ý kiến của cô rất
ít khi có thể biểu đạt ra, bởi vì cô luôn chậm nửa nhịp, hoặc là không có dũng
khí nói ra khỏi miệng, trừ phi gặp gỡ khẩn cấp, hoặc sự kiện trọng đại, ngẫu
nhiên cô mới có hành vi kinh người, mà tất cả bởi vì cá tính của cô trời sinh
như thế.
Mạc Tử Nhân cúi đầu ủ rũ
ai oán ca thán một tiếng – vốn là muốn qua ba phút giải quyết chuyện này, nhưng
hôm nay vẫn đi ra cửa theo để gặp mặt anh.
Cô thật sự không nghĩ
đến là sẽ gặp lại Hạ Anh Đông, anh quá khí phách rất có quyết đoán, làm cho
người khác rất sợ hãi, mà cô rất sợ cùng người như vậy quen biết, giống như sẽ
làm cô mất đi chính mình.
Mạc Tử Nhân nhìn qua địa
chỉ vừa ghi, trong nội tâm thấy tất cả thật bất đắc dĩ, nếu như cô muốn giải
thích rõ ràng, thế tất phải đi một chuyến, vì sao Hạ Anh Đông kia lại cậy mạnh
như vậy a ?
Kì thật con người mạnh
mẽ cũng không phải làm cho người ta chán ghét, dù sao cũng có lúc cần người như
vậy đảm đương trọng trách quan trọng, nhưng có thể tồi tệ nhất lại là ở chỗ
này, như vậy người lãnh đạo sẽ thường xuyên cải biến ý tưởng của những người
khác, làm cho những người kia đi làm những chuyện mà họ không muốn – mà cô
chính là một trong số những người khác.
Kì thật cũng không phải
là cô không có chủ kiến, nếu là gặp qua chuyện không hợp lý, cô cũng
sẽ đề xuất kháng nghị, nhưng lúc này đây tựa hồ kháng nghị không được, bởi vì
cô là người sai trước, cho nên lần này quyền chủ đạo nằm trong tay của Hạ Anh
Đông.
Mạc Tử Nhân vẫn còn do
dự không muốn đi, thời gian cũng không còn sớm, cô vừa mới ngẩng đầu, liền
thình lình phát hiện 20 phút đã trôi qua.
Không xong! Cô sẽ đến
muộn mất- chớ lại suy nghĩ có nên đi hay không, thời gian đã thay cô quyết
định, cô không thể không đi.
Tay chân luống cuống,
Mạc Tử Nhân cuối cùng đến tại thời gian đã định trước một phút, phục vụ sinh
thấy cô đứng ở cửa, mặt mỉm cười giúp cô mở cửa.
“Hoan nghênh đã đến, xin
hỏi cô có phải là Mạc tiểu thư không?” Phục vụ sinh khách khí hỏi thăm.
” Đúng vậy… Tôi cùng
bằng hữu… Ách … người khác hẹn gặp.” Cô không muốn nói ra tên Hạ Anh Đông, để
tránh dính dáng đến nhau.
Phục vụ sinh nhẹ nhàng
gật đầu “Hạ tiên sinh đã đến, Mạc tiểu thư mời đi theo tôi”
Đi theo phục vụ sinh vào
một gian ghế lô (*), nhìn thấy Hạ Anh Đông đã ở bên trong lẳng lặng đọc sách,
lúc anh chuyên chú, gò má toát ra một cỗ khí chất vừa đặc biệt vừa khó hình
dung.
(*gian ghế lô: kiểu
phòng của Nhật, cửa được kéo sang 2 bên )
Anh ngồi một mình ở
một góc, giống như một pho tượng thạch cao, lười biếng hưởng thụ sự yên lặng
của thời gian, cả người anh có vẻ một chút cũng không vội vã, không bừa bãi,
làm cho người ta nhịn không được đem tầm mắt dừng lại ở trên người anh không
rời đi được
Cô nhìn đúng là có điểm
ngoài ý muốn, mặc dù hiểu về anh không nhiều, khiến cô rất khó tưởng tượng Hạ
Anh Đông lại có thể an tĩnh ngồi đọc sách – anh nên lưu luyến là quán ba, bởi
vì bề ngoài của anh gây cho cô cảm giác như vậy.
Sau khi bắt gặp một màn
tâm tình này, cô lại cảm thấy bất an, cô đột nhiên cảm thấy chính mình đối với
Hạ Anh Đông quá mức sợ hãi, nói không chừng anh là đối tượng không thể thỏa
thuận được.
“Hạ tiên sinh, Mạc tiểu
thư đã đến” Phục vụ sinh đem không gian rộng lớn lưu lại cho bọn họ.
Đây là một nhà hàng
Nhật, bố trí thập phần cổ kính, ở cửa còn có cầu nhỏ, nước chảy tạo cảnh, nước
chảy róc rách thay thế âm nhạc, làm lòng người khoáng đạt lạ thường, càng đặc
biệt là cái bàn giống như cái hộp, phía trên mặt bàn là thủy tinh, ở giữa thiết
kế thành hồ cá, bên trong có con cá đang bơi lội, nhìn ra được người thiết kế
có tâm tư khéo léo.
Cô phi thường thích cách
thiết kế như vậy, nhìn một lúc lâu sau, mới nhớ tới mục đích hôm nay mình
tới: “ Xin lỗi!” cô không thể nhìn thẳng chằm chằm thiết kế nhà hàng mà
bỏ quên anh.
“Không sao, cái đặc sắc
nhất của nhà hàng này vốn là cái bàn, tất cả khách nhân vừa đến sẽ nhìn qua chỗ
khéo léo này đầu tiên, sau đó mới có thể là do thích tay nghề của đầu bếp nhà
hàng”. Hạ Anh Đông gấp lại quyển sách, nhàn nhạt giải thích với cô.
Mạc Tử Nhân chú ý tới
anh chính là đọc sách ngoại văn, điều này cũng làm cho cô kinh ngạc một chút.
(*sách ngoại văn: sách
tiếng nước ngoài)
“Trước tiên xem thực đơn
đã, đừng để đói bụng”.
Hiện tại đã là 12h rưỡi
trưa, cô xác thực có đói bụng, đúng là hai người bọn họ căn bản cũng không tính
là quen biết, bữa cơm này thật sự không thể ăn, chỉ có thể giải thích, lại nói
cô căn bản cũng không dự định cùng anh ăn cơm “ Hạ tiên sinh…”
“Anh Đông” Đối với cách
xưng hô này anh rất kiên trì.
Mạc Tử Nhân cho là mình
đang hướng anh giải thích, đương nhiên cũng muốn tôn trọng ý kiến của anh “ Anh
Đông, tôi…” Bởi vì khiếp đản, cô cũng chỉ biết không nên nói đến chủ đề hôm đó
trước tiên.
Lúc này Hạ Anh Đông bắt
đầu thuần thục gọi thức ăn “ Cô muốn ăn gì?”
“Tôi không đói lắm” Cho
dù hiện tại cô rất đói bụng, cũng không còn tâm trí để ăn nữa, bởi vì trong đầu
cô chỉ nghĩ đến nội dung đã chuẩn bị trước- lần này nếu không chuẩn b