àng làm giật mình. Một lúc sau hắn lại hỏi tiếp…
"Vậy em tin hai vị giám đốc của Phương Thị là do anh giết
không?"
Úc Noãn Tâm nhìn Hoắc Thiên Kình, trong mắt lóe lên chút đau
đớn. Nàng không có né tránh vấn đề, chỉ hít sâu một hơi rồi kiên quyết nói:
"Em tin!"
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, đôi mắt đen thẳm lóe lên chút phức
tạp và vẫn làm người ta không hiểu nổi.
"Tại sao lại khẳng định như vậy?"
Gióng nói trầm trầm không có tức giận, chỉ có thêm chút nghi
vấn: "Em đã nghe được những lời Lôi Dận nói mà!"
Úc Noãn Tâm không trả lời ngay, chỉ im lặng mà nhìn hắn, vẻ
mặt bình tĩnh dịu dàng.
Một lúc sau, nàng mới nhẹ nhàng nói: "Đó chỉ là giả thiết
của em. Lúc đó em không còn lựa chọn nào khác. Mà dường như Lôi Dận cũng rất
thông minh, đã gánh hết tội cho anh!"
Nàng nói đều là sự thật. Đây cũng là chỗ làm nàng cảm thấy
nghi hoặc.
Lúc đó, tại hôn lễ, Phương Nhan hùng hổ gây sự. Nếu thật sự
chứng minh được Hoắc Thiên Kình đúng là hung thủ giết người thì trong trường hợp
công khai như vậy, chỉ có thể tìm một phương pháp thích hợp nhất để bác bỏ tin
đồn. Mặc dù từ vẻ kích động của Phương Nhan, nàng không khó nhận ra sự thật
nhưng ngay lúc đó, người duy nhất mà nàng có thể nghĩ đến chính là Lôi Dận. Bởi
vì hắn có một thân thế khiến người ta không dám coi thường. Hắn muốn giết người
thì nhất định sẽ có lý do khiến người ta tin.
Cho nên nàng mới to gan chỉa mũi giáo vào Lôi Dận. Một mặt
nói là cái khó ló cái khôn, nếu nói khó nghe chút thì chính là nàng không còn
con đường nào khác. Một mặt là vì quan hệ giữa Lôi Dận và Hoắc Thiên Kình. Tuy
nói hai người không tính là bạn bè chí thân nhưng không khó nhận ra giữa hai
người họ có một cảm giác kỳ lạ: không giống bạn nhưng không là địch. Cho nên Úc
Noãn Tâm mới cả gan nói tên Lôi Dận ra.
Chỉ có điều…
Khiến Úc Noãn Tâm không thể lý giải được chính là rõ ràng
đây là một sự đổ thừa thôi nhưng sao trong tay Lôi dận lại có chứng cứ chứ?
Sau đó, nàng cũng nghi ngờ rằng có phải mình "chó ngáp
phải ruồi" rồi không. Nhưng nàng cũng hiểu thủ đoạn làm ăn của Hoắc Thiên
Kình. Những chuyện như cưỡng ép thu mua Phương Thị, làm Phương Thị đóng băng mà
còn có thể làm ra thì giết hai vị giám đốc cũng không có gì là lạ.
Hoắc Thiên Kình nhìn rõ sự lên án cùng nghi hoặc trong mắt
nàng, không cho là đúng mà cười: "Có thể công nhiên chỉ tên Lôi Dận, ngoại
trừ Mạch Khê thì cũng chỉ có em. Noãn, em đúng là dũng cảm."
"Đừng có đánh trống lảng!"
Úc Noãn Tâm nhìn hắn, gằn từng tiếng: "Anh nên biết rõ
lúc đó em làm như vậy là vì anh ta làm ăn theo kiểu xã hội đen, giết người cũng
sẽ có lý do làm người ta tin tưởng."
"Hai vị giám đốc đánh bạc chính là nguyên nhân."
Đôi môi mỏng của Hoắc Thiên Kình cong lên, giọng nói nhẹ
tênh cứ như là đang nói một chuyện không liên quan gì đến mình.
"Đó chỉ là cái cớ mà Lôi Dận giải thoát cho anh."
Úc Noãn Tâm bình tĩnh nói
Hoắc Thiên Kình cười lắc đầu, đưa tay ngắt mũi nàng một
chút. Thái độ thản nhiên kia không giống như đang nói chuyện giết người.
"Nếu hai ông già kia không có lòng tham vô đáy mà đến sòng bạc thì làm sao
Lôi Dận có thể có được hiệp ước mà hai người họ ký. Anh nghĩ cho dù Lôi Dận có
biết ảo thuật đi nữa cũng không thể biến ra một hiệp ước hoàn toàn không có được."
"Ý anh là… những gì Lôi Dận nói đều là thật?" Úc
Noãn Tâm nửa tin nửa ngờ.
"Một nửa là thật!"
Hoắc Thiên Kình mỉm cười. "Trước kia Lôi Dận đã nói với
anh vể chuyện hai vị giám đốc của Phương Thị ký hiệp ước sinh tử ở sòng bạc. Bọn
họ thật sự thua rất nhiều tiền. Chiếu theo nguyên tắc, bọn họ nhất định phải đến
mạng. Chỉ là…" Hắn dừng lại, dường như có chút do dự.
"Chỉ là cái gì?" Úc Noãn Tâm truy hỏi không thôi.
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng một cái, sau đó cười: "Chỉ là
khi anh và Phương Nhan còn có quan hệ thì Lôi Dận còn nể mặt chút xíu, không có
truy đuổi việc này đến cùng."
Úc Noãn Tâm nghe thế thì chân mày hơi nhíu lại, nghĩ một lúc
thì mới thấy có chút không ổn nên liền hỏi: "Ý của anh là… khi anh và
Phương Nhan chưa hủy hôn thì hai người họ đã đến sòng bạc chết chóc kia?"
"Không sai!" Hoắc Thiên Kình gật đầu.
"Nhưng…"
Úc Noãn Tâm càng nghĩ càng thấy không đúng."Chuyện này
vẫn chưa rõ ràng. Nếu Phương Nhan nhìn thấy một văn kiện đã được ký mấy tháng
trước thì sao lại không nghi ngờ. Hẳn là cô ấy sẽ nghi ngờ lời của Lôi Dận mới
đúng chứ?"
Hoắc Thiên Kình nhún vai, khóe môi cong lên một đường cong
có ý nghĩa sâu xa…
"Con người cần phải giữ được bình tĩnh, đó là điều kiện
cần thiết. Trong trường hợp này, Phương Nhan một lòng ép Hoắc Thị vào chỗ chết,
trong lòng đã sớm khẳng định điều này. Mà một khi có chứng cứ mới lật đổ kế hoạch
mà cô ta đã xây dựng lúc trước thì anh nghĩ, cho dù có bình tĩnh đến đâu cũng sẽ
bị loạn. Lúc này làm sao cô ta có thể có lý trí mà phân tích thời gian ký hiệp
ước chứ?"
Úc Noãn Tâm nghe xong thì hoàn toàn ngẩn ra.
Nghĩ lại, đây đúng là chỗ sơ suất nhất. Đúng như Hoắc Thiên
Kình đã nói, khi lâm vào hoàn cảnh như thế thì không thể gữ được sự bình tĩnh nữa.
Cả người nàng bắt đầu th