pacman, rainbows, and roller s
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210791

Bình chọn: 8.5.00/10/1079 lượt.

muốn đón chiêu nghi nương nương rời khỏi đây”.

Câu trả lời của Cửu Nhi khẳng định chắc chắn, còn tôi thì thở phào nhẹ nhõm sau khi nghe được lời khẳng định đó.

Chàng đương nhiên sẽ đợi tôi. Cũng giống như mỗi lần hẹn gặp chàng, chàng thường đến đó từ sớm rồi chờ đợi, cho dù tôi đến muộn hơn, chàng cũng không bao giờ chán nản, bực bội. Chàng thường mang theo một cuốn sách hoặc cây tiêu, nho nhã ngồi đợi, hoặc giả đứng bên hồ sen lặng lẽ đợi chờ tôi đến.

Thân thể không còn chút sức lực nào, tôi ngồi lại lên chiếc giường trúc, lặng lẽ mỉm cười. Ba năm rồi, rốt cuộc tôi đã chờ được chàng. Cửu Nhi lúc này lại nhỏ lệ, thận trọng dùng khăn lụa khẽ đưa qua gò má tôi. Cảm giác ướt át, man mát khẽ truyền tới, ngấm lên chiếc khăn lụa kia. Thế nhưng có khi độ ấm áp của Trang Bích Lam, thật giống như giữa mùa hè nóng bức đi dạo bên cạnh hồ nước xanh biếc, thoang thoảng hương sen dịu dàng chầm chậm ngấm vào lục phủ ngũ tạng.

Vào đêm khuya, cuối cùng tôi cũng đã trấn tĩnh lại nhiều, ít nhất có thể không để lộ chút sơ hở nào trước mặt Ngưng Sương, Tẩm Nguyệt, hai người ở cạnh bên tôi trong thời gian khá lâu. Tôi vẫn dùng cơm bữa tối như thường lệ, còn bảo Tẩm Nguyệt thắp thêm mấy ngọn đèn, tiếp tục thêu chiếu túi thơm ban chiều.

Vô Song cười nói: “Chiêu nghi nương nương, chi bằng ra ngoài sân đi dạo đôi chút cho tiêu thức ăn? Dù đèn có sáng đến mấy cũng chẳng thể nào bằng được ban ngày, người đang mang bệnh trong người, giờ hại thêm đến mắt thì không tốt đâu”.

Cửu Nhi bật cười hỉ hả nói: “Vô Song tỷ tỷ, đợi sau khi chiêu nghi của chúng ta khỏi bệnh hoàn toàn, chị có thể làm một nữ thái y rồi đấy, bất cứ một cách tĩnh dưỡng thân thể nào tỷ tỷ cũng biết cả”.

Vô Song không nói thêm gì, quay đầu sang nhìn bọn Ngưng Sương đang chọn vải, bàn bạc xem nên chọn bộ trang phục màu sắc thế nào vừa trang trọng lại giản dị, để đến Tết Đoan Ngọ tới cung Đức Thọ thỉnh an, vừa không quá đỗi nổi trội, thu hút sự chú ý của người khác, lại không quá đỗi tầm thường so với các phi tần khác, mất đi thể diện của hậu cung.

Tôi cứ để mặc cho bọn họ nói chuyện, tiếp tục thêu thùa từng mũi, từng mũi một.

Đường kim mũi chỉ vẫn tinh tế như trước đó, dưới ánh nến sáng sủa, nhanh chóng có thể nhận ra trên cành sen xanh, một đóa sen tịnh đế hàm tiếu đáng yêu, sinh động như thật hiện lên rõ rệt.

Vốn dĩ chỉ muốn mượn việc thêu thùa để giết thời gian, nhưng vẫn chẳng tránh khỏi phân tâm nhớ tới Trang Bích Lam đang ẩn thân trong Tĩnh Nghi viện, khiến cho người khác nhận ra điểm bất thường. Nghĩ ra tôi cũng ít khi thêu thùa, vẫn cảm thấy cứng tay, vốn cho rằng chẳng thể nào thêu được thần thái của một đóa sen. Thật không ngờ, tức cảnh sinh tình, tâm trạng vui vẻ, nên tay nghề còn tinh tế hơn cả trước kia, ngược lại còn thêm vài phần phong tình tươi đẹp xuất chúng.

Thấy tôi thêu xong, bọn Tẩm Nguyệt liền lại gần xem, không một ai không tán thưởng, có lẽ do biết được hồi chiều Đường Thiên Tiêu tỏ ra khá hứng thú với chiếc túi thơm này cho nên cũng khen ngợi: “Nếu như Hoàng thượng nhìn thấy chiếc túi thơm này, thì chắc chắn sẽ thích lắm. Đến lúc đó, thật sự không biết người sẽ dùng lời lẽ gì để tán tụng tay nghề tinh diệu của chiêu nghi nữa”.

Chỉ có một mình Vô Song đứng lặng một bên không nói lời nào, phải một lúc lâu sau mới mỉm cười nói: “Khang hầu cũng vô cùng quý trọng tài năng của chiêu nghi nương nương, nếu như chiêu nghi nương nương rảnh rỗi, có thể thêu cho ngài một, hai tín vật, ngài nhất định sẽ vô cùng vui sướng”.

Ngưng Sương mau chóng mang mấy loại hương liệu như bạch chỉ, xuyên khung, tô hiệu, bạc hà, lại thêm vài chút bột hùng hoàng trộn vào nhau cho vào trong túi thơm, rồi nói đeo chiếc túi thơm vừa đúng với tập tục trấn quỷ trừ tà, bảo vệ cho chủ nhân an lành, bình yên trong Tết Đoan Ngọ. Nghe thấy Vô Song nói vậy, Ngưng Sương vừa buộc chiếc túi thơm lại vừa từ từ nói: “Đúng thế, nếu như chiêu nghi không phải là ái phi của Hoàng thượng, lấy mấy vật này báo đáp ân cứu mạng, quả thực vô cùng hợp lý. Có điều ngày nay chiêu nghi đã là một phi tần chính nhị phẩm danh chính ngôn thuận, nhận được ân sủng của Hoàng thượng, nếu như để cho người khác bàn tán thị phi thì chỉ sợ bên phía cung Hy Khánh lại xảy ra chuyện thôi”.

Có lẽ nhớ tới lần này tôi trở về từ cõi chết, mấy cung nữ thân cận đều nhất thời im lặng, không dám nói năng tùy tiện nữa.

Lúc này có mấy thái giám đến bẩm báo, quả nhiên hôm nay Hoàng thượng ở lại cung Hy Khánh, dặn dò các phi tần khác có thể thổi tắt đèn phía trước cửa cung, đi nghỉ ngơi sớm.

Vốn dĩ tôi đang sợ Đường Thiên Tiêu bỗng nhiên thay đổi chủ ý, không đến nịnh nọt vỗ về vị Hoàng hậu “gà trống cỡ đại” kia của mình lại chạy tới cung Di Thanh của tôi. Bây giờ thì coi như cũng an tâm hơn hẳn, thầm tính cách thoát thân khỏi đây.

Vô Song đã lên tiếng thúc giục: “Chiêu nghi nương nương, nếu như Hoàng thượng đã không tới, chi bằng người cứ đi nghỉ sớm đi”.

Tôi đứng bật dậy, đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài trời, mỉm cười nói: “Lúc hoàng hôn ta ngủ hơi nhiều, bây giờ sao đã ngủ luôn được chứ? Chi bằng ra ngoài tản bộ đôi chú