lập tức mỉm cười bước lên chào Trình Hạo.
Tất cả mọi người đi vào phòng khách, Tần Tang kéo Trình Hạo đi sau cùng, cô giả vờ thân mật tựa lên cánh tay của Trình Hạo, nghiêng đầu khẽ hỏi anh “Sao anh lại đến đây?”
Trình Hạo cũng nhẹ giọng đáp lời bên tai cô “Vị hôn thê cũng muốn trốn, tại sao có thể không đến xem chứ?”
Tần Tang hung dữ nhéo trong bắp tay anh, vặn một vòng tròn 360 độ. Đôi mắt hoa đào của Trình Hạo ngấn nước, oan ức xuýt xoa “Anh nói bậy, anh nói bậy… Cha em gọi anh đến! Tiểu Tang Tang đáng yêu của anh, lòng dạ em ác độc đến mức này cơ à? Cắm sừng anh thì thôi, còn muốn mưu sát chồng ư?” Trình Hạo vừa xoa cánh tay của mình, vừa thì thầm ai oán.
Tần Tang lo lắng nhìn theo bóng lưng của cha mình, chân mày nhẹ nhíu lại.
Hai người vừa đi vừa khe khẽ nói chuyện với nhau, Tần Liễu ngồi vào chỗ của mình, hoát bát kêu hai người “Bọn em có thể ăn cơm xong rồi lại hôn hít tiếp có được không? Chị đói bụng rồi.”
Vương Di và Tần Dương bật cười, Tần Uy sa sầm mặt, ngón trỏ gõ lên bàn mấy cái “Chẳng ra sao cả.”
Tần Liễu le lưỡi, ngoan ngoãn ngồi xuống giả bộ làm thục nữ.
Cơm nước xong, Tần Tang và Trình Hạo cùng nhau đi lên lầu trong ánh mắt mỉm cười của cả nhà.
Vào trong phòng của Tần Tang, Trình Hạo không tỏ vẻ phong độ nữa, nhào vào giường, nằm chỏng vó “Tang Tang à, anh nói sao mà nhà em ăn cơm mệt mỏi vậy chứ? Không trách được em suốt ngày cứ ở bên ngoài. Này, anh nói nè, sau này kết hôn, chúng ta có thể ít về nhà mẹ đẻ của em có được không? Anh không chịu nỗi cha em đâu.”
Tần Tay phiền muộn trong lòng tiện tay bắt lấy chiếc gối trên ghế salon, ném vào gương mặt tuấn tú của anh “Anh nói muốn suy nghĩ, suy nghĩ như thế nào?”
Trình Hạo lười biếng kéo gối ra, kê vào sau ót, nghiêng mặt qua nhìn Tần Tang “Anh không đồng ý.”
Ánh mắt Tần Tang chuyển sang lạnh lẽo, bắn điện về phía gương mặt cợt nhã của anh.
Trình Hạo sợ run cả người, cuộn chăn lại “Tiểu Tang Tang, em không tốt rồi, làm cái gì không làm, lại làm bộ mặt như điêu khắc từ cha em. Em không thể làm nũng nói vài câu dễ nghe với anh sao?”
“Em sợ anh yêu em, càng không thể buông tay được.”
“Ọe…” Trình Hạo khoa trương giả vờ muốn ói, Tần Tang nhếch chân mày lên, ngồi trên ghế salon im lặng chờ anh biễu diễn xong.
“Chuyện này đối với anh có gì tốt chứ! Em nói anh cưới ai cũng vậy, nhưng em rất tốt đó! Anh đoán chừng cho dù anh nuôi bao nhiêu bồ bên ngoài, em cũng sẽ chẳng thèm quan tâm. Hơn nữa em lên phòng khách được, xuống bếp cũng được. Còn nữa, theo anh thấy, chắc chắn lên giường cũng được…” Trình Hạo thu hồi sắc mặt vô lại, đứng đắn trong giây lát, lại tiếp tục trêu chọc.
Mũi chân Tần Tang dậm xuống giày của anh “Nói trọng điểm”
“Trọng điểm chính là không có chuyện tốt thì anh không làm. Tại sao có sẵn người như em lại không muốn, phải cực nhọc vất vả đi tìm kẻ khác chứ.”
“Coi như anh giúp em chút đi” Tần Tang thở dài “Em cũng không có cách nào, Trình Hạo, em yêu rồi.”
“Ôi, không tệ nha, rất buồn cười” Hai tay Trình Hạo gối sau đầu, cười hì hì.
Tần Tang nghiêm túc nhìn anh, cho đến khi anh ý thức được cô không nói giỡn, vẻ mặt cũng trở nên đứng đắn. Lúc này cô mới nhẹ giọng nói với anh “Anh tác thành cho em được không? Trình Hạo, em thật sự yêu anh ấy.”
Trình Hạo sửng sốt một chút, ngoắt tay với cô. Tần Tang đi đến, nằm xuống song song với anh, hai người cùng nhau nhìn trần nhà.
“Người đàn ông đó hình dáng ra sao? Làm cho trái tim của Tiểu Tang Tang của anh xúc động.”
“À… là người rất tốt rất tốt. Em thích anh ấy, rất thích rất thích.”
“Stop”
“Có lẽ anh cũng biết, anh ấy tên là Lý Vi Nhiên, chính là Lý Vi Nhiên của Lương Thị.”
“…. Em nói giỡn à?”
“…. Lúc bắt đầu em cũng cho là vậy, nhưng mà là thiệt.”
Trình Hạo lồm cồm bò dậy, mắt nhìn xuống Tần Tang, nghiêm mặt nói “Tần Tang, em không nên mê muội. Là ai cũng có thể bỏ trốn với em được. Nhưng Lý Vi Nhiên là ai chứ? Em muốn hại chết ba người bọn anh sao?”
“… Em với anh ấy đã yêu nhau rồi.”
“Con bé này!” Trình Hạo hơi gấp “Những dự án hai nhà chúng ta hợp tác cũng đã vận hành theo quỷ đạo. Bây giờ em từ hôn, nếu là người khác thì ông già anh cũng cao lắm là rút lui khỏi dự án hợp tác. Nhưng ba của Lý Vi Nhiên đang đương chức, bản thân anh ta lạ một trong những kẻ cao nhất Lương Thị. Em làm vậy sẽ khiến ông già anh nghĩ rằng đó là dụng ý của cha em? Em muốn chết sao?”
“Anh cẩn thận nhiệt tình quá đi” Tần Tang quăng một câu lạnh lùng, Trình Hạo cũng ủ rũ nằm xuống.
“Em biết rồi, nhà anh chắc chắn cho rằng Lương Thị và cha của Lý Vi Nhiên liên thủ muốn nuốt tiền bạc của nhà anh.”
Trình Hạo bị cô châm chọc nên không nhịn được nữa, hừ lạnh khinh bỉ “Ai biết con bé như em có phải tồn tại lòng này hay không?”
“Lúc đó em cũng nghĩ đến việc này, cho nên vẫn không dám chấp nhận anh ấy.” Giọng nói của Tần Tang càng nhỏ nhẹ “Nhưng mà, em không kiềm chế được. Trình Hạo, anh còn chưa yêu, anh không hiểu được cảm giác như bị bóp nghẽn trái tim đâu. Giống như… nếu không chấp nhận, anh ấy sẽ chết.” Tần Tang cười.
Trình Hạo bị lời của cô làm cho sởn cả da gà, bò dậy chỉnh tóc l