XtGem Forum catalog
Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324042

Bình chọn: 7.00/10/404 lượt.

ch vở, còn vào phòng thực tập máy tính thì sinh viên cứ tự làm, giảng viên ít khi chỉ bảo thêm. Theo quy định sinh viên phải đạt điểm tin học cấp độ 2 mới được tốt nghiệp, vì vậy Lâm Ấu Hỷ lo sốt vó.

Phòng thực hành máy tính của trường bình thường rất thoáng đối với sinh viên, giá cả so với các quán hàng bên ngoài rẻ hơn nhiều. Lâm Ấu Hỷ rất muốn vào đó luyện tập. Nhưng thẻ vào phòng máy cần phải nạp tiền, tuy giá cả rẻ hơn bên ngoài nhưng cũng mất một tệ một giờ thực hành, cô không đủ tiền để trả. Cô không thể để mình chết đói, nên đành vùi đầu đọc sách, dồn sức vào việc nhớ trong đầu. Càng đến gần kỳ thi, cô càng lo lắng.

Hôm sau kết thúc hội diễn văn nghệ, cô ăn vội bữa tối rồi chạy tới phòng tự học mượn cuốn giáo trình dày cộp về tin học cơ sở. Đọc mấy lần nhưng cô vẫn chưa hiểu rõ. Nếu không qua được môn này, học bổng sẽ tan thành mây khói. Chỉ có giành được học bổng thì học kỳ sau cô mới có thể sống khá hơn một chút.

Vào tháng Mười hai, Tiêu Vũ Trạch không hề đến phòng tự học nữa, nghe nói công ty tin học của gia đình anh quyết toán cuối năm, bố anh kêu anh về phụ giúp. Lâm Ấu Hỷ vốn đã định liều nhờ Tiêu Vũ Trạch giúp cô môn tin học, nhưng giờ thì đành chịu. Cô chau mày rạp người trên bàn học, đầu bút vô thức vẽ những nét nguệch ngoạc trên giấy.

Một người đi đến ngồi vào ghế bên cạnh cô, cô cũng chẳng buồn nhìn. Một lúc sau, cảm thấy gì đó là lạ, cô liếc mắt qua, thấy Lãnh Tử Thần một tay chống mang tai, đang hứng chí thỏa mãn ngắm cô. Trời ơi, sao anh biết cô ở đây. Cô vội vã ngồi ngay ngắn, tiếp tục cắm mắt vào cuốn sách chết tiệt Giáo trình tin học cơ sở, nhưng chỉ được vài giây là cảm thấy mắt hoa lên.

- Đọc không vào hả? – Lãnh Tử Thần lướt nhìn sách cô đọc, hỏi dịu dàng.

- Vâng, chẳng hiểu. – Cô thành thực nhìn anh. Lãnh Tử Thần và Tiêu Vũ Trạch đều là cao thủ trong khoa Tin học, những bài học phổ thông, giáo trình sơ cấp như thế này đối với bọn họ chỉ là những thủ thuật đơn giản. Sao cô lại ngốc đến vậy chứ. Cô nhìn LãnhTử Thần tay không, nghĩ anh tới không phải để ôn bài, nên dò hỏi:

- Không phải anh tới ôn tập chứ, tôi có thể hỏi anh mấy câu được không, ở trong giáo trình này thôi?

- Được chứ. – Lãnh Tử Thần mím môi cười rồi nhìn những sinh viên khác đang nghiêm túc học bài. – Chúng mình chọn chỗ khác đi, đừng để ồn ào tới người khác, được không?

Nói chuyện yêu đương chẳng phải cũng thích tới nơi vắng người sao, Lãnh Tử Thần có phải ngoại lệ đâu, đưa cô ngốc này ra chỗ vắng vẻ, vừa tiện dạy dỗ, vừa tiện cái nọ cái kia…

Lâm Ấu Hỷ không suy nghĩ, gật đầu lập tức. Hai người sóng đôi bước đi, ra quán cà phê ngoài trường, chọn một chỗ ngồi yên tĩnh. Lãnh Tử Thần mở sách, nhìn cô:

- Chỗ nào không hiểu vậy?

