nhiên mà đối mặt, nhưng
nàng trời sinh hay xấu hổ, cho dù đã xảy ra quan hệ, thậm chí là có thai nhưng
đối mặt với tình cảnh này thì nàng vẫn ngượng ngùng.
"Sao lại không nhìn? Anh là chồng của em, cơ thể của em
là thuộc về anh."
Hoắc Thiên Kình cười nhẹ, vẻ thẹn thùng của nàng làm hắn khó
kiềm chế được nữa, nhoài người lên, cơ thể tráng kiện vây lấy nàng một cách chặt
chẽ.
Hắn lại hôn nàng, bàn tay linh hoạt tìm tòi trên người nàng,
từ từ đi xuống…
"Ưhm… Thiên Kình…"
Âm thanh tràn ngập tình yêu từ trong miệng Úc Noãn Tâm bật
ra càng kích thích dục vọng của Hoắc Thiên Kình.
"Thích không?" Hắn dụ dỗ nàng.
"Thiên Kình, em…" Nang cố gắng khống chế những ý
nghĩ đang muốn trào ra.
Nụ hôn nồng cháy của Hoắc Thiên Kình lại tăng thêm sự ham muốn
của nàng, tàn nhẫn mà kéo dài sự bất lực của nàng.
"A…" Nàng không thể kiềm chế nổi nữa mà rên lên,
những cảm xúc mạnh mẽ gần như làm nàng không chịu nổi.
Hoắc Thiên Kình bắt tay nàng phải vòng lên vai hắn. Tối nay,
hắn phải bắt nàng thể hiện hết tất cả sự nhiệt tình của mình đối với hắn.
"Noãn, nói yêu anh!" Môi Hoắc Thiên Kình vừa trêu
chọc cơ thể đang xôn xao của nàng vừa ra lệnh bên tai nàng.
Úc Noãn Tâm bị gợi lên sự ham muốn, nàng dán sát vào cơ thể
tráng kiện săn chắc của hắn, nói như khóc:
"… Thiên Kình… em yêu anh…"
Lời nói yêu làm tan chảy lòng Hoắc Thiên Kình. Hắn cảm giác
được cơ thể của nàng đã hoàn toàn thả lỏng, cuối cùng hắn cũng không nhịn được
nữa mà cúi người xuống, cố nén dục vọng muốn xuyên qua nàng đến chỗ sâu nhất, cố
gắng không dùng sức, mang theo sự nhẹ nhàng mà tiến vào…
Thoáng chốc, trong cơ thể Úc Noãn Tâm như có hàng vạn vì sao
bừng sáng, cùng với sự chiếm đoạt mà dịu dàng của hắn, nàng không nhịn được mà
bám vào vai hắn, nghênh đón hắn.
Nhiệt độ trong phòng ngày càng cao, mà hắn cũng đòi hỏi càng
nhiều…
Hai tay đan vào nhau, họ cùng phát ra những tiếng than điên
cuồng, cùng nhau lên đỉnh…
Bên ngoài, từng đợt sóng dịu dàng cứ vỗ vào bờ, bờ cát trắng
lóe lên vẻ thần bí của thiên nhiên. Xuyên qua cửa sổ thủy tinh, tấm màn mỏng in
bóng dáng cao lớn của hắn cùng thân hình nhỏ nhắn của nàng. Hai người chồng lên
nhau, dùng hành động bản năng nhất của thế gian để chứng minh sự hạnh phúc cùng
lãng mạn của nhân gian…
Bắt đầu từ ngày mai
Làm một người thật hạnh phúc.
Cho ngựa ăn, chẻ củi, chu du khắp thế giới!
Bắt đầu từ ngày mai
Lo chuyện thức ăn cùng rau dưa
Ta có một ngôi nhà
Mặt ngắm biển xanh, hoa xuân ấm áp
Bắt đầu từ ngày mai
Báo cho mọi người biết, kể với họ hạnh phúc của chúng ta.
Tia sáng của hạnh phúc nói với ta, ta đem nó nói cho mọi người,
cho mỗi con sông, mỗi ngọn núi, mỗi một người xa lạ…
Mong em có một tương lai tươi sáng
Mong em – người có tình sẽ nên duyên nên phận
Mong em tìm được hạnh phúc nơi trần thế
Ta chỉ mong hướng mặt về biển, xuân về hoa nở…
Rơi rụng lả tả cùng với những cánh hoa nở trên bờ ruộng
Anh chỉ mong
Cùng em bay múa…
—————————— Cải biên từ Hải Tử thi tập
———-Vficand———
Sau tuần trăng mật trở về, cuộc sống cũng gần như trở lại
bình thường. Chỉ có điều khác là Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm dọn về ngự thự
– nhà cũ của Hoắc gia, sống cùng với bà nội và mẹ của Hoắc Thiên Kình.
Dường như Ngự thự trở nên náo nhiệt hẳn, ngay cả bước chân của
những người hầu cũng trở nên nhanh hơn.
Hoắc Thiên Kình vừa trở về là lại vùi đầu vào trong đống
công việc bề bộn, bận rộn như thường ngày. Nhưng dù có bận đi nữa, những khi
không đi công tác thì mỗi khi tới giờ tan ca là lại về nhà đúng giờ, xã giao mà
có thể từ chối là từ chối, hoàn toàn có dáng vẻ của một người đàn ông của gia
đình.
Mặc dù trước giờ Anna Winslet không thích Úc Noãn Tâm nhưng
từ sau khi bà biết con trai bà đã làm nên những chuyện như vậy thì cũng trở nên
khách khí với Úc Noãn Tâm hơn. Hơn nữa nàng cũng đã có thai nên thái độ của bà
đối với nàng cũng cải thiện rất nhiều.
Người vui nhất không ai khác ngoài Hoắc lão phu nhân. Từ sau
khi Úc Noãn Tâm dọn vào ngự thự thì mỗi ngày bà đều dậy rất sớm, vui vẻ như là
một đứa trẻ, khăng khăng đòi đi tản bộ trong vườn hoa với Úc Noãn Tâm.
Hoắc lão phu nhân trước giờ cô đơn, cuối cùng bây giờ cũng
tìm thấy niềm vui.
Ngày hôm đó, Úc Noãn Tâm bị âm thanh loáng thoáng trước vườn
hoa làm bừng tỉnh. Từ sau khi có thai, nàng liền có thói quen ngủ trưa. Chỉ có
điều giấc ngủ của nàng vẫn không sâu, một chút tiếng động là sẽ đánh thức nàng.
Vừa bước tới vườn hoa thì đã thấy một tình cảnh làm nàng
kinh ngạc.
Mấy chiếc xe tải chở những cây non vừa trưởng thành đang đỗ
trong vườn hoa, phần lớn các thợ làm vườn đều đang tập trung ở đó, quản gia thì
ở một bên chỉ đạo.
Những cây non này…
"Thiếu phu nhân, cô thức rồi à? Ai da, sao cô lại tới
đây. Bây giờ trong vườn đang lộn xộn lắm, không thích hợp với phụ nữ có thai
đâu." Quản gia tinh mắt nhìn thấy Úc Noãn Tâm, lập tức lo lắng mà bước
lên.
Bà ta ở Hoắc gia nhiều năm như vậy nên rất hiểu tính của thiếu
gia, có thể nhận thấy rằng tình cảm giữa hai người rất sâu đậm. Nhất là từ sau
khi thiếu phu nhâ