Snack's 1967
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220483

Bình chọn: 7.00/10/2048 lượt.

ấy lạnh…

Ánh mắt nhìn hắn lộ ra vẻ như đang đánh giá một người xa lạ…

"Em có nên khen ngợi thủ đoạn của anh và Lôi Dận

không?"

Cằm nàng bị tay hắn nắm lấy. Đôi mắt đen thẳm kia dường như

có thể nhìn thấu mọi thứ, một tiếng cười nhẹ bật ra từ miệng hắn.

"Chi bằng hãy nói là bọn anh rất hiểu lòng người!"

Đôi mày lá liễu của Úc Noãn Tâm nhíu lại, ánh mắt rất nghiêm

túc mà nhìn hắn…

"Em chỉ muốn biết rốt cuộc hai người đó có phải do anh

giết hay không?"

Nàng mặc kệ cái gì là sòng bạc chết chóc, mặc kệ cái gì là

hiệp ước tử vong. Nàng chỉ muốn biết rốt cuộc chồng của nàng là người thế nào.

Lẽ nào đúng là vì cổ phần mà giết người sao? Nàng nghi ngờ là một chuyện, nghe

thấy hắn chính miệng nói cho nàng biết lại là chuyện khác.

Nụ cười bên môi Hoắc Thiên Kình càng rộng hơn, nhưng lại lộ

vẻ khát máu rất rõ ràng, gương mặt gần trong gang tấc kia cũng lộ ra mùi máu

tanh.

"Người, đúng là do anh giết!"

Người Úc Noãn Tâm bỗng run lên, đầu cũng choáng váng một

lát.

"Tại sao, tại sao lại giết bọn họ?"

Hoắc Thiên Kình buông bàn tay đang nắm cằm của nàng ra, chuyển

sang vuốt tóc nàng. Vừa muốn ôm nàng vào lòng thì lại bị nàng né tránh. Trong

thoáng chốc, trên mặt hắn có chút mất mát.

"Noãn, thương trường như chiến trường, sở dĩ Hoắc Thị

có thể giành được địa vị cao trong giới tài chính toàn cầu là vì cũng tuân theo

những quy tắc của trò chơi này, đồng thời cũng đang cải biến quy tắc đó. Đây là

đạo lý muôn đời không đổi."

Hắn thở dài một tiếng, "Người ngoài đánh giá Hoắc Thiên

Kình anh là thủ đoạn kinh doanh… nhanh, chuẩn, và ác. Anh cũng không cảm thấy

đây là xấu. Có đôi khi sẽ phải như thế. Để đạt được mục đích tất nhiên phải hy

sinh một vài thứ, trong đó cũng bao gồm mạng người.

"Em không tin nổi chồng em lại coi thường sinh mạng như

thế!" Úc Noãn Tâm không dám tin mà nhìn hắn.

Hoắc Thiên Kình khẽ lắc đầu…

"Không phải anh coi thường sinh mệnh, ngược lại anh chỉ

muốn đem cơ hội tốt nhất cho những người cần cơ hội nhất." Hắn nhìn nàng một

cách rất nghiêm túc, cho dù đối mặt với sự lên án của nàng nhưng vẫn rất kiên

nhẫn.

"Ngàn lần đừng tin những lời mà quỷ như đời người sinh

ra là bình đẳng. Mạng người cũng thế, trong mắt anh, những người lãng phí sinh

mệnh của mình thì không đáng được để ý cùng quý trọng. Những sinh mệnh có thể

làm anh coi trọng thường là những người anh không thể dứt bỏ, cũng khiến anh muốn

dùng mạng sống của mình để bảo vệ, ví dụ như… em!"

Úc Noãn Tâm hơi chấn động một chút. Nàng dễ dàng nhận ra sự

nghiêm túc cùng cố chấp trong mắt hắn. Những lời như thế khiến nàng rất cảm động

nhưng lại thấy rất tàn nhẫn.

"Chỉ vỉ cổ phần mà giết hại hai mạng người, em rất khó

tiếp nhận cách thức kinh doanh của anh!"

"Khó tiếp nhận là vì em không phải là anh, hơn nữa em

cũng không biết hai hành vi của lão già đó xấu xa đến mức nào đâu." Hoắc

Thiên Kình nhẹ giọng giải thích.

Úc Noãn Tâm nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.

Mắt Hoắc Thiên Kình lộ vẻ nghiêm túc…

"Tuy Phương Nhan là tiểu thư nhà giàu nhưng cũng không

phải là một cái bình hoa trang trí. Mấy năm nay, ngoài mặt thì là do Phương

Bách Niên (cha Phương Nhan) ngồi ở vị trí chủ tịch nhưng trên thực tế, người điều

khiển cả Phương Thị lại là Phương Nhan. Từ khi cô ta tốt nghiệp, Phương Thị đã

do cô ta chèo lái, chẳng qua là không tuyên bố sự thật với bên ngoài mà thôi.

Anh phải thừa nhận Phương Nhan quả là một bộ óc biết cách kinh doanh, cũng biết

mặc dù cô ta thích anh nhưng lớn hơn là mong muốn thông qua quan hệ thông gia

mà đạt được mục đích tăng cường thế lực cho gia tộc mình. Nói cô ta quá thực dụng

cũng được, coi quyền thế là thứ quan trọng nhất cũng được. Nếu thân đã mang trọng

trách của gia tộc thì đương nhiên sẽ xuất phát từ lợi ích của cả gia tộc. Chỉ

có điều cô ta thông minh lại bị thông minh lừa. Điểm trí mệnh chính là… trăm

phương nghìn kế muốn tìm đường tắt để đi."

Mắt Úc Noãn Tâm nổi lên chút nghi hoặc: "Em cũng không

thấy đó có gì sai?"

Hoắc Thiên Kình cười: "Trong thời điểm thích hợp tìm một

con đường tắt thích hợp là lựa chọn sáng suốt. Nhưng trong điều kiện lông cánh

còn chưa che được gió, nền móng còn chưa vững chắc mà cố ý đi đường tắt thì đó

là hành vi ngu xuẩn. Nhiều năm nay, Phương Nhan ngầm làm ra rất nhiều hành động,

mục đích chỉ có một, chính là muốn ngư ông đặc lợi. Đúng vậy, Phương Thị đã được

không ít lợi ích, mà tất cả đều do công của hai vị quân sư quạt mo kia của

Phương Nhan. Trước đây, anh có thể nhắm một mắt mở một mắt là vì nể mặt giao

tình giữa Hoắc gia và Phương gia. Nhưng lần này, dưới sự giật dây của hai lão

già kia, cô ta lại đám có ý nghĩ đánh bại anh. Anh chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường,

thuận tiện cũng làm cho Phương Nhan hiểu cái gì gọi là "dục tốc bất đạt".

"Anh thật đáng sợ!"

Úc Noãn Tâm nhìn thấy dường như sau lưng của Hoắc Thiên Kình

mọc ra một đôi cánh màu đen, đó là đôi cánh của ác quỷ, có quyền lực tuyệt đối

để phán quyết. Mà trên mặt hắn lại nở một nụ cười không hợp với lời nói, lộ ra

vẻ anh tuấn nhưng nguy hiểm như ma vương.

Thật khó mà tưởng