- Ở đây, ở đây, ở đây… – Lâm Ấu Hỷ vội chỉ vào những chỗ đánh dấu, giở từng trang cho anh xem. Cô đọc sách rất nghiêm túc, chỗ nào không hiểu thì dùng bút màu đánh dấu. Bao nhiêu là chỗ không hiểu, thế mà vẫn chưa hết một phần ba quyển sách. Lãnh Tử Thần hoa cả mắt, chay cả mày, vội lấy tay bịt miệng cô.

- Em đọc sách thế này không được, ngốc ạ. – Anh nhấn vào đầu cô, cúi nhìn cô, nhẹ nhàng nói: – Tin học là một môn học cần thao tác thực hành, chúi mũi đọc sách sẽ không bao giờ hiểu được, chỉ cần thường xuyên đến phòng máy tính thực hành là được thôi mà.

- Tôi đến phòng máy thì không có tiền để ăn, có ăn thì không đủ tiền đi phòng máy. Có ăn thì không chết đói, như thế sẽ không mất hy vọng đến được phòng máy. – Lâm Ấu Hỷ nói thêm: – Tôi cũng không cần người khác tài trợ cho tôi đến phòng máy.

Cô nhớ đến lần Lãnh Tử Thần nói muốn giúp cô tiền học, cô cảm thấy nhục nhã vô cùng. Cô không phải ăn xin, không cần tới lòng thương hại của người khác, điện thoại di động anh tặng cô thì không tính… Lâm Ấu Hỷ cảm thấy trống rỗng, đầu nặng như chì, chân bủn rủn, cô rũ xuống bàn.

- Vậy đến chỗ tôi sẽ tiện nhất, phòng chúng tôi có bốn máy tính, em có thể sử dụng miễn phí, được không? – Anh nâng cô dậy, kêu người phục vụ gói thêm mấy cốc cà phê. Thấy cô chưa hiểu, anh nói: – Mấy cốc này để hối lộ mấy cậu ở phòng, họ sẽ tự nguyện cho cô sử dụng máy tính.

Lâm Ấu Hỷ thấy đỡ lo hẳn, theo Lãnh Tử Thần đến ký túc xá nam. Ký túc xá nữ không cho nam sinh vào, nhưng nữ sinh có thể tự do vào ký túc xá nam. Trong trường đại học, đây là quy định bất thành văn rất kỳ lạ.

Lãnh Tử Thần dắt cô lên tầng, dọc lối đi hầu như sinh viên nam nào cũng quen anh hoặc biết mặt anh, nhân đó cũng nhận ra Lâm Ấu Hỷ bên cạnh anh. Lâm Ấu Hỷ cười với họ đến nỗi mỏi cả miệng, chỉ muốn bỏ chạy.

Cửa mở, căn phòng hỗn độn, khói thuốc lá mù mịt, Ngô Hồng Phi và Vương Á Trúc đang ngậm thuốc lá chơi game trên máy tính, ngón tay trên bàn phím múa lia lịa như cầm giáo cầm gươm, màn hình nhấp nháy loạn xạ, loa phát ra toàn âm thanh giết người, bom đạn ùng oàng.

Lâm Ấu Hỷ chau mày, ôi chà, ký túc xá nam sinh huyền thoại, quả nhiên… quả là… rất nam tính. Lãnh Tử Thần bình thường coi bộ chỉn chu sạch sẽ thế mà cũng chỉ ở trong cái ổ ngổn ngang như thế này, còn cả Tiêu Vũ Trạch nữa, giọng ân cần như mẹ người ta. Nghĩ đến đây, Lâm Ấu Hỷ