vẫn thích luôn có lý do cụ thể, nhưng mà cho
đến chính thức yêu mới hiểu được, vô luận là hô hấp của đối phương, hoặc là
động tác uống nước cũng có thể làm tim của cô đập thình thịch, căn bản không
cần lý do gì.
Thích chính là thích,
thật là thuần túy, rất đơn giản. “Toàn bộ, em yêu anh.” cô nói, khóe miệng
nhếch lên nụ cười thập phần hạnh phúc.
“Anh cũng vậy, anh yêu
em, vĩnh viễn chỉ yêu một mình em.” hứa hẹn này không chỉ có cả đời này,
cũng chỉ dành cho một mình cô mà thôi.
Hôm nay Hạ Anh Đông sẽ
từ Thượng Hải trở về, nên lúc Mạc Tử Nhân vẽ tranh đặc biệt có tinh thần, tiến
độ cũng rất nhanh, bức tranh đã được vẽ tốt trên hai mặt vách tường, kỹ xảo của
cô thô sơ có chút nguyên thủy cùng phong cách phác hoạ đơn thuần, bức tranh phi
thường tiêu sái cùng tận hứng.
Cô đã nói với Tô Phân,
đêm nay không quay về ngủ.
Nghĩ tới tình cảnh của
buổi sáng hôm đó, trông thấy Hạ Anh Đông nằm ngủ bên cạnh, cô liền không nhịn
được cảm thấy có chút dư vị ngọt ngào.
Thì ra thích là loại cảm
giác thiết thực thế này, cùng cảm giác lúc cô thầm mến Hạ Lập Dương hoàn toàn
bất đồng — Hạ Anh Đông là chân thật ở trước mặt cô, cười với cô., nói chuyện
với nàng, mỗi phản ứng của hắn đều hấp dẫn nàng thật nhiều, làm cho nàng nhìn
hoài mà không chán.
Tay của anh rất lớn, rất
chắc chắn, mỗi khi nắm tay anh sẽ khiến cô có cảm giác an toàn, giống như chỉ
cần có hắn bên cạnh, cô sẽ không sợ hãi.
Tâm tình Mạc Tử Nhân hôm
nay liền trở nên đầy màu sắc, bích hoạ cần có điểm phấn trắng nõn nà, cô đành
phải bớt đi ít màu sắc, không muốn làm cho tâm tình của mình hoàn toàn phóng
tác trên bích hoạ, như vậy bố cục sẽ không đồng nhất
Bất quá cô cũng chỉ biết
nhịn không được nhớ tới hạnh phúc của mình…… cô có thể hay không là hạnh phúc
quá?!
Hôm nay làm việc rất
tốt, ông chủ rất chiếu cố cô, cho cô tự do phát huy cảm hứng, còn có một bạn
trai cơ hồ đạt tới hoàn mỹ. Cho dù cô vẫn thu nhập tuy không cao, vẫn không nổi
danh đứng nhất gì, nhưng cô cảm thấy cuộc sống trôi qua rất phong phú.
Cuộc sống như thế rất
tốt, trong tâm hồn bình thản mang theo ngọt ngào nồng đậm, rất thích hợp với
cô.
Chuông di động vang lên,
là Hạ Anh Đông gọi điện tới, nàng mừng rỡ nhận điện.
“Buổi sớm tốt lành.”
“Buổi sớm tốt lành.”
“Đang làm gì vậy?”
“Vẽ bức bích hoạ.”
“Từ từ mà làm, không
vội, dù cho vẽ đến một năm cũng không sao cả.”
“Em đã có linh
cảm.” cô vui vẻ báo cáo.
“Linh cảm gì?”
“Bí mật, anh phải chờ em
hoàn thành bức hoạ mới có thể sang đây xem.” cô muốn cho anh một kinh hỉ.
“Thần bí như vậy, anh
phi thường mong đợi nha, đã ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi, đúng rồi, tiểu
lộn xộn muốn em thay cô ấy cám ơn anh, anh làm cho cô ấy trôi qua những ngày
phi thường hạnh phúc.” Mấy ngày nay cô cùng Tô Phân thưởng thức không ít mỹ thực,
chẳng trách Hạ Anh Đông lại đem ăn cơm coi như hưởng thụ, thì ra ăn thật sự là
một cách hưởng thụ.
“Anh hi vọng em theo cô
ấy béo lên một chút, em quá gầy.” Hiểu bạn gái sẽ không đối xử tử tế với chính
bản thân, vì vậy anh đem tất cả danh sách trương mục* nhà hàng của anh đưa cho
Tô Phân, mục đích là hi vọng mượn Tô Phân làm cho Mạc Tử Nhân phải
buông lỏng.
*trương mục : tài
khoản (Vô Vi : ở đây chắc nghĩa là danh sách nhà hàng mà ca là khách vip
thì phải, NN : đúng là thẻ Vip vào nhà hàng đó)
Anh muốn sủng cô, thương
cô, nuôi cô thật tốt, làm cho cô quen với sự ôn nhu của anh, săn sóc cùng trả
giá, sau đó không rời bỏ anh nữa. Chỉ cần có thể lưu lại cô, cho dù anh bị nói
là bá đạo, hoặc cưỡng chế cũng không sao.
“Nhỡ mập thì làm sao bây
giờ?” Một ngày cứ ba bữa ăn như thế, cũng không phải là không có khả năng.
“Rất tốt a! Ôm lấy sẽ
thoải mái, anh rất thích.”
“Vạn nhất ôm không được
thì phải làm sao bây giờ?” Thì ra là bạn trai sẽ cùng cô nói những lời nhàm
chán này, nhưng cũng rất thú vị.
“Anh sẽ cùng em vận
động, vì sức khỏe của em, chúng ta mỗi ngày sẽ chạy năm nghìn mét,
sau đó buổi tối anh lại cho em tắm nước nóng, giúp em mát xa toàn thân.” Anh
tinh tế nói ra tâm tình của mình, ngay cả ánh mắt cũng không tự giác hiện lên
sự ôn nhu.
Tưởng tượng hình ảnh
bỗng chốc được Hạ Anh Đông mát xa, kia đại khái là khoảng thời gian hạnh phúc
nhất của cô nha. Rõ ràng đã là tình nhân, mỗi lần nghe anh nói những lời này,
lòng của cô vẫn có chút bứt rứt. “Em có tốt đến như vậy sao? Đáng giá để anh
trả giá như vậy sao?”
“Em chỗ nào không tốt?
Anh giờ không thể thấy khuyết điểm của em.”
“Có a! Khuyết điểm của
em rất nhiều, kỳ thật em rất lười, có thể không động liền không động. Em cũng
rất tham ăn, bất quá kém hơn anh. Em còn thích ngẩn người, cả ngày nhìn trời vô
ích cũng sẽ không phiền.”
“Những thứ này đều là ưu
điểm mà!” anh lại như vậy phản bác.
“Làm sao có thể?”
“Đầu tiên em nói rất
lười, vậy thì đã có một nam nhân yêu em nguyện ý giúp em làm hết thảy. Thứ hai
em tham ăn, không phải nói có thể ăn chính là phúc sao, cho nên em có phúc khí.
Thứ ba ngẩn người…… Có thể ngẩn người mới không phải nặng nhọc, em nhất định sẽ
sống lâu trăm tuổi, cho nên