XtGem Forum catalog
Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324864

Bình chọn: 9.5.00/10/486 lượt.

ơ mộng, sợ hãi, và cả tốt lành nữa, cứ đan xen rồi loạn vào nhau.

Cớ sao anh lại quay về? Đang làm ăn phát đạt ở bên Mỹ, kế thừa cơ nghiệp gia đình, thực hiện hoài bão của mình, tại sao phải quay về Thượng Hải? Anh hiểu rõ tất cả không thể làm lại. Lãnh Tử Thần, tại sao anh không hiểu điều đó?

- Không gặp. – Lâm Ấu Hỷ lạnh nhạt nói, tay mân mê con thú nhồi bông đồng nghiệp tặng.

- Anh ấy về nước không lâu, xong đợt này là quay về Mỹ rồi. – Tiêu Vũ Trạch cầm một quả táo, thành thục cầm dao ăn gọt vỏ, bổ thành những miếng dài. – Em cứ tránh anh ấy như thế cũng không phải là cách giải quyết.

- Chẳng lẽ gặp rồi thì giải quyết được gì sao? – Lâm Ấu Hỷ lườm Tiêu Vũ Trạch. – Anh trai à, em nghĩ rằng anh hiểu giữa bọn em đã hết rồi.

- Điều anh hy vọng nhất là không đành nhìn bọn em kết thúc. Cô em Lâm Ấu Hỷ ơi, đàn anh này phải nhắc em rằng, năm nay em đã hai mươi lăm tuổi rồi, phải biết tự có trách nhiệm đi, không thể vứt bỏ tất cả như một đứa trẻ con chơi trò chơi vậy, anh không thể cùng em chơi đùa lâu nữa đâu. Rốt cuộc em nghĩ gì, hãy cho Tử Thần một câu trả lời, anh ấy luôn đợi em đấy.

- Em mặc kệ anh. – Lâm Ấu Hỷ cầm táo nhai ngon lành. – Anh với anh ấy là một bọn mà.

Tiêu Vũ Trạch lại bổ táo cho mình, từ tốn nói:

- Thực ra anh với em mới là một bọn, nhưng em luôn luôn không coi anh như vậy.

Lúc trước, Tiêu Vũ Trạch giúp Lâm Ấu Hỷ trốn đi, giấu mọi người, là chỉ muốn Lãnh Tử Thần yên tâm ra đi. Nhưng tốt nghiệp rồi, cô ngốc này lại biến mất tăm thật sự, khiến anh khốn khổ bị mọi người truy hỏi.

May sao trong lễ cưới của Tô Hoan Hoan, cuối cùng cô cũng chịu xuất hiện, nếu không, anh không biết mình sẽ phải hối hận với Lãnh Tử Thần bao lâu nữa.

Thứ sáu, Tiêu Vũ Trạch nhận lời mời đi Hồng Kông dự một cuộc hội đàm, buổi chiều, sau khi giao phó một số việc, anh vội vã ra sân bay. Tối đến, Tô Hoan Hoan và Vương Á Trúc đưa Lâm Ấu Hỷ đi ăn. Cơm nước xong xuôi, cuối tuần ai nỡ để đôi vợ chồng son tạm trú trong bệnh viện, Lâm Ấu Hỷ cũng muốn mình yên tĩnh.

Bật ti vi, nghịch điện thoại, những gì lởn vởn trong đầu cô đều là những nỗi phiền muộn. Lãnh Tử Thần lần này về nước, chỉ là để đặt tro cốt cho cha, tiện thể xử lý một số việc trở ngại trong làm ăn, vốn không có ý ở lại lâu dài, nhưng anh về cũng đã mấy tháng rồi mà chưa có ý ra đi.

Rõ ràng anh biết cô không muốn gặp anh nên rất hạn chế xuất hiện trước mặt cô. Nhưng làm sao có thể coi như không có sự tồn tại của anh được. Chỉ cần nghe tới tên anh, Lâm Ấu Hỷ đã tái mặt run người, càng nhắm mắt bịt tai, tin tức về anh càng ùa tới. Anh sẽ chẳng thể biết cô đã phải chịu đựng mỏi mòn như thế nào.

Nếu cứ như vậy, Lâm Ấu Hỷ không biết sẽ còn xảy ra những mỏi mòn thế nào nữa, hãy cho Lãnh Tử Thần một câu trả lời công khai đi. Năm xưa khi lấy hết can đảm ra đi, cô đã thề không bao giờ gặp lại. Đến giờ, cô vẫn thấy mình quyết định đúng.

Từng ấy năm đã qua, dù hồi ấy anh có chịu nhiều oan ức và giận dữ thì thời gian cũng đã chứng minh cho anh thấy, duyên và phận, yêu và hận giữa anh với cô đã tiêu tan tự lâu rồi, không còn níu kéo vãn hồi được nữa, cớ sao anh còn trở về làm khổ nhau! Chẳng lẽ còn muốn cô không chốn dung thân nơi thành phố, ép cô phải tha hương lần nữa hay sao! Anh biết rõ cô không thể rời bỏ Thượng Hải, bởi vì… đầu đau như bị kim châm, không muốn nghĩ đến chuyện này thêm nữa.

Phải rồi, Lãnh Tử Thần, anh đã kiên trì đòi một lời công khai, vậy em sẽ công khai với anh. Hy vọng anh sẽ thực hiện ý nguyện của em, để anh có thể thanh thản bước đi trên con đường thênh thang của mình.

Lâm Ấu Hỷ trở mình, ngồi dậy lục tìm trong thùng rác. Tiêu Vũ Trạch đưa cho cô số liên lạc với Lãnh Tử Thần, cô đã vứt đi, nhưng đến giờ, cô chủ động tìm anh.

Vuốt lại mảnh giấy, cô nhấn từng số. Điện thoại chỉ đổ một hồi chuông đã được tiếp máy. Phòng bệnh yên lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tích tắc, đầu dây bên kia im lặng chờ đợi. Hai người làm gan, rất lâu, rất lâu. Không biết lâu đến bao lâu, Lâm Ấu Hỷ mấp máy môi:

- Lãnh Tử Thần.

- Anh đây. – Tiếng nói cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh đến không một sắc thái gì, đấy là thói quen không đổi, chỉ là không biết sao mà vào giây phút này, nó khiến người ta phát điên.

- Em là… – Lâm Ấu Hỷ bắt đầu thấy hối hận vì đã gọi điện thoại.

- Anh biết là em. – Lãnh Tử Thần ngắt lời. – Chỉ là anh rất bất ngờ, em chủ động gọi anh.

- Ha ha. – Lâm Ấu Hỷ phá lên cười. Giờ thì cô thấy bất ngờ, rốt cuộc mình lại là người bấm máy gọi cho anh, danh nghĩa là nói cho anh một quyết định công khai, nhưng có quỷ mới biết cuối cùng anh sẽ công khai gì với cô.

- Em thế nào? – Ngần ngừ một lúc, Lãnh Tử Thần hỏi: – Em vẫn ổn chứ, không xảy ra việc gì chứ?

- Vẫn tốt. – Lâm Ấu Hỷ yếu ớt đáp lời. Cô có ổn hay không, sao anh không biết chứ? Những người chung quanh cô đều vì anh mà việc lớn việc nhỏ đều bán đứng cô, chính vì thế, mới khiến cô vừa tốt nghiệp đại học đã cắt đứt liên hệ hoàn toàn với mọi người, một mình tay trắng bắt đầu làm lại từ đầu nơi thành thị, những gian nan vất vả ấy, ai có thể biết được.

- Lâm Ấu Hỷ. – Giọng nói Lãnh