XtGem Forum catalog
Bạo Vương Liệt Phi

Bạo Vương Liệt Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326260

Bình chọn: 9.5.00/10/626 lượt.

c?” Trên mặt Vân Yên lộ ra nụ cười tươi, thì ra hắn thật sự chỉ muốn thử, hắn cũng chưa phải mất hết lương tâm.

Không có độc? Linh phi và nam nhân kia cùng nhìn nhau.

“Không phải các ngươi luôn miệng nói yêu sao? Bổn vương chẳng qua là muốn thử các ngươi một chút, các ngươi liền hiện nguyên hình, bây giờ các ngươi còn dám ở trước mặt bổn vương nói yêu sao?” Long Hạo Thiên chất vấn bọn họ.

Khuôn mặt nam nhân lập tức xấu hổ đỏ bừng, không còn mặt mũi gì nữa.

“Đúng, ta không có tư cách nói yêu, ta không xứng với tình yêu của Linh Linh, tình yêu của ta bị dao động trước những cám dỗ do ngươi đưa ra, ta đã làm trái với lời thề của chúng ta.” Nam nhân nói xong, xoay người lại nhìn nàng, nói thêm: “Linh Linh, tha thứ cho huynh, muội là tình yêu của huynh, ở trong khoảnh khắc sắp mất đi muội, huynh mới biết được, muội quan trọng đối với huynh như thế nào, huynh không thể không có muội.”

“Thích ca ca, huynh không cần nói gì cả, muội tin tưởng huynh.” Linh phi nói, tình yêu không thể vượt qua thử thách, cũng không thể nói đó không phải là tình yêu chân thật.

“Cám ơn muội, Linh Linh. Huynh đã không xứng để có được tình yêu của muội rồi, lại càng không còn mặt mũi nào sống ở trên đời này.” Nam nhân nói xong, vụt qua cầm lấy thanh bảo kiếm mà Long Hạo Thiên đặt ở một bên, cứa một đường lên cổ của mình…

Máu tươi bỗng chốc bắn tung tóe ra.

Mọi người đều bị cảnh tượng đột ngột này dọa đến ngây dại.

Máu tươi bắn lên mặt Linh phi, nàng cũng sững sờ khi nhìn thấy thân thể hắn chậm rãi ngã xuống…

“Thích ca ca.” Nàng khóc lớn, bổ nhào vào người hắn, “Tại sao? Tại sao phải làm như vậy?”

“Linh Linh, đừng quá đau lòng, cũng đừng khổ sở, huynh không đáng để muội đối tốt với huynh như vậy, cũng không có mặt mũi nào đối diện với muội, cho nên huynh chỉ có thể lấy cái chết để tạ tội.” Hơi thở của hắn đã càng ngày càng yếu.

“Thích ca ca, tại sao huynh lại ngu ngốc như vậy, muội chưa từng trách huynh, thật sự chưa từng trách huynh.” Linh phi ôm chặt hắn.

“Hãy… Sống… Thật… Vui vẻ… ” Nam nhân lấy tay vuốt mặt nàng, nói xong một câu cuối cùng, tay đột nhiên trượt đi xuống. . .

“Thích ca ca.” Linh phi gọi hắn, nhưng lại nhẹ nhàng buông hắn ra, nhìn chằm chằm hắn, lại thấy nụ cười thản nhiên hạnh phúc trên mặt hắn, “Thích ca ca, huynh đợi muội một chút, Linh Linh lập tức sẽ đến tìm huynh, cuối cùng chúng ta có thể không lo không sầu ở cùng một chỗ rồi.” Nói còn chưa nói xong, nàng đã cầm lấy thanh kiếm dính máu kia, lần nữa nhắm về hướng chính mình.

“Linh phi.” Vân Yên vươn tay ra thì đã chậm mất rồi, cứ như vậy trơ mắt nhìn thấy một đôi tình nhân tự tử, mà nàng lại không hề có biện pháp nào.

Linh phi dùng hết khí lực cuối cùng, nằm song song với hắn, mười ngón đan chặt vào nhau, mỉm cười nhìn hắn, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.

Tình huống này làm cho người ta cảm thấy lòng chua xót, thật cảm động, trong mắt mọi người đều ngân ngấn nước, bởi vì bọn họ, hơn nữa là vì tình yêu của bọn họ, những người yêu nhau có thể chết cùng một chỗ, cũng là một loại hạnh phúc, nhưng tại sao bọn họ không thể còn sống, tại sao con người lại yếu ớt như vậy.

Trong ngự thư phòng cực kỳ im lặng, mỗi người đều như nín thở, ngay cả

một tiếng thở mạnh cũng không dám phát ra, yên tĩnh đến mức một cây kim

rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy được.

Long Hạo Thiên chỉ đứng ở đó, nhìn hai người bọn họ chết đã lâu vẫn nằm

trên mặt đất, hắn thật sự bị rung động, hôm nay bọn họ cứ như vậy mà

chết vì yêu?

Vân Yên đi qua, dùng tay đỡ lấy cánh tay hắn, nhẹ nhàng nói: “Vương, an

táng bọn họ cho thật tốt đi.”

Long Hạo Thiên nhìn nàng một cái, lúc này mới phân phó đám người bên

cạnh: “Các ngươi đều lui xuống đi.”

“Dạ, nô tỳ cáo lui.” Các phi tử nhỏ giọng đáp, rồi lui xuống.

“Nâng bọn họ đi xuống, an táng cho đàng hoàng.” Long Hạo Thiên lại phân

phó.

“Dạ, Vương.” Công công đáp, vung tay kêu mấy thị vệ tiến vào, nâng bọn

họ đem đi ra ngoài.

“Nàng cũng đi ra ngoài, bổn vương muốn một mình yên tĩnh một lát.” Long

Hạo Thiên nhìn Vân Yên nói, sau đó đi đến ngồi vào ghế rồng.

Vân Yên biết hắn cần được yên tĩnh một lát, lặng lẽ lui đi ra ngoài,

giúp hắn đóng cửa cẩn thận.

Tử Yên các.

“Nương nương, đã đến giờ dùng bữa tối rồi.” Lý mama đi tới, nhẹ giọng

nhắc nhở.

“Vương đâu? Vương đã ăn chưa?” Vân Yên nhìn bà hỏi.

“Nô tỳ không biết, nhưng nô tỳ biết nương nương lo lắng, cho nên đã ra

lệnh cho Tử Liên đi hỏi, nương nương tự mình ăn trước, lúc này người

phải bảo trọng thân thể, dù người không ăn thì đứa nhỏ cũng phải ăn.” Lý mama nói.

“Mama, ta biết là ngươi muốn tốt cho ta, nhưng bây giờ ta thật sự ăn

không vô.” Vân Yên nói, hiện tại trong đầu óc nàng đều là Vương.

“Nương nương, nương nương…” Tử Liên chạy vào.

“Có chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?” Lý mama hơi trách cứ.

“Tử Liên, làm sao vậy? Ngươi mau nói, có phải Vương xảy ra chuyện gì hay không?” Vân Yên khẩn trương hỏi.

“Nương nương, vừa rồi nô tỳ đi đến ngự thư phòng nghe công công nói,

nương nương đi được một lúc thì sau đó Vương cũng rời khỏi, nghe nói

muốn đi đến cấm địa, nhưng cho