. Bách Lâm của

cô là người đàn ông như vậy sao? Bách Lâm, anh có phải như vậy không?”

“Dương Bách Lâm, của công ty thực phẩm Thanh Vinh phải không? Đối phó với anh

ta, tôi còn có nhiều thủ đoạn. Tiết Tình Tình, tôi lợi dụng lúc em gặp

khó khăn sao? Tối hôm qua, không biết ai ở dưới thân tôi, cầu xin tôi

muốn em?”

“Anh…. Đồ hạ lưu. Tại sao anh có thể liên lụy người vô

tội. Chuyện này không liên quan đến Bách Lâm, càng không liên quan đến

Dương gia” Bởi vì một câu nói của anh, cô sợ đến không dám khóc nữa.

Cô rất rõ, Mộ Dung thế gia rất có thế lực, chỉ một thủ đoạn nhỏ cũng có

thể làm cho Dương gia sụp đổ. Nhưng, cô không muốn vì cô mà người nào bị liên lụy, nhất là Bách Lâm.

"Đủ rồi, tôi không muốn được nghe lại cái tên đó." Căm tức buông cằm nhỏ của cô, bởi vì nó đã bắt đầu ửng đỏ:

“Bắt đầu từ hôm nay không cho em nhắc đến người đàn ông đó, em chỉ cần chờ làm cô dâu của Mộ Dung Trần tôi là được rồi”

"Không thể nào!"

Lấy được ngắn ngủi tự do Tình Tình dùng sức đẩy anh ta ra, "Anh buông

tôi ra. Tôi vĩnh viễn sẽ không đồng ý gả cho anh. Tôi mặc anh bất kể

là ai, tôi không lấy, không lấy, chính là không muốn gả."

“Có phải tôi nói gì em cũng không muốn gả cho tôi?” Nhìn cô giãy dụa khổ sở như vậy, anh dứt khoát ép cô xuống ghế sofa.

Cô gái này, chỉ cần cô dám nói không lấy 1 lần nữa, cô cứ thử xem!

"Không lấy, chính là không lấy. . . . . ."

Đừng tưởng rằng anh ta dùng thân thể to lớn của mình để chèn ép cô là có thể uy hiếp được cô. Nhưng, tại sao những lời này vừa mới đến miệng lại

ngày càng nhỏ dần?

“Tiết Tình Tình, nếu như đem tất cả tài sản của Tiết Thiệu Trạch ra làm tiền đặt cọc, em có gả hay không?”

“Chuyện của ông ấy không quan hệ với tôi”

Người đàn ông được gọi là ba đó, ngoại trừ có chung dòng máu với cô, ông ta

có thể cho cô cái gì? Những năm gần đây, mặc dù ở bên cạnh ông, cô có

thể không lo cuộc sống cơm áo, nhưng cô cũng không vui vẻ. Ông ta phụ mẹ cô, đây là món nợ mà cả đời ông ấy cũng không trả hết được cũng là

chuyện không thể nào thay đổi. Cô vĩnh viễn cũng không tha thứ cho ông

ta, là ông ta đã bắt cô và mẹ cô phải chia lìa.

Nếu như là nhà Mộ Dung muốn đối phó ông ta, cô không muốn hỏi tới, cũng lười hỏi.

Nếu như không phải ông ấy mang người đàn bà kia về, mẹ cũng không bỏ đi,

nếu không phải vì con gái của người đàn bà kia, cô sẽ không có kết cục

như ngày hôm nay. Cô còn nên hiếu thảo với ông ấy ư? Nếu như Mộ Dung

Trần muốn dùng điều này uy hiếp cô, vậy anh ta sai rồi. Cô không quan

tâm, tuyệt đối không.

Trong lòng Mộ Dung Trần than thở, người

phụ nữ này, quả nhiên khác với những người khác. Rõ ràng dung mạo thiện

lương, dễ thương, nhưng lòng dạ lại lạnh lùng hơn bất kì ai. Đối với cha ruột của mình cũng không quan tâm. Thật là nghiệp chướng mà, khi không

anh lại thích cái tính này của cô.

“Em biết không?! Gần đây

ngành thực phẩm vừa mới công khai chính sách an toàn thực phẩm mới” Mộ

Dung Trần yên lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mờ mịt.

“Chuyện này liên quan gì đến tôi?”

Tình Tình không hiểu người đàn ông này, tự nhiên lại nói với cô những chuyện này làm gì?. Có quan hệ gì với cô sao?

“Thực phẩm Thanh Vinh, là của Dương gia đúng không? Tôi nghe nói cũng nằm

trong phạm vi kiểm tra. Mà cửa lớn nhất của Thanh Vinh thực phẩm chính

là nhà Mộ Dung”

“Em không phải muốn biết kết quả như thế nào sao?”

Cố Kỳ Nam là người phụ trách điều tra lần này, mà hắn lại là bạn tốt của

anh. Thanh Vinh có vấn đề hay không, cũng phải xem người phụ trách kiểm

tra có thông qua hay không?!

“Anh có ý gì?”

Giống như nghe được cái gì, Tình Tình nhíu mày, anh ta th


XtGem Forum catalog