trong giọng nói trầm thấp tràn ngập vẻ xấu xa, nhưng cũng tràn ngập sức mạnh
khiến người ta say mê như hương rượu.
"Rất đơn giản, đây là chỗ đặc biệt của dây đeo chân
này, mang rồi sẽ không thể tháo ra được." Nói đến đây, Hoắc Thiên Kình
xoay người nàng qua, đôi mắt sâu thẳm sáng như sao…
"Em là người của Hoắc Thiên Kình anh, cái này là… dấu
hiệu!"
"Anh coi em là vật phẩm, còn dán nhãn nữa sao?"
Tuy giọng của Úc Noãn Tâm có vẻ kháng nghị nhưng lại không
thấy chút hờn giận nào, có lẽ là chịu ảnh hưởng của mấy chữ trên sợi dây.
Hoắc Thiên Kình nghe thế thì thở dài: "Ngốc ạ, sao anh
lại coi em như vật phẩm chứ. Em là vợ của anh. Chỉ có vợ của anh mới có tư cách
có được xiếng xích ngọt ngào này."
Lòng Úc Noãn Tâm thấy ngọt ngào nhưng vẫn cố tình nhíu mày:
"Lời của anh làm người ta thấy buồn nôn."
"Chỉ cần hành động không làm em thấy phản cảm là được!"
Hoắc Thiên Kình không để ý tới sự lên án của nàng, trái lại
ôm nàng càng chặt hơn. Đôi tay rắn chắc mang theo một sức mạnh khiến người ta cảm
thấy an toàn.
Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng hít lấy mùi hương của hắn, một lúc sau
mới nói: "Trước giờ em không biết anh còn biết lặn đấy."
Rốt cuộc thì người này còn có những mặt nào mà người ta
không biết nữa chứ. Lúc này nàng có chút mê hoặc rồi.
"Từ nhỏ anh đã biết bơi lặn. Lúc đó anh và Lăng Thần đều
thích lặn…" Hoắc Thiên Kình nói đến đây bỗng dừng lại, gương mặt vốn đang
cười cũng trở nên nặng nề.
Úc Noãn Tâm hơi ngẩn ra. Nàng không ngờ không chỉ Hoắc Thiên
Kình thích lặn mà ngay cả Tả Lăng Thần cũng vậy. Chỉ có điều nàng chưa từng
nghe hai người này nhắc đến.
"Anh và anh ấy thường đi lặn với nhau sao?" Nàng
thử dò hỏi.
"Đó là chuyện từ rất lâu rồi!"
Hoắc Thiên Kình buông nàng ra, xoay người đến ngồi trên sô
pha, thân mình cao lớn dựa hẳn vào nó. Trong thoáng chốc, Úc Noãn Tâm phát hiện
trong mắt hắn có chút cô đơn.
Úc Noãn Tâm không nói chuyện, chỉ lẳng lặng mà đợi. Nàng biết
nếu Hoắc Thiên Kình muốn nói, không cần nàng hỏi thì hắn cũng sẽ tự nói. Nếu hắn
không muốn nói thì có hỏi cũng vô ích.
Rất lâu sau Hoắc Thiên Kình mới mở miệng:
"Từ nhỏ, anh và cậu ta đã thích bơi lội, đặc biệt là đi
lặn. Khách quan mà nói thì cậu ta còn mê lặn hơn cả anh, bởi vì… là ba của anh
đích thân dạy bọn anh. Lúc ấy, cứ đến kì nghỉ là bọn anh gần như dùng thời gian
để bơi lặn. Các khu vực lặn thám hiểm trên thế giới, thậm chí là những nơi chưa
ai biết cũng đều đã có dấu chân của bọn anh. Mãi đến khi xảy ra chuyện đó thì bọn
anh cũng không đi nữa."
Cuối cùng thì Úc Noãn Tâm cũng đã hiểu ra. Rốt cuộc nàng đã
hiểu được hàm ý của vẻ mặt hắn lúc ở trên bờ biển. Có lẽ ở trong lòng hắn, đi lặn
sẽ gợi lên những hồi ức đã qua. Nếu không có tuần trăng mật này thì có lẽ cả đời
này hắn cũng sẽ không tính lặn nữa.
Nghĩ đến đây, nàng nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, nhìn thấy
gương mặt hơi nặng nề của hắn thì trong lòng giống như là bị va đập mạnh. Không
khó để tưởng tượng ra tình cảm giữa hai người họ. Có lẽ trong quá trình hai người
đi lặn cũng đã gặp qua những nguy hiểm không ngờ được. Tất cả đều là những hồi ức
đáng quý nhưng không muốn chạm vào nhất .
Lúc này, rốt cuộc nàng đã hiểu tại sao hắn lại hận Tả Lăng
Thần đến thế. Đây gọi là yêu nhau lắm cắn nhau đau. Câu nói này không chỉ cùng
trong tình yêu mà cũng có thể dùng cho anh em họ.
Có lẽ cả hai đều rất mâu thuẫn. Một mặt thì hận đối phương,
một mặt lại không ngừng nhớ lại những hồi ức đẹp đã qua. Tất cả trở thành sự trừng
phạt tàn nhẫn nhất, mà đối tượng chịu sự trừng phạt lại là hai người họ.
"Thiên Kình…"
Lòng Úc Noãn Tâm mềm nhũn ra. Nàng bước tới trước mặt hắn,
dùng vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn hắn, hỏi từng câu từng chữ: "Anh thật sự khẳng
định Lăng Thần giết người sao?"
Trong tiềm thức của Úc Noãn Tâm thì nàng vẫn tin tưởng Tả
Lăng Thần. Tuy Hoắc Thiên Kình chỉ nói vẻn vẹn mấy câu, cộng thêm vẻ mặt khi Tả
Lăng Thần nhắc đến cha mẹ của Hoắc Thiên Kình nhưng nàng luôn cảm thấy Tả Lăng
Thần vẫn kính trọng cha của Hoắc Thiên Kình. Anh kính yêu ông như thế thì sao
có thể có ý giết người, cho dù biết sự thật tàn nhẫn kia.
Hoắc Thiên Kình nhìn Úc Noãn Tâm, dần dần trong đôi mắt sâu
thẳm kia lộ vẻ không vui. "Em đang bênh vực cậu ta?"
"Em chỉ muốn nói sự thật mà thôi. Anh và anh ấy có tình
cảm sâu đậm như thế thì nên hiểu Lăng Thần chứ."Úc Noãn Tâm nhẹ giọng nói.
Mặc dù sự lãng mạn lúc ban ngày làm cho nàng cảm động nhưng trước sau gì cũng
phải đối mặt cùng giải quyết vấn đề.
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng một lúc mới từ từ nói: "Đừng
quên là chính miệng cậu ta thừa nhận."
"Anh tin sao?" Úc Noãn Tâm hỏi lại.
Chiếc cằm nhọn của nàng bị hắn nâng lên, ánh mắt của hắn
không có chút tức giận, chỉ là sâu không lường được. "Vậy em tin anh
sao?"
Mắt Úc Noãn Tâm lộ vẻ nghi hoặc.
"Em tin là anh giết ba mẹ của Tả Lăng Thần sao?"
Hoắc Thiên Kình trầm giọng hỏi, trong mắt lại có vẻ rối ren.
"Không tin!" Giọng của Úc Noãn Tâm rất nhỏ nhưng lại
có vẻ kiên định.
Dường như Hoắc Thiên Kình rung động một chút, như là bị vẻ
kiên định trong mắt n
