Ring ring
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210844

Bình chọn: 7.00/10/1084 lượt.

t xuống, ăn một muỗn cơm chiên trứng, lại chột dạ len lén liếc nhìn anh.

Trần Ngộ Bạch lại yên lặng, sau đó bỗng nhiên bộc phát, mở "> ngăn kéo ra, thẩy một xấp giấy trước mặt cô, oán hận trừng mắt liếc nhìn cô, rồi đẩy ghế ra, bước đi ra ngoài.

Tiểu Ly nhìn thoáng qua, một tờ đơn chỉ thiếu chữ ký của cô, An Tiểu Ly — xin điều đến tổng công ty Lương Thị, chức vị là — thư ký riêng của Trần tổng giám đốc.

Một tờ đơn gượng ép bá đạo, giữa những câu chữ cũng lộ ra hơi thở lớn lối nhất quán của Trần Ngộ Bạch. Tiểu Ly nhìn nó, nụ cười cũng nở rộ, thì ra, anh đã sắp xếp xong xuôi từ lâu.

——–

Mấy ngày tiếp theo, Trần Ngộ Bạch cũng không màng để ý đến cô, ngoại trừ nói chuyện công việc, cũng chẳng thèm nhìn cô cái nào. Bữa tối cũng không kêu cô đi nấu, buổi trưa còn tự mình đi đến phòng ăn của công ty.

Mà đối với hành động trẻ con lần này của anh, chỉ làm Tiểu Ly cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Cuối cùng, Lão Nghiêm cũng đã phê duyệt đơn xin ký túc xá của cô, hôm nay cô xin nghỉ nửa buổi hào hứng đi dọn nhà với ông.

Tần Tang không có ở nhà, hai ngày nay, cô ấy và Lý Vi Nhiên cứ dính lấy nhau. Chắc là đi hẹn hò rồi. Hành lý đã thu dọn xong từ mấy hôm trước, An Tiểu Ly vơ vội vàng áo choàng tắm và một số mỹ phẩm vào trong bọc rồi đi.

Đi dọc theo đường đến ký túc xá, Tiểu Ly vui sướng hỏi lão Nghiêm, người ở chung phòng ký túc xá với cô là ai.

“Vậy ông nói cho tôi biết, có phải Lisa không?” Lão Nghiêm không muốn nói gì, Tiểu Ly chẳng thể làm gì được hơn là phải hỏi ngược lại.

Lão Nghiêm lắc đầu lái xe, nhìn cô đầy thâm ý, cười xòa nói “Cô yên tâm, là nơi ở xa hoa, người cùng phòng cũng là hàng cao cấp.”

Nói xong, chính ông ấy cũng cảm thấy hình dung như vậy quá thỏa đáng, cười khan hai tiếng che đậy.

Con đường phía trước càng ngày càng quen thuộc, nhưng An Tiểu Ly vẫn mang tâm lý cầu may: có lẽ công ty có phúc lợi tốt, khu cư xá này cũng là một trong khu túc xá của họ.

Đến khi lão Nghiêm dừng trước số nhà tại tầng lầu quen thuộc, Tiểu Ly hoàn toàn hiểu ra “Lão Nghiêm !!”

Cô đoạt hành lý muốn đi, nhưng lão Nghiêm nắm chặt lấy hành lý của cô, nói gì cũng không chịu buông tay.

Đang ồn ào, thì cửa được mở ra.

Trần Ngộ Bạch mặc quần áo ở nhà, vẫn đẹp trai như cũ, gương mặt vẫn lạnh lùng “Đi vào” Anh lời ít ý nhiều.

Lão Nghiêm như một hộ vệ trung thành đưa hành lý cho anh “Tôi không vào đâu, Tổng giám đốc ngài làm quen với bạn cùng phòng đi… ha ha..” Ông ta tự cho mình khôi hài cười hai tiếng, lại bị đôi mắt lạnh lẽo của Trần Ngộ Bạch đông thành đá, càng lúc càng quê, sau đó gãi gãi đầu, im hơi lặng tiếng rút lui.

