gười, kéo cái chân đang vắt trên khuỷa tay mình mở rộng thêm chút. Anh gắng sức ra vào cô từng chút từng chút.
Tiểu Ly đã không còn ý thức, gương mặt ửng hồng nằm trên giường đơn màu trắng, hơi vùng vẫy, miệng vẫn vang lên những tiếng rên rĩ quyến rũ. Trần Ngộ Bạch lần sau lại càng khó khống chế sức lực hơn lần trước.
Lúc cô nhắm mắt ngẩng đầu để anh hôn hết những tiếng rên rĩ điên cuồng, anh cũng đã hơi không nhịn được, tốc độ càng lúc càng nhanh, bàn tay vuốt ve cô cũng càng "> bạo, sắp sửa không kiềm chế được nữa.
Vào lúc anh đang ở trong nơi sâu nhất run rẩy của cô thì cửa phòng cũng được mở ra, nghe thấy tiếng động, lưng Trần Ngộ Bạch sững lại trong nhất thời, quay đầu lạnh lùng quát lên “Ai? Không được vào.”
Tiếng bước chân lập tức dừng ở ngoài cửa, nhưng trên mặt thảm trong phòng vẫn có tiếng bước nhỏ vang lên càng ngày càng gần. Trần Ngộ Bạch xoay người nhìn lại, một con chó Husky cao chừng bằng nửa Tiểu Ly đang đứng trước giường bọn họ.
Tiếng Kỷ Nam sợ hãi vang lên bên ngoài “Anh ba… là em, sáng sớm em chạy bộ đi ngang qua… Em có thể vào mang con chó của em đi không?”
“Đứng ở bên ngoài chờ 20′. Đi xa một chút.” Tiếng Trần Ngộ Bạch mang theo sự tức giận hiếm thấy, Kỷ Nam run run, vội vàng lui về sau mười bước.
Trên chiếc giường trong phòng, Tiểu Ly đỏ bừng cả mặt, véo Trần Ngộ Bạch “Mau ra đi…”
Trần Ngộ Bạch lại tiếp tục hành động, làm cho cô toàn thân tê dại. Nhưng con chó Husky lông trắng muốt kia đang đứng trước giường, ánh mắt trong veo nhìn đôi nam nữ đang chồng lên nhau cày cấy. Tiểu Ly bị ánh mắt thuần khiết của nó nhìn đến xấu hổ vô cùng, vừa rụt mình lại, thì Trần Ngộ Bạch ở trên người cô vốn đã không còn khả năng điều khiển động tác, lại bị cô kẹp lấy, càng được voi đòi tiên, gập chân cô lại, để bắp đùi cô vào trước ngực của cô, nâng cao thắt lưng, càng đánh càng hăng.
Tiểu Ly khóc không ra nước mắt, vừa đánh không lại sức "> của anh, không thể làm gì khác hơn là đưa tay nhẹ nhàng yêu thương vuốt ve lưng của anh, đầu lưỡi liếm vành tai anh, đồng thời tham gia cùng với anh. Vừa đúng lúc Trần Ngộ Bạch đã gần đến đỉnh điểm, cô lại phối hợp, trong giây lát anh đã buôn lõng chân cô ra, thân thể đè lên cô, sau đó ngậm lấy vành tai cô, hít thở nặng nề.
Husky nhìn lâu như vậy cũng không hiểu được hành động không thuần khiết đang lăn lộn dưới chăn cuối cùng là cái gì. Trần Ngộ Bạch xoay mặt tức tối trợn mắt nhìn nó một cái, tâm hồn trong sáng của nó nhất thời bị đả kích, buồn bả kêu lên một tiếng, rồi nằm xuống.
———-
Rốt cuộc Kỷ Nam cũng được phê chuẩn vào phòng, Trần Ngộ Bạch đã thay quần áo, tinh thần sảng khoái ngồi trên ghế salon ăn sáng. An Tiểu Ly ngồi núp phía sau anh, đỏ ửng cả mắt, áo sơ mi cũng nhàu nhỉ.
