n có thai thì thiếu gia càng săn sóc chu đáo hơn, lại còn dặn
dò người hầu bọn họ không được để xảy ra bất cứ sơ xuất nào.
"Không sao, là do tôi nghe thấy bên này có tiếng ồn ào
nên qua xem thử." Úc Noãn Tâm vẫn không quen đi đến đâu là có người hầu hạ
đến đó, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
Mặt của quản gia hơi biến sắc, sau đó quay sang hét đám công
nhân: "Đã bảo các người nhẹ tay nhẹ chân một chút, thế mà vẫn quấy nhiễu đến
giấc ngủ của thiếu phu nhân!"
Mấy người công nhân và thợ làm vườn đều thất kinh.
"Không sao, không sao, mọi người bận rộn mà." Úc
Noãn Tâm vội vã xua tay, ý bảo mọi người đừng lo lắng.
"Thiếu phu nhân, tính tình của cô thật là tốt, không giống
cô Phương kia, thái độ của cô ta đối với người hầu chúng tôi rất kém." Quản
gia cười nói.
Úc Noãn Tâm mỉm cười, dời mắt về phía những cây non bên cạnh.
"Vườn hoa phải đổi hoa sao? Mấy cái cây này thấy quen quá."
"Dạ phải, chúng tôi làm theo lời dặn của phu nhân, hoa
trong vườn phải đổi thành hoa quỳnh cả." Quản gia cười mà đáp.
"Trồng hoa quỳnh?"
Trong lòng Úc Noãn Tâm thấy ấm áp, trong đầu lại lập tức hiện
lên hình ảnh cánh hoa quỳnh bay đầy trời trong vườn hoa của biệt thự Lâm Hải.
Nhưng…
Chuyện nàng thích hoa quỳnh lẽ ra chỉ có Hoắc Thiên Kình biết,
sao lại là phu nhân căn dặn chứ?
"Đúng vậy. Quyết định của phu nhân rất đột ngột. Trong
vườn hoa này vốn trồng những loại hoa mà phu nhân yêu thích, như những đám cúc
này là do lão gia trồng lúc còn sống nhưng không biết tại sao hôm nay đều đổi
thành hoa quỳnh."
"Cái gì?" Úc Noãn Tâm cả kinh mà nhìn từng khóm
cúc cách đó không xa, trong lòng cực kỳ rối ren.
"Mẹ tôi đâu?"
"À, phu nhân vừa từ thương hội trở về, có lẽ bây giờ
đang uống trà trong phòng trà." Quản gia lập tức trả lời
Úc Noãn Tâm gật đầu, căn dặn: "Trước hết hãy bảo công
nhân đừng động vào."
"Hả? À, dạ được." Quản gia ngẩng ra một chút, sau
đó gật đầu
Phòng uống trà ở phía đông nam của phòng khách. Những loại
trà cùng dụng cụ uống trà tinh xảo bên trong cho thấy bất luận là Hoắc lão phu
nhân hay Hoắc phu nhân đều có thói quen thưởng thức trà.
Đi đến cửa phòng uống trà, Úc Noãn Tâm dừng bước, do dự là
có nên gõ cửa vào hay không. Nghĩ lại thì mẹ chồng trước giờ vẫn không thích
nàng, sau hôn lễ nàng cũng đi hưởng tuần trăng mật với Hoắc Thiên Kình ngay, thời
gian ở chung với mẹ chồng rất ít.
Nói thật, Úc Noãn Tâm rất sợ phải ở chung với Hoắc phu nhân,
thậm chí nàng còn nhớ mình từng thầm thề rằng… đánh chết cũng không vào Hoắc
gia, tuyệt đối không để cho người phụ nữ sắc sảo này trở thành mẹ chồng mình.
Kết quả là…
Ông trời luôn an bài theo kiểu "ghét của nào trời trao
của ấy"
Suy nghĩ một lúc rất lâu Úc Noãn Tâm mới có đủ dũng khí mà
gõ cửa phòng uống trà.
"Vào đi!"
Từ trong truyền ra giọng nói uy nghiêm của Anna Winslet
Úc Noãn Tâm hít sâu một hơi, mở cửa bước vào, đối diện với
Anna Winslet…
"Không có ai nói với con là khi mẹ uống trà thì không
thích có người quấy rầy sao?"
Trên mặt Anna Winslet lộ ra vẻ không vui, trong giọng nói
cũng chứa vài phần lãnh đạm.
Mặt Úc Noãn Tâm có vẻ xấu hổ, nàng đứng đó, không biết nên
vào hay ra. Một lúc sau mới nhẹ giọng nói:"Mẹ, con xin lỗi…"
Ánh mắt của Anna Winslet mang theo vẻ nghiêm khắc mà nhìn
nàng. "Nếu đã làm phiền rồi thì tiến vào đi."
Nói xong câu đó, bà lại cúi xuống loay hoay với bộ dụng cụ uống
trà một cách rất chăm chú, mỗi một động tác đều cho thấy sự thành thạo cùng tao
nhã của bà.
Úc Noãn Tâm cắn môi, nghe lời mà ngồi xuống sô pha.
Mùi trà thơm thoang thoảng bay lượn trong không khí, mỗi khi
hít một hơi thì hương trà tươi mát lại theo vào phổi. Cộng thêm tiếng nhạc cổ
điển du dương trong phòng làm Úc Noãn Tâm không thể không thừa nhận đây đúng là
một nơi có thể làm người ta vui vẻ thoải mái.
"Có biết về trà đạo không?"
Theo giọng nói của Anna Winslet, một chén trà thơm mát được
đưa tới trước mặt Úc Noãn Tâm.
Úc Noãn Tâm ngẩng ra, sau đó khẽ lắc đầu rồi vội vàng nhận lấy
chén trà trước mặt: "Cảm ơn mẹ."
Cho dù nàng có không thích tới đâu thì rốt cuộc người phụ nữ
này vẫn là mẹ chồng của nàng. Có lẽ trong lòng bà cũng không muốn như nàng
nhưng cuối cùng thì nàng cũng trở thành con dâu của bà.
Cho dù là thế nào thì bà cũng là mẹ của Hoắc Thiên Kình, là
mẹ của người đàn ông nàng yêu nhất, làm tốt quan hệ với bà cũng là điều kiện đầu
tiên của một nàng dâu.
Anna Winslet ngồi đối diện với nàng, thấy nàng lắc đầu thì mày
hơi nhíu lại. "Bà nội con là người Hoa, ông nội cũng là người Hoa, cho nên
bà nội con rất thích trà đạo, ngay cả một người không tinh thông văn hóa Á Đông
như ta mà cũng học được trà đạo, mẹ nghĩ điều này đối với con mà nói là không
khó chứ?"
"Con sẽ theo mẹ học về trà đạo." Úc Noãn Tâm vội
vã nói, mặc dù nàng không hiểu sao nhất định phải học trà đạo.
"Ừ."
Dường như Anna Winslet rất hài lòng với câu trả lời của nàng
nên gật đầu, tao nhã mà uống một ngụm trà."Nếm thử đi, uống trà cũng như
là uống rượu, nếu con không thông thạo thì đều phải học."
Trong lòng Úc Noãn Tâm thầm gào thét nhưng vẫn
