Disneyland 1972 Love the old s
Bạo Vương Liệt Phi

Bạo Vương Liệt Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326851

Bình chọn: 8.5.00/10/685 lượt.

g thèm cau mày một cái, chỉ là lãnh khốc vô tình phân phó: “Bỏ

đi.” Trân phi quỳ ở ngoài Ngự thư phòng một ngày một đêm, dập đầu cầu

hắn hạ thủ lưu tình, trên trán toàn lá máu tươi, dù ai nhìn thấy cũng

đều không đành lòng. Nhưng Vương lại không thèm liếc mắt lấy một cái,

vẫn như trước nói nói cười cười, giống như đứa bé không phải của hắn.

Chính nàng cũng cảm thấy không đành lòng. Sau đó bởi vì quỳ một ngày một đêm, không ăn không uống, thân thể của Trân phi suy nhược khiến đứa bé

không giữ được, mà Trân phi cũng phát điên. Tất cả mọi người đều không

rõ vì sao Vương lại vô tình như vậy? Chẳng lẽ chỉ đơn giản là vì hắn

không thích Trân phi sao ?

“Nương nương hãy tĩnh dưỡng thật tốt! Thần đi báo tin này cho Vương.”

Thái y đứng dậy nói.

“Không cần, thái y, từ từ….” Lệ phi lập tức hồi phục lại tinh thần,

hoảng sợ hô lên. Mặc dù được sủng ái nhưng nàng không thể để bi kịch của Trân phi tái diễn ở trên người mình.

“Nương nương, còn có việc gì sao?” Thái ý dừng bước.

“Xuân Nhi, đi lấy một ít vàng đến đây.” Nàng phân phó cho cung nữ bên

cạnh.

“Dạ, nương nương.” Xuân Nhi đáp, rất nhanh liền đem đến cho nàng hai

đĩnh vàng.

Lệ phi lập tức dúi vàng vào tay thái y.

“Nương nương, người làm gì vậy ?” Thái y cuống quýt cự tuyệt.

“Thái y, ngươi đừng sợ. Bản cung không có ý gì khác, ý của bản cung là

hi vọng ngươi trước tiên đừng nói chuyện bản cung mang thai cho Vương.

Để bản cung nghĩ kỹ xem nên nói với Vương như thế nào. Có thể chứ?” Lệ

phi nói, nàng phải tìm cách giữ đứa bé trong bụng mình.

“Việc này…” Thái y chần chừ một lát. Nếu chỉ cần giữ bí mật này, vậy thì có thể dễ dàng lấy được hai đĩnh vàng.

“Thái y, ngươi là người thông minh, cũng nên làm chuyện thông minh. Bản

cung chỉ là yêu cầu ngươi giữ mồm giữ miệng, coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra. Nếu không đối với tất cả mọi người đều không tốt.” Nhìn

hắn chần chừ, giọng điệu của Lệ phi cũng trở nên lạnh lùng, mang theo uy hiếp rõ ràng.

“Nương nương dặn rất phải, hôm nay thần chưa từng tới nơi này.” Thái y

thông minh nói, đem vàng bỏ vào ngực.

“Được, ngươi lui xuống đi.” Lệ phi vừa lòng gật đầu.

“Dạ, thần cáo lui.” Thái y rời khỏi.

Nhưng trong lòng Lệ phi lại không có cách nào để bình tĩnh trở lại, đầy

bất an sợ hãi. Nàng nên làm gì bây giờ? Liệu hắn có buộc nàng phải bỏ đi đứa bé hay không?

“Nương nương, người làm sao vậy?” Cung nữ nhìn sắc mặt khó coi của nàng, cẩn thận hỏi.

“Xuân Nhi, ngươi quên Trân phi rồi sao?” Lệ phi tựa vào đầu giường, yếu

ớt nói.

“Trân phi ?” Cung nữ dường như nhớ lại cái gì, lập tức hoảng sợ hỏi:

“Nương nương, người là sợ….”

“Ta có thể không sợ sao?” Lệ phi nói, vẻ mặt bất lực mờ mịt, nhưng vẫn

hi vọng. Cho dù nàng được sủng ái, nhưng đến một lúc nào đó già đi thì

đứa bé mới là chỗ dựa duy nhất của nàng. Cho nên bất luận thế nào, nàng

cũng phải giữ được đứa bé này.

“Nương nương, vậy chúng ta nên làm gì? Hiện tại có thể giấu diếm, nhưng

khi bụng nương nương to lên thì phải làm sao?” Xuân Nhi sợ hãi luống

cuống, không nghĩ ra được cách gì cả.

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Trong lòng Lệ phi cũng rối loạn.

Không được… nàng phải tỉnh táo lại. Sau khi suy nghĩ một lát mới phân

phó: “Xuân Nhi, nhớ kỹ, chuyện hôm nay không được nói với bất kỳ kẻ

nào.”

“Dù nương nương không phân phó, nô tỳ cũng biết.” Xuân Nhi gật gật đầu.

Chuyện lớn như vậy, nàng làm sao dám lắm miệng.

Lệ phi gật đầu nói thêm: “Từ giờ trở đi, chúng ta không ra ngoài. Nếu có người đến tìm, ngươi thay ta tìm lý do đối phó, biết không?”

“Nhưng nếu Vương đến đây thì sao?” Xuân Nhi hỏi, nàng làm sao dám ngăn

cản Vương.

“Nếu Vương đến đây, ngươi phải báo cho ta biết từ lúc còn ở ngoài cửa.

Ta sẽ nghĩ biện pháp.” Cho dù là giả bệnh nàng cũng không ngại.

“Nô tỳ hiểu.” Xuân Nhi gật gật đầu. Chỉ sợ là những ngày về sau sẽ luôn

phải lo lắng đề phòng, không thể có gì sơ suất, chính nàng cũng phải cẩn thận hơn. Nhưng trái tim Lệ phi vẫn thắt chặt, nàng có thể giả bệnh một lần, hai lần hay ba lần nhưng không thể cứ giả bệnh mãi. Đang ở trong tình thế rất khó xử thì Vương lại ra chiến trường. May mắn là Vương vẫn luôn chinh chiến bên ngoài, rất ít khi hồi cung. Lệ phi hi vọng mình có thể bình an tránh thoát mấy tháng này. Nàng không tin chờ khi đứa bé ra đời, sờ sờ ở trước mặt, hắn còn có thể xuống tay giết con của chính mình.

Cứ như vậy, nàng giấu diếm được qua ba tháng. Trong ba tháng này bởi vì bụng không lớn nên nàng vẫn có thể che giấu. Hiện tại, bụng vừa lớn lên thì lại đúng lúc Long Hạo Thiên ra ngoài đánh trận. Điều này khiến nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, không cần tiếp tục vất vả như trước nữa. Cuối cùng cũng có thể thả lỏng ở trong cung của mình, không cần che dấu khiến nàng vô cùng thoải mái.

Nàng mặc áo lót rộng rãi, đứng trước cửa sổ, lấy tay tự vuốt ve bụng mình, chờ mong đứa bé này ra đời. Nếu sinh được con trai, sau này nàng sẽ không phải sợ gì nữa. Nếu không, cuộc sống hiện tại dù được sủng ái thế nào cũng khó tránh khỏi sau này thất sủng. Bây giờ là mùa hè, đợi đến mùa đông là đứa bé ra đời.

Lúc này việc nà