thấy quá sức rồi.
Cửa phòng mở, một cô gái mặc đồ đen, chân mang giày cao gót cũng màu đen bước vào. Dáng người cô ta
cao ráo, tóc ngắn, khá là xinh đẹp, với một đôi mắt to trong suốt trắng
đen rõ ràng. Cả người toát ra một vẻ đẹp nữ tính nhưng vẫn tự tin và tài hoa. Chiếc váy ngắn ôm sát người vừa dài tới cặp đùi thon dài khiến cho anh chợt phân tâm một chút, lập tức phải tự nhắc nhở mình hoàn hồn trở
lại.
« Hiệu trưởng Phó, thật xin lỗi đã quấy rầy công việc của
anh, nhưng chuyện này quả thật vô cùng quan trọng, mong anh bớt chút
thời gian dành cho tôi. » Vừa bước vào, Dật Linh đã lướt mắt một vòng
quanh căn phòng : khí phái nhưng không quá xa hoa, phóng khoáng những
không quá phô trương trưng bày, cũng như cảm giác mà vị chủ nhân của căn phòng này gây cho người đối diện : trong ánh mắt anh ta có một nét
nghiêm nghị chính khí. Anh ta hẳn là một người biết đúng sai rõ ràng,
không bao che cho người thân chứ ?
« Chào Liên tiểu thư, tôi cũng biết sự việc khá là nghiêm trọng. Mời cô ngồi đã ! » Trong văn phòng anh có bộ bàn ghế uống trà tiếp khách. Dù cho trong
lòng có lo lắng hồi hộp tới đâu đi nữa, người tới vẫn là khách, Phó Lập
Đường ngồi xuống rót một chén trà cho cô ta.
Ngồi xuống xong,
Dật Linh cũng không động tới chén trà nóng mà trước tiên lấy ra gói ảnh
chụp trong túi xách tay của mình. « Tôi nghĩ anh nhất định sẽ muốn biết
sự thật. Dù sao lời nói gió bay, có bằng chứng vẫn hơn. Mời anh xem, đây chính là bằng chứng. »
Tấm ảnh hôm nọ cô đưa cho các đồng
nghiệp xem, thật ra chỉ là một trong hàng trăm tấm mà bên thám tử điều
tra tìm được mà thôi. Từng tấm từng tấm đều là một vết thương mà cô
không hề muốn ngoáy sâu vào thêm nữa cũng như không muốn khoe ra ngoài.
Nhưng vị Phó tiên sinh này hoàn toàn có tư cách biết toàn bộ sự thật,
bởi theo thám tử điều tra, anh ta là người giám hộ của cô em gái Phó Quế Dung, không lẽ cha mẹ của họ đã ly hôn ?
Càng xem đống ảnh đó,
hai cánh lông mày của Phó Lập Đường càng nhíu chặt lại. Em gái anh mới
mười chín tuổi, lại cùng một gã đàn ông trên ba mươi tuổi vào khách sạn, gã kia lại còn có một cô vợ chưa cưới. Từng vấn đề bung ra đều khiến
anh đầu đau như búa bổ, lại càng đau lòng khôn xiết.
Anh buông
mớ ảnh đó xuống bàn, thật sự không còn biết nói gì hơn. « Thật xin lỗi
cô, là tôi đã thất bại trong việc dạy em gái. »
Một người chọn
sự nghiệp giáo dục để sống, để thốt ra những lời này quả thật khó khăn
vô cùng. Nhưng khoảnh khắc này, anh không thể không thừa nhận, anh đã
thất bại, hoàn toàn.
« Tôi muốn gặp cha mẹ anh. » Cô khoanh tay
trước ngực, cố ý tạo dáng vẻ nghiêm nghị nhưng khoan dung. Đôi anh trai
em gái này cũng thật kỳ lạ, anh tên là Phó Lập Đường, âm đọc gần với phú lệ đường hoàng, em lại tên là Phó Quế Dung, âm đọc gần với phú quý vinh hoa, không lẽ cha mẹ họ chỉ có mong ước cho con cái giàu sang phú quý
như thế sao ? (1)
« Cha mẹ chúng tôi đã qua
đời từ mười năm trước. » Mười năm nay quyền huynh thế phụ, anh không chỉ tiếp nhận sự nghiệp phụ trách giáo dục của cả gia tộc, mà còn thay cha
mẹ dạy dỗ em gái nên người. Anh nhìn cô bé thuận lợi tốt nghiệp trung
học, còn nghĩ đơn giản là em gái mình lên đại học sẽ trở nên tự lập hơn, trưởng thành hơn. Nào giờ con bé lại sống một cách phóng túng như thế,
làm những việc vô cùng hoang đường như thế, bảo làm sao anh không thất
vọng tràn trề, khiến cha mẹ trên trời có linh thiêng cũng sẽ nhíu mày
trách móc cho được ?
Dật Linh ngẩn người, trong đầu nảy lên ý
muốn tự tát mình vài cái, tự nhiên cô lại chọc vào nỗi đau của người ta. Bên thám tử cũng không đề cập tới chuyện này, chẳng trách họ chỉ tìm ra tư liệu về Phó Lập Đường mà không có thông tin về cha mẹ họ. Sai thì
phải nhận, cô lập tức nghiêng đầu xin lỗi. « Rất xin lỗi anh, tôi đã quá lời rồi. »
« Không sao. » Chuyện này so với chuyện em gái anh gây ra cho người ta thế nào được ? Chút quá lời đó chả đáng là bao.
« Cha mẹ anh đã qua đời, vậy anh có thể coi là trưởng bối trong nhà chứ ? »
« Có thể coi như vậy. » Dù là ở nhà hay ở trường học, anh đều đảm nhiệm vai trò làm chủ cả, cuộc sống cứ đều đều trôi qua như vậy khiến anh
thật sự đã quên cái cảm giác có thể dựa vào người khác là như thế nào.
Dù vậy… dù vậy việc anh cần làm nên vẫn cứ phải làm, không có thời gian
âu sầu ảo não hay hoài nghi chính mình.
« Được, vậy anh lo chịu
trách nhiệm đi. » Cô biết mình đang tỏ ra vô cùng xấu tính, là cô em gái làm sai, tại sao lại bắt người anh trai phải chịu trách nhiệm chứ ? Cho dù anh ta có là người giám hộ của cô bé kia đi nữa, trong thời đại này
đến cha mẹ còn bỏ mặc không quan tâm tới con cái, nếu anh ta cứng đầu
muốn phủi tay ngó lơ, cô cũng làm gì có cách nào khác đâu.
Không ngờ anh ta lập tức đồng ý. « Tôi sẽ chịu trách nhiệm, vì đó quả thực là trách nhiệm của tôi. »
Nhìn anh ta dũng cảm gánh vác trách nhiệm như thế, lại khiến cô không
biết nên trả lời ra sao, đột nhiên có cảm giác mình đang áp bức người
khác một cách quá đà. Vị Phó tiên sinh này cũng thật không may, làm hiệu trưởng một họ