“Mở cửa sổ ra làm cái gì, lạnh quá…” Kỷ Nam đi đến đóng cửa sổ lại, quay lại ngồi xuống cẩu thả, cầm một cái bánh bao cắn một miếng lớn, vừa nhấc hộp giữ ấm lên, đã uống vài hớp “À… Bánh bao thì lạnh, sữa đậu nành quá đặc.”
“Không ai mời ăn.” Sắc mặt Trần Ngộ Bạch nhìn hộp giữ ấm không vui, kéo qua, đổ phần sữa còn lại vào ly của mình.
Kỷ Nam xé bánh bao trong tay thành những miếng nhỏ, đút cho Husky ngồi bên cạnh ăn “Anh ba nhìn xem. Anh hai tặng cho em con chó này, nó tên là Cola.”
“Pepsi hay là coca cola?” Tiểu Ly nhỏ giọng lầu bầu. Lúc này Trần Ngộ Bạch mới liếc nhìn Cola một cái.
“Anh sờ nó đi, nó ngoan lắm… Anh nhìn xem…” Kỷ Nam đưa bánh bao cho Tiểu Ly, hai người lại đút cho nó ăn. An Tiểu Ly vốn thích chó mèo, cola lại là loài chó quý tộc, dáng vẻ rất đẹp, cô càng nhìn càng thích.
“À, Tiểu Lục về rồi hai người biết chưa?” Kỷ Nam ngẩng đầu hỏi.
Trần Ngộ Bạch từ từ ăn bánh bao, uống sữa đậu nành, gật đầu “Nhưng vẫn không có đi làm. Sao vậy?”
“Xảy ra chuyện rồi, thất tình. Em còn đi hỏi Tiểu Ngũ đó, hình như nó biết chuyện gì, nhưng không muốn nói.” Kỷ Nam vuốt đầu cola, cất tiếng nói.
Động tác Tiểu Ly đang đút cho Cola biến thành nhét, thất tình, haizzz, là Tần Tang ư…
“Wow” Kỷ Nam hoàn hồn quát to lên “Cola? Cola?”
Trần Ngộ Bạch ngó qua, con cầm thú quấy rầy chuyện tốt của anh quả nhiên bị trời phạt, ngốn nửa cái bánh bao nằm ngã ra dưới lòng bàn chân Tiểu Ly, bắp thịt giật giật, trong đôi mắt thuần khiết mang vẻ uất ức. Anh cong khóe miệng lên.
Kỷ Nam cuống quýt chạy đi. Tiểu Ly giơ cánh tay mủm mỉm lên biện bạch “Không liên quan đến em. Kỷ Nam kêu em đút mà.”
Trần Ngộ Bạch rút khăn giấy, kéo cánh tay cô xuống, lau chùi tỉ mỉ “Không phải lo lắng.”
Tiểu Ly nhìn gương mặt anh đang cúi xuống, cảm thất rất ấm áp.
“Anh ăn xong rồi. Em thu dọn đồ đạc đi, anh muốn xuất viện.” Trần Ngộ Bạch lau tay cô xong, thản nhiên căn dặn cô.
Tiểu Ly rất kinh ngạc “Tại sao? Không phải còn cần theo dõi thêm nữa sao? Rất nghiêm trọng đó.”
Trần Ngộ Bạch đã thay quần áo rồi, cô hỏi anh thế nào cũng không trả lời.
Một lát sau, Kỷ Nam lôi kéo một vị bác sĩ vội vàng chạy vào. Vẻ mặt nghiêm túc của bác sĩ khi thấy “bệnh nhân”, nghẹn nói không ra lời “Kỷ thiếu gia, tôi không phải là bác sĩ thú y.”
Kỷ Nam bộc lộ gương mặt hung dữ “Không phải ông học y sao, khám chó cũng không được