đầu trào phúng nói.
“Thật không?” Vân Yên đột nhiên sán gần hắn, đưa tay đặt lên ngực hắn, vuốt vạt áo hắn, tay trái liền cầm chủy thủ muốn đâm vào sau lưng hắn.
Hắc Ưng vừa ôm lấy thân thể của nàng, vừa chuyển tay bắt lấy tay trái nàng, “Không phải lúc nào mỹ nhân kế cũng có tác dụng, vì sao ngươi không dùng mỹ nhân kế làm cho hắn yêu ngươi?”
Vân Yên đột nhiên cảnh giác nhìn hắn: “Vì sao ngươi hi vọng làm cho hắn yêu ta như vậy? Chẳng lẽ ngươi có âm mưu gì sao?”
“Không biết tốt xấu, ta chẳng qua muốn tốt cho ngươi.” Hắc Ưng buông nàng ra.
“Tốt cho ta, vô sự xum xoe không phải đạo.” Vân Yên hừ lạnh.
“Haha… ta vốn là cường đạo.” Hắc Ưng cười.
Vân Yên liếc hắn một cái, không thèm để ý đến hắn, nhìn chủy thủ trong tay, thở dài:“Xem ra thanh chủy thủ này là chuẩn bị cho chính mình.”
“Nếu ngươi muốn chết thì sẽ không chờ đến bây giờ.” Hắc Ưng không chút lưu tình mà vạch trần nàng, hắn hiểu rất rõ Long Hạo Thiên.
“Các ngươi rốt cuộc muốn ta làm sao bây giờ? Cả hai đều ép ta, các người có bao giờ suy nghĩ qua, ta chỉ là một nữ nhân, vì sao phải đem mối thù của các ngươi quẳng lên vai ta?” Vân Yên không kiềm được quát lên, nhớ lúc rời khỏi Vân triều, đến nơi này, nhớ những ngày bị làm nhục ở nơi này, nước mắt nhịn không được mà lăn dài.
Nhìn thấy nàng như vậy, Hắc Ưng có chút không đành lòng, thân thủ ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Ngươi có thể thay đổi tất cả, làm cho hắn yêu ngươi, có lẽ sẽ không khó như vậy.”
“Ta hận các ngươi, thật sự hận các ngươi.” Vân Yên khóc, trong lòng vừa bất lực vừa do dự bùng lên. Nàng vẫn tỏ vẻ kiên cường, nhưng mà hóa ra nàng cũng yếu đuối như vậy.
“Thật là một màn ân ái tuyệt vời, Bổn vương có phải đang quấy rầy các ngươi hay không.” Âm thanh lạnh như băng của Long Hạo Thiên xuất hiện ở cửa.
Vân Yên cả kinh, vội đẩy Hắc Ưng ra, tại sao nàng lại tựa vào ngực hắn?
Hắc Ưng nhìn hắn, “Vì sao chúng ta luôn trùng hợp như vậy?” Thật ra hắn đương nhiêu hiểu rõ nơi này luôn có tai mắt của cả hai người.
“Cút mau…”Long Hạo Thiên chỉ nổi giận quát lên.
Hắc Ưng nghĩ đến những chuyện hắn vừa trải qua, đột nhiên nói đến: “Đúng rồi, nói cho ngươi biết, chất độc và chủy thủ của nữ nhân ngu xuẩn này không thể giết được ta, phiền ngươi đổi cho nàng loại khác, nếu không thật là quá sỉ nhục ta rồi, haha…” Nói xong bật cười lớn rời đi…
Long Hạo Thiên lúc này mới nhìn chằm chằm vào Vân Yên đang đứng nơi đó, từng bước từng bước tiến lại gần nàng.
Vân Yên lui về phía sau, bỗng ngã phịch xuống, ngừng thở dõi theo hắn.
Nhưng hắn chỉ là cầm chủy thủ của nàng đặt vào tay, chợt động tay đem chủy thủ kê lên cổ nàng.
Vân Yên kinh ngạc nhìn hắn, không biết hắn muốn làm gì? Có phải cơn điên lại phát tác hay không?
“Thanh chủy thủ này chuẩn bị cho ai?” Long Hạo Thiên vẫn chằm chằm nhìn nàng, hỏi.
Vân Yên vẫn không trả lời, trên cổ cảm thấy đau xót, đã ngửi thấy mùi máu, cảm giác máu tươi đang chảy từ cổ xuống.
“Đủ sắc bén.” Long Hạo Thiên dời thanh chủy thủ từ trên cổ nàng xuống, dùng ngón tay lau đi vết máu, con mắt ngập tràn âm u khủng khiếp.
Vân Yên chứng kiến trên vai mình, áo đã nhuộm thành màu hồng, trong chớp mắt trở nên ngơ ngẩn, nhưng nàng không sợ hãi, nếu như hắn giết nàng, nàng ngược lại còn phải cảm tạ hắn, vì hắn đã giải thoát cho mình.
“Thanh chủy thủ này là dùng để ám sát Bổn vương sao?” Chủy thủ trong tay Long Hạo Thiên đột nhiên chỉ lên chóp mũi nàng.
“Đúng vậy.” Vân Yên nhìn hắn, vết thương trên cổ âm ỷ đau.
Long Hạo Thiên chăm chú nhìn nàng, bỗng nở nụ cười, “Bổn vương rất có hứng thú với ngươi.” Nói đến đây chợt đổi giọng: “Có điều, rất tiếc ngươi sẽ không có cơ hội này, độc dược đâu?”
“Độc dược?” Vân Yên vô ý thức từ bên người lấy ra túi thơm.
“Uống nó.” Long Hạo Thiên ra lệnh.
“Cái gì?” Vân Yên ngẩn cả người, nhìn độc trong tay mình, hắn là bắt mình uống cái này sao?
“Không dám sao?” Long Hạo Thiên châm chọc nàng, “Ngươi đang sợ Hắc Ưng không kịp cứu ngươi sao?”
“Haha…” Vân Yên đột nhiên cười phá lên, “Ngươi quả thực không biết, thứ ta không sợ nhất, chính là chết.” Nói xong lấy từ trong túi thơm ra một gói giấy. Ngang nhiên trước mặt hắn mở ra, đổ tất cả thuốc bột vào miệng mình, cầm lấy chén trà uống xuống hết, động tác liên tục dứt khoát.
Long Hạo Thiên chỉ nhìn nàng, hắn chưa từng nhìn thấy người nào có thể coi sinh tử nhẹ như vậy, có điều hắn không thương tiếc, cũng không có ý định ngăn cản, hắn muốn xem Hắc Ưng làm sao cứu nàng được?
“Vương, tuy chúng ta chưa xảy ra việc thân mật của phu thê, nhưng trên danh nghĩa vẫn cứ là phu thê. Lần cuối cùng, thần thiếp cầu xin người buông tha Vân triều.” Vân Yên đột nhiên quỳ xuống trước mặt hắn.
“Được.” Long Hạo Thiên chỉ nói đơn giản một chữ. Cho đến bây giờ hắn cũng chưa từng như lời đồn bên ngoài là ‘Thị huyết hiếu chiến’.
“Đa tạ Vương”. Vân Yên đứng dậy, khóe môi nhếch lên thành đường cong tuyệt mỹ, lẳng lặng chờ đợi cái chết đến, cũng mơ hồ chờ đợi sẽ gặp mẫu thân cùng phụ thân.
Long Hạo Thiên không nghĩ tới nàng đối mặt với cái chết có thể bình tĩnh như vậy, hắn chán ghét vẻ mặt này của nàng, dùng chủy
