Teya Salat
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210092

Bình chọn: 7.5.00/10/1009 lượt.

g, quất roi lên lưng ngựa, chú ngựa Thanh Truy hý lên một tiếng dài rồi xông về phía trước như chớp giật.

Ngay khoảnh khắc ngựa phi nhanh về phía trước, phần lưng của tôi bất giác ngả về phía trước. Bất giác, tôi ngoảnh lại phía sau, gần như cùng lúc, phần lưng tôi bị trúng thứ gì đó.

Tôi nghe thấy tiếng mũi tiễn xuyên qua áo giáp hộ thân, thậm chí còn nghe thấy cả tiếng động nhỏ mũi tiễn găm vào da thịt.

Nỗi đau đớn nhanh chóng lan ra, tôi nhẫn nhịn không rên thành tiếng, cau chặt đôi mày, mím chặt môi, quay sang bên cạnh nhìn, thấy khuôn mặt hiệu úy Trương hoang mang, sợ hãi, chém mạnh một đao vào tên thích khách tấn công Đường Thiên Trọng khi nãy.

Tên thích khách nay bỗng nhiên đầu một nơi, mình một nẻo, bàn tay trái cũng dần thả lỏng ra, tôi vẫn có thể nhìn thấy rõ ống tiễn rơi ra khỏi tay hắn.

Tiếp đó, hiệu úy Trương và hiệu úy Trần đều phát hiện ra tôi bị thương, vội vã tiến lên phía trước, tôi vội vã đánh mắt ra hiệu với họ quay về đại quân truy đuổi đang ầm ầm kéo đến phía sau lưng.

Thần sắc hai người nhợt hẳn đi, quay sang nhìn nhau, căng thẳng bám theo phía sau, cuối cùng cũng không dám lên tiếng kinh động đến Đường Thiên Trọng.

Bọn họ nhanh chóng hiểu ra, nếu như lúc này để cho ngài phát hiện tôi bị thương, cũng chẳng có thời gian băng bó, trị liệu cho tôi, ngược lại còn khiến cho Đường Thiên Trọng phân tâm, bất an.

Tôi mệt nhoài, tựa sát, ôm chặt lấy người của Đường Thiên Trọng, ngài dường như cũng cảm nhận được, hơi nghiêng nghiêng đầu quay lại hỏi: “Nàng mệt rồi sao? Cố gắng chịu đựng thêm một, hai canh giờ nữa, là có thể về đến phần địa giới của chúng ta rồi. Đường Thiên Tiêu dù lợi hại đến mức nào, sau khi chiếm được tám ngàn tinh binh của ta, cũng chẳng thể nào động được mười tám vạn đại quân kế tiếp của ta nữa”.

Vừa thoát khỏi vòng vây, phía sau vẫn truyền lại vô số tiếng vó ngựa của truy binh, vậy mà ngài vẫn không thay đổi ngạo khí cương nghị, nét mặt tự tin, mạnh mẽ nhìn tôi mỉm cười. Đôi mắt sáng trong như nước suối, rực sáng như đứa trẻ, ngoài bóng hình của tôi ra, không còn nhìn thấy bất cứ tạp niệm nào khác.

Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mình hiện lên trong đôi mắt của ngài, sắc mặt tái nhợt, đôi gò má gầy guộc nhô lên, cho dù trước kia có là quốc sắc thiên hương, xinh đẹp đến mức nào, thì lúc này cũng đã nhợt nhạt, vô hồn, nhìn thế nào cũng chỉ là một người phụ nữ bệnh tật, yếu mềm bình thường như những người phụ nữ khác mà thôi.

Vậy mà chính người phụ nữ tầm thường đã đem tai họa cho ngài hết lần này đến lần khác như tôi, lại có thể chiếm trọn trái tim và tình yêu của ngài sao?

Tôi bất giác nhìn ngài mỉm cười, người phụ nữ hiện lên trong mắt ngài cũng cười theo, tràn ngập niềm hạnh phúc, sung sướng.

“Cho dù thế nào đi nữa, hầu gia cũng luôn luôn là người anh hùng của thiếp”.

Tôi nói rồi, chỉ hận ngài cao to hơn Trang Bích Lam quá nhiều, còn thân thể của tôi không theo mong muốn càng ngày càng nặng nề, chẳng thể nào ra sức ôm lấy cổ ngài mà chủ động hôn lên môi ngài được.

Nghe thấy lời tôi nói, khuôn mặt Đường Thiên Trọng bỗng ửng đỏ lên, nhanh chóng quay đầu lại, cho ngựa phi nhanh về phía trước, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm: “Nha đầu nàng đúng là muốn chọc ta tức chết mà, vẫn còn gọi ta là hầu gia”.

Tôi tựa vào lưng của ngài, cách một tấm áo giáp dày cộp, vẫn nghe rõ nhịp đập con tim của ngài, khẽ nhoẻn miệng cười.

Hầu gia là ngài, Đường Thiên Trọng cũng là ngài, gọi là gì có khác biệt sao?

Nếu như đã bước vào trái tim của nhau, cho dù chân trời góc bể hay xa tận chân trời cũng gần ngay trước mắt.

Tôi hoàn toàn không biết vết thương sau lưng mình rốt cuộc nghiêm trọng đến mức nào, nhưng ngựa càng phi nhanh về phía trước, tôi lại càng không cảm thấy nỗi đau nhói tim như trước đó nữa, toàn thân tê dại, cứng đờ bắt đầu lan đi khắp mọi tế bào trên cơ thể.

Nhớ đến màu lam kỳ quái ánh lên ở đầu mũi tiễn, trái tim tôi lại càng đập mạnh hơn.

Đường Thiên Tiêu nhất quyết muốn lấy cho được tính mạng của Đường Thiên Trọng, ngay cả binh khí, ám khí cũng đều tẩm kịch độc.

Vết thương đằng sau dường như đã ngưng chảy máu.

Tôi thầm nghĩ, lúc này tôi vẫn cảm thấy sợ hãi, có điều nhiều hơn chính là cảm giác không cam lòng, lưu luyến vô cùng.

Những ngày chúng tôi ở cạnh bên nhau không nhiều, khúc mắc giữa hai bên thậm chí khiến chúng tôi chưa từng thành thật bày tỏ tấm lòng của mình cho người kia.

“Thiên Trọng…”

Tôi khẽ khàng gọi tên ngài.

Giọng nói rất bé, mang theo chút dịu dàng, chút mệt mỏi, lẩn khuất trong tiếng gió rít vù vù bên tai.

“Ừm…”

Không ngờ ngài vẫn nghe thấy, rồi đáp lại bằng giọng nói dịu dàng, ấm áp, chan chứa tình yêu.

Chiếc áo lông chồn màu đỏ tung bay theo làn gió mạnh, trông giống như một ngọn lửa rực rỡ, sinh động giữa ngày tuyết trắng ảm đạm, giá băng.

Thi thoảng, có thể cảm nhận qua lớp lông vũ tung bay, tôi nhìn thấy một vài giọt máu tươi bay ra, nhỏ trên mặt tuyết, sau đó bị đạp loạn dưới chân ngựa.

Những giọt máu đó mang màu đen đáng sợ, không lành.

Tôi liền nói: “Thiên Trọng, truy binh hình như đã bị bỏ lại phía xa rồi”.

Đường Thiên Trọng