ngoan ngoãn
mà gật đầu, hớp một ngụm.
Đúng là trà ngon, ngay cả người ngoại đạo như nàng mà cũng
có thể nhận thấy, uống vào miệng như hương hoa lan, ở trong miệng rất lâu mà
không tan, thơm mát dịu.
Anna Winslet lại đưa cho nàng một chén khác.
"Nếm thử cái này đi."
Úc Noãn Tâm nhận lấy, nhẹ nhàng hớp một ngụm, sau đó mày hơi
nhíu lại.
Mùi vị của chén trà này kém rất nhiều so với chén trước.
"Chén trà trước là trà Đại Hồng Bào ngon có tiếng của
Trung Quốc. Ngoài thị trường có rất nhiều Đại Hồng Bào nhưng thật sự là tinh phẩm
thì lại rất ít."
Anna Winslet nhàn nhã mà dựa vào sô pha, "Loại trà này
mọc trên vách đá của Vũ Di Sơn, bây giờ chỉ còn lại vẻ vẹn có 6 cây, lá của nó
có màu xanh bóng, sau khi pha xong thì có màu cam rất sáng, mùi hương tỏa ra
chính là mùi hoa lan mà con vừa ngửi thấy, mùi hương này thơm ngát độc đáo, có
lẽ đây chính là chỗ quý của nó. Còn chén này…"
Bà chỉ vào chén trà thứ hai. "Nó gọi là Bạch Trà, cũng
có thể xem là thứ trà quý nhất trong sáu loại trà nổi tiếng nhất. Không phải vì
nó dễ uống mà là vì sản lượng của nó rất hiếm, làm thành trà cánh mềm mịn, màu
trắng như bạc nên gọi là Bạch Trà. Hình dáng của cánh trà như cái mầm nhú hoặc
là như đóa hoa, hương thơm tươi mát, nước trà có màu hơi xanh, uống vào mặc dù
thanh đạm nhưng sau đó sẽ có vị ngọt."
Úc Noãn Tâm lại nâng chén trà lên, cẩn thận mà thưởng thức lại.
Một lát sau, trong mắt dâng lên vẻ ngạc nhiên. "Đúng vậy, có vị hơi ngọt."
"Uống trà phải có tính nhẫn nại, từ từ học thì sẽ hiểu
những đạo lý trong đó."
Anna Winslet nhìn nàng một cái, trên gương mặt bình tĩnh kia
không thể hiện điều gì. Bà đặt chén chén trà xuống, nói tiếp một câu: "Việc
này cũng giống như làm ăn, rèn luyện ý chí cùng tính nhẫn nại là rất quan trọng."
Lúc này Úc Noãn Tâm mới bừng tỉnh. Thì ra bà nội cùng mẹ chồng
thích uống trà không phải vì để khoe khoang sự tao nhã của bản thân mà là để tu
tâm dưỡng tính. Nhất là trong giới kinh doanh phức tạp này, xử sự chín chắn, cá
tính điềm tĩnh càng rất quan trọng. Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy hơi xấu hổ, thấy
mình còn phải học rất nhiều. Trong nhất thời, nàng cảm thấy kính trọng bà.
"Cảm ơn mẹ, con hiểu rồi."
Anna Winslet không nói thêm gì nữa.
Không khí trong phòng lại rơi vào yên tĩnh.
"Mẹ, có chuyện…" Úc Noãn Tâm phá vỡ sự yên tĩnh,
nhìn bà, muốn nói lại thôi.
"Có chuyện gì thì nói, đừng ấp a ấp úng thế."
Anna Winslet vừa uống trà vừa thưởng thức phong cảnh ngoài cửa
sổ, cũng không đưa mắt nhìn nàng.
Úc Noãn Tâm vô thức liếm liếm môi, hắng giọng nói: "Mẹ,
con thấy có công nhân ngoài vườn hoa, bọn họ nói muốn trồng hoa quỳnh trong
đó…"
"Làm ồn đến con sao? Nếu tiến độ nhanh thì một hai ngày
sẽ trồng hết toàn bộ." Anna Winslet thản nhiên nói."Mẹ sẽ dặn quản
gia bảo bọn họ nhẹ nhàng chút."
"Chuyện con muốn nói không phải cái này."
Lòng Úc Noãn Tâm có chút xúc động, nàng không biết đây có phải
là cách thể hiện sự quan tâm của Anna Winslet hay không?
"Mẹ, con nghe quản gia nói hoa quỳnh là do mẹ bảo trồng,
toàn bộ hoa trong vườn phải đổi thành hoa quỳnh hết?"
Anna Winslet nghe thế thì khẽ nhướng mày, nhìn về phía nàng.
"Thế nào? Không phải con chỉ thích hoa quỳnh sao? Con còn thích hoa gì thì
bảo quản gia mua trồng là được."
"Không phải ạ. Mẹ, thật ra không cần phải đổi tất cả
hoa trong vườn thành hoa quỳnh. Quản gia nói những khóm cúc kia là hoa mà mẹ
thích nhất. Nếu là thứ mà mẹ thích thì sao lại đổi thành thứ khác chứ?" Úc
Noãn Tâm vội vã nói.
Anna Winslet nhìn nàng một cái, khi ánh mắt liếc qua thì
cũng kèm theo chút âm trầm không dễ nhận ra nhưng giọng nói vẫn bình thản như
trước…
"Trồng hoa quỳnh là ý của Thiên Kình. Hiếm khi nó yêu
thương ai như con, người làm mẹ như ta còn phản đối sao?"
Úc Noãn Tâm ngây ra, ngẩn ngơ mà nhìn Anna Winslet một lúc,
lòng càng thấy nặng nề…
Hoắc Thiên Kình này, mặc dù ý định trồng hoa quỳnh làm nàng
rất cảm động nhưng cứ như vậy chẳng phải sẽ làm quan hệ mẹ chồng nàng dâu càng
căng thẳng sao? Phụ nữ vốn có lòng dạ hẹp hòi, nhất là giữa mẹ chồng nàng dâu,
chuyện nhỏ như hạt vừng cũng có thể làm lớn lên.
"Mẹ, mẹ đừng nghe Thiên Kình nói, cũng không phải con rất
thích hoa quỳnh. Bây giờ vườn hoa rất đẹp mà, con thấy hay cứ giữ vậy đi."
Nàng dè dặt mà đề nghị.
"Con đang dạy mẹ làm việc sao?" Trong giọng nói của
Anna Winslet có chứa vẻ bất mãn.
"Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, con chỉ… chỉ nghe quản gia nói,
đám cúc đó là do ba trồng lúc còn sống, mẹ rất thích nó. Con là con dâu, sao có
thể ích kỷ như vậy?"
Úc Noãn Tâm thật sự không nhìn thấu được tính cách của mẹ chồng.
Có đôi khi cảm thấy bà có chút quan tâm đến mình, có khi lại đột nhiên trở nên
rất ghét mình.
Có lẽ lý do mà bà quan tâm cũng chỉ vì đứa cháu.
Anna Winslet nhìn nàng một cái, lạnh giọng nói: "Con
sai rồi, người thích hoa cúc thực sự không phải mẹ mà là ba con!"
"Hả?" Úc Noãn Tâm ngẩn ra một chút, rất lâu mà vẫn
không hiểu ý của bà. Dường như qua cả một thế kỷ sau nàng mới khẽ nói: "Vậy…
càng nên giữ lại chứ."
Lời của nàng vừa thốt ra đã t