Trần Ngộ Bạch hờ hững nhìn bóng lưng ông ta, cho đến đi khuất mới thôi. Anh rất tự nhiên nhìn qua cô, Tiểu Ly đang bắt chước dáng vẻ khác người lạnh lùng khoanh tay của Tần Tang, vẻ mặt tỉnh táo, chờ Trần Ngộ Bạch năn nỉ.

Nhưng chẳng qua Trần Ngộ Bạch chỉ yên lặng xoay người, mang theo hành lý của cô, đi vào nhà.

Tiểu Ly đứng yên tại chổ vài phút, lại một lần nữa thất vọng tràn trề, cô không thể học theo Tang Tang được rồi.

Cô xụ mặt đi vào nhà.

———-

Tần Tang ngồi ở quán cà phê bên cạnh Lương thị cả buổi chiều, vừa viết văn, vừa nghe nhạc, rồi lại chát vài câu với Lý Vi Nhiên trên MSN.

Lúc tan sở, Lý Vi Nhiên hỏi cô một câu vu vơ, mớt biết được cô đã ở gần đó lâu như vậy.

Anh thu dọn đồ đạc vội vàng tan việc, đi gặp mặt Tần Tang, cũng không để ý đang ở trên đường, kéo cô lại hôn thật nóng bỏng.

“Vợ yêu, em đúng là lúc nào cũng làm anh ngạc nhiên vui vẻ.” Lý Vi Nhiên ôm lấy eo cô, cứ không ngừng lời ngon tiếng ngọt.

Hôm nay Tần Tang lựa chọn quần áo tỉ mỉ, áo lông cao cổ màu đen, làm tôn lên làm da như ngọc ngà, áo khoác màu tím tươi tắn, tóc dài cột lỏng, trang điểm nhẹ, cả người đều toát lên vẻ thanh tú.

Cô ngại ngùng hôn Lý Vi Nhiên “Buổi tối cho anh ăn ngon, được không?”

Lý Vi Nhiên nhíu mày, cúi đầu nhẹ nhàng nói đùa bên tai cô “Ăn cái gì?”

Hơi thở nóng bỏng của anh phả lên vành tai nhạy cảm của cô, Tần Tang né qua, đôi mắt xinh đẹp người sáng cười vang “Anh muốn ăn gì cũng được…” Cô cũng có qua có lại, cúi người kín đáo cọ sát vào anh.

Lý Vi Nhiên không hề có biện pháp nào với người bạn gái chốc thì thuần khiết chốc thì nóng bỏng này. Huống chi vẫn còn ở trên đường cái, không thể làm gì khác ngoài việc nhanh chóng hôn lên môi cô, hai người ôm nhau về nhà.

Lý Vi Nhiên thề, anh thật sự cho rằng Tần Tang nói đùa.

Thế nhưng lúc anh thề, hai người đều đã lộ ra nửa người rồi, anh kiên quyết ma sát giữa hai chân cô, dù cách lớp vải cũng có thể cảm nhận được cảm giác ngọt ngào của nơi mềm mại ấm áp mà ướt át của cô. Tần Tang ở bên dưới bởi vì bị anh đè nặng, hô hấp khó khăn, hai gò má ửng đỏ, ánh mắt mơ màng, cái miệng nhỏ ướt át bị anh hôn đến sưng đỏ, lóe lên ánh sáng mê hoặc dưới ngọn đèn.

Tiểu Ly dọn đồ đi vội vội vàng vàng, trong nhà hơi lộn xộn, lúc Lý Vi Nhiên giúp đỡ thu dọn, lật ra được một bao CD Tần Tang giấu kín. Tuy anh vẫn biết những thứ Tần Tang viết hơi sắc, thế nhưng lúc nguyên một bộ sưu tập Aoi Sora* xuất hiện thế này, anh vẫn hơi hơi sốc.

[*Tên diễn viên AV'>

Cơm n