ó khá quen tai, chính là khúc nhạc Ngọc Lâu Xuân tôi đã thổi vào hôm ngài bị trúng độc.
Bị người khác ám toán đén mức đó, mà chẳng hề thấy đôi chút sợ sệt hay cảnh giác gì ở ngài cả, tôi thật sự không biết nên tán thưởng tấm lòng đại lượng, tính tình khoáng đạt của ngài hay thương cảm cho ngài vì xuất thân đế vương mà bất đắc dĩ phải mỉm cười tươi tắn, tự tại vô sự giữa núi đao biển lửa, nguy cơ trùng trùng.
Đến lúc chập tối, Vô Song đích thân hâm nóng lại thuốc, bê đến trước mặt tôi, dùng thìa khẽ khuấy lên rồi cười nói: “Chiêu nghi nương nương chỉ cần uống thêm vài thang thuốc nữa chắc là sẽ hồi phục hoàn toàn thôi”.
“Ta đã hồi phục từ lâu rồi, là hầu gia đã lo lắng quá mức thôi”. Tôi mỉm cười đón lấy bát thuốc: “Ta thấy bên cạnh Khang hầu chỉ có mỗi mình ngươi là đắc lực nhất, thầm nghĩ ngài điều ngươi qua đây nhất định cũng cảm thấy không quen mấy. Chi bằng mấy hôm nữa, ta sẽ nói một tiếng với bên phòng văn thư điều ngươi về hầu cận hầu gia vẫn hơn”.
Vô Song khép mí lại, khẽ tiếng nói: “Có phải chiêu nghi nương nương chê Vô Song hầu hạ người không chu đáo nên muốn đuổi nô tì về không?”
“Đương nhiên là không rồi. Có điều quân tử không nên cướp thứ tốt đẹp của người khác, đặt mình trong hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ mà thôi. Cũng giống như bọn Tẩm Nguyệt đã quen hầu hạ ta vậy, nếu như một ngày nào đó không xuất hiện trước mặt nữa, ta cũng sẽ cảm thấy nhớ nhung lắm”.
Nhấp vài hụm thuốc, dường như cảm thấy đã đắng hơn trước đó đôi chút, chắc hẳn thân thể tôi đã hồi phục, vị giác đầu lưỡi cũng theo đó khôi phục theo, mỗi mùi vị đắng cay ngọt bùi đều dần dần trở nên rõ rệt lạ thường.
Vô Song hầu hạ vô cùng chu đáo, cũng biết nhìn sắc mặt của người khác. Đối với Đường Thiên Trọng, tôi ngoài mặt tôn trọng, trong lòng đề phòng cao độ, không phải cô bé không nhìn ra. Khoảng thời gian gần đây Vô Song đến sống ở cung Di Thanh, mỗi tối đều bê thuốc đến cho tôi dùng, thường hay để một chiếc thìa bạc ở phía trong, đồng thời mỗi khi thái y đến khám bệnh, thường hay đem chút thuốc còn thừa lại, hỏi xem đun lửa thế đã thỏa đáng hay chưa.
… Chắc hẳn cô bé biết rằng vụ việc lần trước chủ nhân mình không thoát khỏi hiềm nghi, muốn lấy lại sự trong sạch cho bản thân và chủ nhân, đồng thời cũng bày tỏ rõ thành ý không hề muốn hại tôi.
Tôi cũng coi như không biết.
Nói cho cùng, cô bé tận tâm tận lực cũng là muốn giúp tôi hồi phục sức khỏe, còn trở mặt với Khang hầu Đường Thiên Trọng cũng không hề có lợi lộc gì cho tôi cả.
Chỉ có điều, rõ ràng biết được dụng tâm của Đường Thiên Trọng, lại cứ để tâm phúc của hắn ở mãi bên cạnh mình, để cho cô bé lúc nào cũng có thể bẩm báo từng cử chỉ hành động, lời nói của tôi, chỉ nghĩ vậy thôi, tôi đã cảm thấy thấp thỏm bất an như ngồi trên bàn chông vậy.
Thế nhưng, rõ ràng Vô Song không hề muốn rời đi, cô bé vừa chuẩn bị nước đường cho tôi, vừa mỉm cười nói: “Hầu gia vẫn còn khắc cốt ghi tâm ơn cứu mạng của chiêu nghi năm ấy, không để cho nô tì hầu hạ bên cạnh nương nương, hầu gia sẽ không thể nào an tâm được”.
Tôi nở nụ cười lãnh đạm, nuốt từng hụm, từng hụm thuốc đắng chát rồi chậm rãi bảo: “Vậy lúc nào rảnh rỗi về thăm hầu gia thì nhớ chuyển lời cảm ơn giúp ta”.
Vô Song mỉm cười không mấy chân thành, còn tôi cũng nói chẳng mấy thật lòng.
Vô tình nhất chính là nhà đế vương.
Một người đàn ông không chút niệm tình thân nào hạ độc thủ với người em họ của mình, tôi còn có thể mong mỏi hắn thật sự tình thâm nghĩa trọng hay sao?
Cho dù đã từng có giây phút thực sự nhất kiến chung tình, sớm muộn cũng sẽ bị chìm sâu trong cuộc chiến tranh giành quyền lực không bao giờ ngừng nghỉ ở chốn thâm cung. Đối với những người đàn ông coi trọng, đắm chìm trong quyền thế, mỹ nhân chẳng qua cũng chỉ là vật điểm xuyết cho giang sơn mà thôi.
Vô Song nhìn thấy tôi uống cạn thuốc, liền vội vã đưa nước đường tới.
Tôi thử một ngụm, đầu lưỡi vẫn chưa tan hết được mùi vị đắng chát, khẽ lên tiếng: “Đắng đúng là đắng, dù cho có bỏ thêm bao nhiêu đường, cũng chẳng thể nào xua đi được vị đắng đó”.
Vô Song tỏ ra hơi áy náy, buông tay xuống rồi đứng sang một bên, không nói thêm bất cứ lời nào khác.
Cửu Nhi đột nhiên lại chạy tới, đưa một gói giấy cho tôi rồi cười hớn hở nói: “Chiêu nghi nương nương, nô tì nhàn rỗi không có việc gì, nên làm một chút kẹo lê theo đúng công thức của người Giang Nam, vừa mới xong, nô tì đã nếm thử một miếng rồi, vị cũng rất ngon, thanh thanh, ngọt ngọt. Chiêu nghi có muốn thử một miếng xem sao không?”
Tôi chẳng có chút tâm tình nào, đúng lúc đang định bảo cô bé lui xuống, vô ý nhìn lướt qua gói giấy đó, vội vàng đón lấy rồi ngước mắt lên nhìn Cửu Nhi. Cửu Nhi cũng đang nhìn về phía tôi, đôi mắt to tròn long lanh dường như đang ẩn giấu đôi chút hoảng loạn, không giống vẻ trong sáng, vô tư như mọi khi. Cô bé khẽ ho nhẹ vài tiếng, rồi cầm một miếng kẹo lên trước miệng tôi, mỉm cười tươi tắn nên cũng tự nhiên hơn đôi chút: “Nào, chiêu nghi mau thử một miếng đi”.
Tôi ngậm miếng kẹo làm từ quả lê, nhìn thấy hai hàng chữ ở góc của miếng giấy, chẳng hề cảm thấy chút mùi vị