ũng phải giống Tình Tình gọi người một tiếng cậu rồi, đúng không?”
Mộ Dung Trần yên lặng nhìn Thẩm Tính Hoa:
“Cậu cảm thấy có chuyện gì con không thể biết sao?”
“Tứ thiếu, tôi biết với năng lực của nhà Mộ Dung, không có chuyện gì có thể giấu cậu”
Thẩm Tính Hoa cũng không cố ý dài dòng nói:
“Tôi cũng chưa từng nghĩ muốn giấu cậu cái gì. Chỉ là, mẹ Tình Tình có mấy
lời muốn ta nói với con gái của bà, nếu như cậu muốn nghe, thì ở lại
cũng không sao”
“Tình Tình, vậy em hy vọng anh ở lại hay ra ngoài?” Mộ Dung Trần thu hồi tầm
mắt, lại nhìn cô gái sau khi nghe thấy từ mẹ, toàn thân hình như cũng
run lên.
“Ý muốn của tôi có quan trọng không?” Tình Tình cố gắng để mình bình tĩnh. Mẹ cũng biết cô muốn kết hôn!
“Quan trọng” Bàn tay nâng cằm của cô lên:
“Nói cho anh biết đáp án của em”
Nếu như cô không muốn cho anh nhìn thấy vết thương sâu nhất trong lòng cô, vậy anh sẽ tránh mặt, tạm thời tránh mặt.
“Tôi muốn cùng cậu tôi nói chuyện riêng một chút có được không?” Nhìn về
phía anh. Tình Tình nói ra yêu cầu của mình. Cô biết, cậu nhất định có
chuyện quan trọng muốn nói với cô, hơn nữa chuyện này nhất định có liên
quan đến người đàn ông này.
Mặc dù không có biện pháp đuổi anh
đi, nhưng nếu như anh thật lòng muốn cho cô một chút không gian tự do,
cô hy vọng anh sẽ không ở lại.
“Anh sẽ ở bên ngoài chờ em” Mộ Dung Trần hôn lên mặt cô một cái, sau đó rất vui vẻ đi ra ngoài.
Người đàn ông này thật là…. Tình Tình cúi đầu vuốt lên vết hôn của anh ta,
khuôn mặt nhỏ nhắn nóng lên, không dám ngẩng đầu nhìn Thẩm Tính Hoa.
Điều này thật sự là, lúc đầu cô cùng Dương Bách Lâm đi với nhau, lần đầu gặp mặt cậu, vẫn luôn giữ lễ độ, nhưng người đàn ông này giống như muốn tuyên bố chủ quyền của anh ta trước mặt mọi người vậy.
“Khụ!” Thấy Tình Tình ngượng ngùng ngẩng đầu, Thẩm Tính Hoa mới lên tiếng:
“Tình Tình, con cùng anh ta quen biết như thế nào?” Trước đây, không phải cô
thường xuyên đi chung với Dương Bách Lâm sao? Tại sao lại muốn kết hôn
với Mộ Dung Trần, nếu như không phải người của Mộ Dung Trần tìm được nơi ở của chị, chị thông báo với ông, chắc bây giờ ông cũng không biết tin
gì.
“Cậu, không phải cậu nói mẹ có chuyện muốn nói với con sao?” Tình Tình rốt cuộc cũng buông tay ra, nhưng vẫn không dám nhìn vào mắt
của Thẩm Tính Hoa, tầm mắt chuyển đến cây cầu nhỏ bắc tinh xảo bắc qua
dòng nước.
Bọn họ làm sao quen biết? Vấn đề này muốn cô trả lời
như thế nào đây? Hơn nữa cũng không phải là chuyện vẻ vang gì. Cô thật
sự không thể mở miệng được.
Cô chỉ muốn biết có phải sau khi mẹ
biết cô muốn kết hôn không đồng ý gặp mặt cô hay không? Mặc dù năm đó mẹ cô đem cô giao cho Tiết Thiệu Trạch, nhưng cô cũng không trách mẹ.
Từ nhỏ, cô cũng biết mẹ chịu khổ, bây giờ gặp phải tình huống như thế này
cô mới biết cảm giác đau khổ khi mất đi người mình yêu là như thế nào.
Có lẽ năm đó mẹ yêu Tiết Thiệu Trạch còn sâu hơn cô với Bách Lâm bây
giờ, sâu đến mức người ngoài không cách nào hiểu được, cho nên không
muốn tha thứ cho ông.
“Tình Tình, nói cho cậu biết, con tình
nguyện gả cho cậu ta sao?” Một bàn tay to nắm lấy tay nhỏ bé của Tình
Tình, Thẩm Tính Hoa cảm thấy tay cô rất lạnh lẽo:
“Có phải Tiết Thiệu Trạch ép buộc con hay không?”
Tiết Thiệu Trạch, người đàn ông này vì lòng riêng của mình, đã làm quá nhiều chuyện thất đức, nếu như ngay cả cuộc sống của con gái mình mà ông ta
cũng muốn can thiệp, ông nhất định sẽ không bỏ qua cho ông ta.
“Cậu, không có ai ép buộc con, thật không có” Tình Tình lắc đầu, chẳng lẽ đây là chuyện mẹ muốn biết. Tiết Thiệu Trạch không những không ép cô, còn
khuyên nhủ cô. Nhưng, nếu như nói thật chưa chắc mẹ và cậu đã tin tưởng.
“Vậy là Mộ Dung Trần?” Thẩm Tính Hoa đoán.
“Cậu, con
nói rồi, là con đồng ý kết hôn với anh ấy” Tình Tình thu lại tầm mắt,
nhìn thẳng vào mắt Thẩm Tính Hoa. Cho dù là Mộ Dung Trần uy hiếp cô thì
sao?
Chẳng lẽ đem chuyện này nói cho mẹ biết, mẹ sẽ bỏ qua sự
kiên trì ban đầu của mình sao, vì cô kết hôn mà đến gặp mặt cô sao?
Những năm nay, cô đã suy nghĩ, vì sao mẹ lại muốn sau khi cô kết hôn mới có thể gặp mặt.
Bà sợ cô một thân một mình đến nước ngoài, Tiết Thiệu Trạch chắc chắn sẽ không cho cô đi, hơn nữa với sự khôn khéo của
ông, không thể nào không đi điều tra. Chỉ có kết hôn, có gia đình của
mình, cô muốn làm cái gì, cũng sẽ không bị Tiết Thiệu Trạch chú ý.
Mẹ quá hiểu người đàn ông kia! Mỗi bước đi cũng đã suy tính trước thật kĩ. Cho nên cho cô ở lại, là bởi vì lúc cô sinh ra là do cậu tìm một người
bạn bác sĩ phẫu thuật, cho nên ở ngoài chỉ nói có mình cô là con gái,
sau đó mang theo bọn họ đến bệnh viện trong trấn nhỏ.
Bởi vì
thân thể của em trai không tốt, từ nhỏ đến lớn rất ít khi ra khỏi nhà,
khi Tiết Thiệu Trạch đã có đủ năng lực tìm bọn họ, thì rất nhiều chuyện
đã không còn giống như trước.
Lưu cô lại, cũng chỉ để tránh tai
mắt của hắn. Không muốn để cho ông biết mẹ cô đã mang em trai ra nước
ngoài. Cũng vì đề phòng ông sẽ điều tra lời nói của cậu, cho nên chỉ có
thể nói mẹ cô vì lúc khó