n Tâm nhướng mày hỏi lại.
Thật ra nàng cũng không để ý đến chuyện có nổi hay không nổi,
đối với nàng thì danh xưng ảnh hậu cũng như mây khói. Chẳng qua là nàng không
tưởng tượng được không làm việc thì sẽ thế nào, thật sự phải ngoan ngoãn ở nhà
giúp chồng dạy con sao? Bất luận là hiện thực hay phim ảnh thì đều nói tới bài
học bi ai này…
Phụ nữ không đi làm tương đương với mất đi tính độc lập về
kinh tế, mất đi sự độc lập về kinh tế tức là mất đi sự độc lập về tư cách. Một
người phụ nữ chỉ biết dựa dẫm thì chỉ có thể đặt hết hy vọng vào chồng, giống
như là tầm gửi. Mà loại phụ nữ này đã định là sẽ biến thành thiếu phụ, thiếu phụ
cũng đã định là sẽ dần dần mất đi tiếng nói chung với chồng…
Sau đó thì…
Úc Noãn Tâm tự nhiên thấy rùng mình, nàng vô thức nhìn người
đàn ông bên cạnh. Hắn quá ưu tú, làm nàng không dám không xuất sắc…
Hoắc Thiên Kình cười, ngắt mũi nàng nói: "Đương nhiên,
em là vợ của anh, chỉ cần em thích làm thì anh đều sẽ ủng hộ!"
Bên dưới nụ cười dịu dàng lại lộ ra chút nham hiểm… Hắn tin
rằng một khi phụ nữ đã có con thì sẽ có những thay đổi rất lớn, đến lúc đó e rằng
nàng cũng không có tâm tình nào mà làm việc nữa. Hơn nữa hắn cũng sẽ không cho
nàng có cơ hội làm việc, bởi vì…
Có một đứa trẻ có khó không?
Đến lúc đó…
Úc Noãn Tâm lại không nhìn thấy âm mưu lướt qua trong mắt Hoắc
Thiên Kình, ngược lại rất cảm động vì lời hứa của hắn nên cuối cùng nở nụ cười,
như hoa lê trong dòng nước xoáy, rất xinh đẹp.
"Noãn, nhắm mắt lại…"
Hoắc Thiên Kình say đắm vì nụ cười của nàng, giọng nói càng
trầm hơn, có vẻ mê hoặc như hương rượu.
"Để làm gì?"
Giọng của Úc Noãn Tâm tràn ngập sự mềm nhẹ như kẹo bông. Tuy
nói là mang theo nghi vấn nhưng không khó nhận ra trong giọng nói của nàng có vẻ
nũng nịu. Nàng nghe lời mà nhắm mắt lại.
Trong một đêm như thế này, dường như đẹp đến nỗi có thể làm
cho người ta mất đi sự cảnh giác, Úc Noãn Tâm cũng vậy…
Ngay khi nàng nhắm mắt lại không bao lâu, chỉ nghe thấy từ
xa truyền đến những âm thanh kỳ lạ, giống như là ngàn tia sáng xuyên qua cả bầu
trời, cho dù nàng có nhắm mắt lại cũng vẫn có thể cảm nhận được những tia sáng
lóe lên từ không trung.
"Mở mắt ra nhìn xem có thích không?"
Giọng của Hoắc Thiên Kình khẽ rơi vào bên tai nàng, sau đó
xoay người của nàng qua hướng có làn gió
Úc Noãn Tâm từ từ mở mắt ra…
Ngay sau đó, đôi mắt đẹp bị khung cảnh trước mắt làm ngơ ngẩn,
bàn tay cũng che miệng lại.
Trên bầu trời đêm, pháo hoa tầm thấp cùng pháo hoa dạng tia
làm cho cả bầu trời hiện ra vẻ đẹp kỳ lạ. Chạy dọc từ hướng của biệt thự cho đến
bờ biển. Pháo hoa tầm cao cũng phối hợp đập vào tầm mắt, trình diễn vô số những
hình ảnh biến ảo khôn lường trên bầu trời. Màu sắc rực rỡ, gần như làm cả mặt
biển sáng như ban ngày.
Ở phía xa xa, mặt biển vây quanh hòn đảo cũng bị ngàn tia
pháo hoa này thắp sáng. Pháo hoa dùng trên mặt biển cùng pháo hoa nhiều hình
thù khiến cho trời và biển hòa làm một, tạo thành một bức tranh pháo hoa nguy
nga tráng lệ.
Cả hòn đảo giống như là bị bao vây trong thiên đường pháo
hoa.
Người nàng bị Hoắc Thiên Kình xoay lại. Dường như nhận thấy
sự kích động cùng chấn kinh của nàng, hắn đưa tay nâng cằm nàng lên…
Nhìn dung nhan tuyệt mỹ cùng đôi mắt như nước mùa thu đẹp
không sao tả xiết kia, Hoắc Thiên Kình không kìm lòng được mà cùi đầu, đôi môi
mỏng phủ lên đôi môi anh đào của nàng.
Hai bàn tay đang đặt hai bên sườn của nàng bị hắn nắm lấy,
quấn lên cổ hắn.
Nụ hôn mang theo sự ẩm ướt khiến Úc Noãn Tâm không ngừng run
rẩy…
Dường như là dọc theo đường đi nàng đều bị Hoắc Thiên Kình dắt
đi, bởi vì nàng đã sớm mất đi khả năng tư duy tối thiểu rồi.
Trong vườn hoa, những đóa hoa rực rỡ đung đưa theo dáng người
xinh đẹp, trong một vườn hoa đã được xây dựng sẵn trước đó, bữa tiệc dưới ánh nến
đã được chuẩn bị xong.
Bữa ăn dưới ánh nến được thiết kế trong một chiếc xe bí ngô
tràn đầy hương vị cổ tích. Úc Noãn Tâm cực kỳ kinh ngạc, nàng còn nhớ chiếc xe
bí ngô này có trong truyện cổ tích "Cô bé lọ lem".
Tiếng nhạc lãng mạn từ từ phiêu đãng trong không trung. Tình
này cảnh này làm tư tưởng của Úc Noãn Tâm đã bay đi đâu mất, trừ rung động thì
cũng chỉ còn rung động.
Mùi thức ăn ngon kích thích vị giác của nàng, ngay cả rượu
trái cây rất nhẹ kia cũng làm nàng say. Đây là rượu do Hoắc Thiên Kình tìm dân
bản xứ đến ủ, rất thích hợp cho thai phụ uống, bởi vì được lên men từ tự nhiên
nên cho dù không có thành phần cồn nào nhưng cũng làm người ta say.
"Thiên Kình, cảm ơn anh…"
Úc Noãn Tâm khẽ nâng ly lên. Xuyên qua chiếc ly trong suốt,
hình dáng cao lớn tuấn tú của Hoắc Thiên Kình ẩn ẩn hiện hiện, thật giống như
hoàng tử trong truyện cổ tích. Nàng tin rằng những ngày này sẽ là khoảng thời
gian đáng nhớ nhất trong đời nàng.
Hai chiếc ly thủy tinh trong suốt chạm nhẹ vào nhau phát ra
âm thanh thanh thúy, giống như là tiếng chuông bạc, vang vọng trong lòng của
hai người
Tiếng nhạc lượn lờ, Úc Noãn Tâm nhìn Hoắc Thiên Kình đứng dậy,
đến trước mặt nàng.
Trước mắt có một bàn tay chìa ra, men th